Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 1

Chương 1. Mới đến

 

Khuôn viên trường đại học vào tháng chín, cây cối vẫn xanh tươi như trước, hoa đua nhau nở, từng khuôn mặt trẻ tuổi vẫn cười đến sáng lạn. Hôm nay là ngày trước khai giảng học kì mới, vườn trường đại học N vừa mới đưa tiễn một đám người trụ cột quốc gia, lại nghênh đón những bông hoa mới, sau đó cố gắng đào tạo họ thành tài, cuối cùng lại rải rác ở khắp nơi trên thế giới.

Vương Thiến Thiến ngồi gần một giờ trên xe buýt, cuối cùng cũng tới trước khu 211 của trường đại học, cô phóng hai bước xuống xe, sau đó xoay người lấy hai chiếc vali hành lý, trên lưng còn đeo một cái ba lô thật to, cô kéo hai chiếc vali đi về phía cổng lớn, bộ dáng trông giống như trẻ em đang chạy nạn.

Vương Thiến Thiến đi hai bước lại dừng chân, quay đầu nhìn Trương Thiên Nhất đi phía sau cô, oán hận nói một câu: “Cậu có thể đi nhanh hơn một chút được không?”

Trương Thiên Nhất gỡ tai nghe của máy PSP xuống, cặp lông mày đẹp hơi nhíu, cậu chỉnh lại vị trí của ba lô một chút, lại đeo tai nghe lên bắt đầu chơi trò chơi. Chính là bước chân rõ ràng nhanh hơn rất nhiều, đi song song cùng Vương Thiến Thiến.

Cậu hành trang nhẹ nhàng, cô lại kéo hai cái vali; cậu là gay, mà cô cũng nửa cong không thẳng; nếu nói cậu là thụ, vậy cô tuyệt đối là công.

Cho nên Vương Thiến Thiến kéo hai cái vali kia, đi đến tự nhiên, đi đến tự tại, đi đến yên lòng yên dạ, không cảm thấy có gì không ổn. Cho đến khi nghe được có người bên cạnh đang bàn luận, bọn họ mới dừng bước lại.

Bạn nam nào đó nói: “Ôi, thật đáng thương, sao lại nỡ lòng nào làm cho một cô bé dễ thương xách nhiều hành lí như vậy chứ?”

Bạn nữ nào đó nói: “Nhìn xem, đây chính là biểu hiện bị tên kia ăn rồi, mặc kệ cậu ở trong mắt người khác giỏi giang cỡ nào, ở trước mặt hắn phải giống như người hầu sai bảo.”

……………..

 

Vương Thiến Thiến và Trương Thiên Nhất lập tức dừng chân lại, hai người nhanh chóng trao đổi ánh mắt, sau đó liền đổi vị trí, Vương Thiến Thiến trịnh trọng đưa tay cầm vali kia vào tay Trương Thiên Nhất, “Tiểu Nhất, ở đây không phải là trung học, hai chúng ta hay là cứ bình thường một chút đi.”

Trương Thiên Nhất gật mạnh đầu, giống như quyết tâm rất lớn, kéo hai cái vali kia khó nhọc đi tới. Vương Thiến Thiến đau lòng một trận, cậu bé đáng thương, buổi tối chị đây sẽ mời cưng ăn đồ ngon.

Trương Thiên Nhất đúng thực là con trai, nhưng trời sinh cậu cơ thể ốm yếu, lớn như vậy cũng chưa từng trải qua việc nặng nhọc gì, lần này một mình kéo hai cái vali, chỉ sợ có phần làm khó cậu. Mà Vương Thiến Thiến có tiếng là tràn đầy tinh lực giống như hoa anh đào, không biết sức lực quái lạ đó có từ đâu, tuy rằng vóc dáng cao, nhưng không lớn, thậm chí có chút gầy yếu, nhưng suốt ba năm trung học vẫn luôn bảo hộ Trương Thiên Nhất.

Rất nhiều người cũng không lí giải được gay với con gái có quan hệ gì, dù cho là hủ nữ (1), sợ rằng cũng thỉnh thoảng sẽ tưởng tượng một chút tình tiết BL(2) của bạn mình với tên nào đó, nhưng một khi người bạn đó thực sự đứng ở trước mặt của cô ấy nói thẳng, có lẽ cô ấy sẽ lập tức xoay người chạy mất?

Chính là Vương Thiến Thiến không giống vậy.

Cũng may chỗ đón tiếp sinh viên mới cách cửa chính không xa lắm, rất nhanh đã đi tới. Hai người chia tay đi theo học trưởng, học tỷ (3) làm thủ tục, hẹn sau khi thu dọn xong xuôi sẽ tập hợp ở cửa căn tin.

Phụ trách tiếp đãi bạn nữ sinh Vương Thiến Thiến là một người đẹp tóc dài, Vương Thiến Thiến không có sức chống cự với kiểu xinh đẹp như chị gái này, dọc đường chị gái kia giới thiệu cho cô những tòa nhà đã đi qua, lại còn hay mỉm cười, Vương Thiến Thiến trong nháy mắt liền bị giết chết.

“Vừa rồi là bạn trai của em?” Chị gái kia hỏi.

“Dạ? Dạ.” Vương Thiến Thiến căn bản không nghe thấy chị ấy hỏi gì, nhưng hình như trả lời như vậy cũng không có gì sai, từ lúc học trung học, kể cả giáo viên và cha mẹ đều nghĩ hai người bọn họ là một đôi, thế nhưng sự thật thế nào, chỉ có hai người bọn họ tự mình biết.

Bất tri bất giác đã đến trước cửa kí túc xá, Vương Thiến Thiến đi theo học tỷ xinh đẹp kia lên lầu bốn, cuối cùng dừng ở trước phòng số 407, học tỷ cúi đầu nhìn thoáng qua nội dung của tờ giấy A4 trên tay sau đó nói: “Tới rồi, đây là phòng ngủ của em. Còn vấn đề gì muốn hỏi chị không?”

Vương Thiến Thiến đẩy cửa ra khẽ nhìn bên trong, chắc là cô đến sớm, trong phòng còn chưa có người nào vào ở, cô vừa mới lắc đầu định nói “không có”. Nhớ lại đi theo người ta nói chuyện nửa ngày cũng chưa biết tên của chị gái này, vì thế liền nói: “À… Chị tên gì vậy?”

Chị gái kia cười nói: “Chị tên Hướng Nghiên.”

Vương Thiến Thiến khẽ gật đầu, cố gắng ghi nhớ cái tên này trong lòng.

Hướng Nghiên lại hỏi, “Còn chuyện gì nữa không?”

“À…..” Vương Thiến Thiến còn muốn hỏi cụ thể một chút, ví dụ như chị học năm mấy? Chị ở khoa nào học ngành gì?… Nhưng lại sợ dọa người ta, vì thế chỉ hỏi: “Chị ở phòng nào?”

Hướng Nghiên vươn ngón trỏ chỉ lên trên: “Trên lầu em. Còn có vấn đề gì nữa không?”
“A, hết rồi, cám ơn học tỷ.” Cuối cùng Vương Thiến Thiến còn ngớ ngẩn cúi thấp đầu một cái.

Khóe miệng Hướng Nghiên giật giật một chút, cô bé này, chắc là xem phim hoạt hình Nhật quá nhiều rồi… “Không có gì thì chị đi đây, tạm biệt.”

“Bái bai.”

.
.
.

Vương Thiến Thiến kéo vali vào phòng ngủ, phòng bốn người sạch sẽ ngăn nắp, nếu những người khác còn chưa đến, vậy cô phải chọn giường nào mới được đây? Cô ngồi trên ghế ở gần cửa chống tay phải nghĩ, hai giường bên trong gần cửa sổ, có ánh mặt trời, có không khí trong lành, nhìn qua không tệ; nhưng mà hai giường bên đây gần cửa, thuận tiện ra vào. A, rốt cuộc chọn cái nào mới được đây? Suy nghĩ một chút đã suýt ngủ, cuối cùng cô hạ quyết tâm, giường này đi, lý do à, chính là gần cửa, thuận tiện đi ngủ, vừa vào cửa là có thể bò lên giường ngay.

Vì thế mở hành lí bắt đầu thu xếp giường, đang dọn được một nửa, có người mở cửa đi vào, đó là một cô gái cao cao gầy gầy, tóc dài ngang vai, ngắn hơn Vương Thiến Thiến một chút, cô gái kia có làn da thực trắng, lúc cười khóe mắt híp lại, khóe miệng hơi cong, có chút giống một con mèo trắng. Đây là ấn tượng đầu tiên của Vương Thiến Thiến đối với cô ấy.

Cô gái kia một tay kéo vali, một tay xách chiếc túi du lịch rất to, Vương Thiến Thiến thấy thế lập tức từ trên giường nhảy xuống, tiếp nhận cái túi to của cô ấy đặt trên bàn, sau đó mỉm cười nói: “Xin chào, tớ là Vương Thiến Thiến.”

“Tớ là Lí Nam.” Lí Nam nói xong đặt vali trong tay xuống, lấy từ trong ba lô ra một cái gương nhỏ, vừa nhìn gương vừa chỉnh lại tóc, sau đó vuốt vuốt lại vạt áo, mới mỉm cười nói với Vương Thiến Thiến: “Giường nào còn trống vậy?”

Lúc Vương Thiến Thiến đang muốn nói chuyện, Lí Nam lại cầm lấy gương soi soi. Vương Thiến Thiến nghĩ thầm, người này đúng thật là thích làm đẹp mà… Cô khẽ vỗ cầu thang giường phía sau mình nói: “Trừ giường này đã bị tớ chiếm ra, những cái khác tùy cậu chọn. ”

“Những người khác đều chưa đến sao?” Lí Nam kinh ngạc kêu lên, “Thật tốt quá, tớ còn sợ không chọn được chỗ có ánh nắng chứ.”

Vương Thiến Thiến khẽ cười, “Tùy cậu chọn, dù sao hiện tại cũng chỉ có hai chúng ta.” Mặc kệ nói như thế nào, Vương Thiến Thiến vẫn ưa người bạn cùng phòng mới gặp lần đầu này, ừ, cởi mở rất quan trọng. Cô nhìn đồng hồ hỏi Lí Nam: “Tớ muốn đi căn tin ăn cơm trưa, cậu có muốn đi chung không?” Cô đã hẹn với Trương Thiên Nhất, thiếu chút nữa là quên, may mắn đúng lúc Lí Nam xuất hiện.

“Không được.” Lí Nam lắc đầu, “Tớ giảm cân.”

“Sao? Như vậy còn giảm?” Vương Thiến Thiến đánh giá Lí Nam một chút, chiều cao xấp xỉ với cô, dáng người so với cô hơi tròn một chút, cô cũng bất quá 92 cân(4), Lí Nam có thể 100 cân? Vương Thiến Thiến không biết nói gì, “Vậy được, tớ đi ăn cơm trước, buổi tối gặp.”

Sau khi nói lời tạm biệt với Lí Nam, liền vui vẻ bước ra khỏi kí túc xá.

Vương Thiến Thiến nhớ lúc nãy trên đường học tỷ Hướng Nghiên dẫn cô có đi ngang qua căn tin, cô đoán chắc hẳn là chỗ kia, nhưng tới rồi cũng không phát hiện được bóng dáng của Trương Thiên Nhất. Bình thường luôn là cô chờ tên đó, chắc lúc này cũng thế, rốt cuộc đợi hơn mười phút, cô hết kiên nhẫn, gọi điện thoại cho Trương Thiên Nhất.

“Cậu đang ở đâu?”

“Trước cửa căn tin.”

“Tớ ở đấy, sao lại không thấy cậu?”

“Hả? Không phải chứ, cậu ở căn tin nào?”

“Cái gì mà căn tin nào? Khu bắc không phải chỉ có một cái căn tin này sao?”

“Ngất, ở tòa giảng đường bên này cũng có một cái đó! Hại tớ đợi cậu nửa ngày như vậy.”

Vương Thiến Thiến muốn nói “Tớ cũng đợi cậu hơn mười phút đồng hồ đó.” Nhưng lại nghĩ đến nói như vậy sẽ làm cho bạn Trương Thiên Nhất phát điên, vì thế đành nói: “Cậu đứng ở đó đừng đi đâu, tớ qua tìm cậu.” Cô nhớ mang máng trên đường đi, học tỷ có giới thiệu qua trường học có bao nhiêu căn tin, từng cái ở đâu, nhưng cô bận si mê đến mờ mắt, hoàn toàn không ghi nhớ trong lòng.

Chờ cô đi đến đó, quả nhiên thấy được bộ mặt oán giận của Trương Thiên Nhất, vội vàng đi lên trấn an: “Đi thôi đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Ăn cơm đó.”

“Chị hai, chị xem coi hiện tại mấy giờ rồi?”

Vương Thiến Thiến đưa tay lên, vừa nhìn thấy đồng hồ vẻ mặt trong nháy mắt liền cứng lại, “Ặc…. Căn tin hết cơm rồi à…….”

Trương Thiên Nhất mỉm cười: “Cậu nói xem?”

“A….” Vương thiến Thiến đang định nói chúng ta đi ra ngoài ăn đi, nhưng lúc ngẩng đầu nhìn Trương Thiên Nhất, hắn đang nhìn bóng dáng của một nam sinh đến xuất thần.

“Nhìn cái gì thế?” Vương Thiến Thiến cũng tò mò nhìn qua, đó cũng chỉ là hình ảnh một nam sinh đang đạp xe, ở khuôn viên trường đại học này có thể thấy khắp nơi, cũng không cảm thấy có gì đẹp.

“Cậu có biết là rất đẹp trai hay không?” Trương Thiên Nhất tiếp tục mờ mắt si mê.

“Đẹp trai chỗ nào? Chỉ có cái bóng lưng.”

“Cậu không biết là rất đặc biệt hay sao?”

“Có cái gì đặc biệt? Bên kia không phải cũng có người đang đạp xe sao? Bên kia có, bên đây có, phía sau cậu cũng có, sao thế?”

Trương Thiên Nhất khẽ lắc đầu, “Tớ cảm thấy hiện tại không có cách nào làm cho cậu thông suốt, sao lên tới đại học rồi mà cậu còn ngốc như vậy, cậu xem, những tên nam sinh này tuy rằng cũng đang chạy xe, nhưng ngồi phía sau là bạn gái của bọn họ, nhưng mà người lúc nãy không giống, người đẹp trai như vậy, lại không có bạn gái, cậu không biết là thực làm cho người ta chờ mong hay sao?”

Vương Thiến Thiến xem thường nói: “Tớ thật bái phục với sự tưởng tượng của bạn Trương Thiên Nhất, quả thực là phục sát đất…..”

“Ai! Thực sự là nói không thông đối với loại không biết thưởng thức đàn ông này.”

“Này” Vương Thiến Thiến nổi giận, “Tớ thưởng thức bọn họ để làm gì!”

“Ha ha. Nói giỡn thôi.” Trương Thiên Nhất che miệng cười trộm.

Vương Thiến Thiến túm cánh tay của hắn đi lên phía trước, “Đi thôi, ra ngoài ăn.”


Chú thích:

(1) Hủ nữ: Chỉ những bạn nữ thích xem, đọc, coi các thứ liên quan đến boys love a.k.a nam x nam.
(2) BL: Boys love .
(3) Học trưởng, học tỷ: Đàn anh, đàn chị khóa trên. Do mấy bạn bên Trung còn dùng từ này để xưng hô mà tớ không tìm được từ nào thích hợp thay thế nên để nguyên.
(4) Cân: 1 cân = 0.5kg.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s