Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 9

Chương 9. Bài ca sinh nhật chị hát

Vương Thiến Thiến nói không có váy?

Triệu Đình chớp mắt mấy cái, “Cái gì? Chị không nghe lầm chứ? Cô nhóc đáng yêu như vậy, sao lại không có váy?”

Vương Thiến Thiến khẽ gật đầu: “Mười mấy năm qua em chưa từng mặc váy, cho dù là ở trường hay ở nhà, một cái váy cũng không có.”

Triệu Đình cười khẽ, “Không sao.” Nói xong liền kéo cửa tủ quần áo bên cạnh ra, “Những thứ này đều là của Hướng Nghiên, tùy em chọn, đến lúc đó chị nói với cậu ấy.”

“Sao? Cũng đã là mùa đông, đồ mùa thu của học tỷ Hướng Nghiên sao còn để ở trường?”

“Nhà của cậu ấy ở nơi khác, mặc dù ở gần trường cũng có một phòng ở, nhưng mỗi lần cậu ấy trở về cũng chỉ có thể lấy một vài bộ quần áo, cho nên đến bây giờ cũng chưa lấy xong. Đúng rồi, đến lúc đó cũng có thể đến nhà cậu ấy chọn.”

Thì ra, nhà của học tỷ Hướng Nghiên lại không phải ở thành phố này……. Chị ấy ở tại một căn phòng gần trường….. Vương Thiến Thiến ghi nhớ những điều đó vào trong lòng. Sau đó hỏi Triệu Đình: “Lúc nãy, chị nói nếu em đồng ý với chị, sẽ có lợi, vậy rốt cuộc là lợi gì?”

Triệu Đình khẽ nhíu mày, tay lại nhéo nhéo mặt Vương Thiến Thiến, “Nhóc con còn tưởng là thật sao?”

Vương Thiến Thiến lập tức thay một bộ mặt đáng yêu, chớp mắt to nói: “Chị xem em dễ thương như vậy, chắc sẽ không đành lòng gạt em chứ? Onee-chan~ (1)”

Một câu “Onee-chan” đâm trúng điểm moe của Triệu Đình. Thì ra 3D cũng có thể có thứ moe thế này (2)! A! A!!! “Được rồi được rồi, em muốn nhờ chị giúp chuyện gì cứ việc mở miệng, chỉ cần có thể làm được thì chị sẽ làm.”

Vương Thiến Thiến khẽ cười, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng. Cô nói: “Em có một người bạn muốn theo đuổi chị Hướng Nghiên, cho nên nhờ em giúp hỏi thăm một việc, chị xem….”

“Em muốn biết gì?”

………

“Mà nói, Hướng Nghiên thật sự là một người mù đường chính cống, học kỳ hai của năm nhất, có một lần….”

“Ha ha ha ha!”

Bất tri bất giác, đồng hồ đã chỉ sáu giờ chiều. Hướng Nghiên mở cửa vào, liền thấy bộ dáng cười đến nghiêng nghiêng ngả ngả của hai người kia, “Hai người đang nói gì mà vui vậy?”

Triệu Đình nhìn về phía của Vương Thiến Thiến, làm động tác kéo dây kéo ở bên miệng, Vương Thiến Thiến gật gật đầu, hai người lại cúi đầu cười lát sau mới trả lời Hướng Nghiên: “Chỉ nói chuyện phiếm thôi.”

Triệu Đình hỏi Hướng Nghiên: “Ăn cơm chưa?”

“Vẫn chưa, còn hai người?”

Vương Thiến Thiến giành trả lời trước: “Học tỷ, em đói.”

.
.
.

Vương Thiến Thiến muốn nói với Hướng Nghiên: Mai là sinh nhật em. Nhưng lại cảm thấy nếu nói như vậy, không phải muốn đòi người ta phải chúc mừng sao?

Nhưng lại rất muốn nghe được lời chúc của Hướng Nghiên, rối rắm cả đêm, vẫn chưa nói ra.

Mười hai giờ khuya, Vương Thiến Thiến bị chuông báo tin nhắn làm tỉnh giấc, Hướng Nghiên gửi tới một tin nhắn, chị ấy nhắn: Sinh nhật vui vẻ.

Vương Thiến Thiến hưng phấn đến mất ngủ.

Tuy rằng hôm sau vành mắt bị thâm đen, nhưng cả ngày đều bị bốn chữ kia ảnh hưởng, niềm vui luôn hiện trong lời nói.

Thật ra cũng chỉ là một câu chúc sinh nhật đơn giản, nhưng lại giống như có ma lực, Vương Thiến Thiến suốt một ngày này, lúc nào cũng cười.

Điều đáng tiếc chính là Hướng Nghiên phải tham gia diễn tập cho vở kịch, buổi tối không thể mừng sinh nhật với cô. Mặc dù Vương Thiến Thiến có chút mất mát, nhưng vẫn vì bốn chữ rạng sáng kia mà cảm thấy vui vẻ.

Đó là lời chúc đầu tiên cô nhận được trong sinh nhật năm nay, đến từ Hướng Nghiên. Người làm cho cô mê muội….

Sáng sớm Trương Thiên Nhất đã đặt trước phòng trong quán ăn, buổi tối toàn thể thành viên của phòng 407 cùng với một vài bạn cùng lớp, còn có bạn học trung học của Vương Thiến Thiến cũng đến chúc mừng.

Vương Thiến Thiến mở quà đến mỏi cả tay, nhớ lại tin nhắn buổi sáng của Hướng Nghiên, vui vẻ trong lòng lại nảy nở.

Về phần vì sao Hướng Nghiên lại biết hôm nay là sinh nhật của Vương Thiến Thiến, công lao đó phải thuộc về Triệu Đình.

Vào buổi chiều trước đó một ngày, Vương Thiến Thiến thực “tùy ý” nói với Triệu Đình một câu, sau đó hỏi Triệu Đình có rảnh không, cùng đến đây chơi. Triệu Đình nói mình có việc, buổi tối sẽ hỏi qua Hướng Nghiên.

Vì thế…….

Cho dù như vậy, Vương Thiến Thiến vẫn rất vui vẻ như trước. Cô vốn đoán rằng, chắc Hướng Nghiên ban ngày gặp cô mới nói mấy chữ này, hoặc là tối sẽ gọi điện hỏi thăm một chút. Nhưng làm sao cô cũng không nghĩ tới, Hướng Nghiên lại dùng hình thức đó nói ra, điều này cho thấy, chị ấy bắt đầu quan tâm đến mình có phải không?

Có người đem bánh kem ra, vừa định thắp nến, Vương Thiến Thiến lại ngăn cản: “Chờ một chút!”

“Để làm gì?”

“Tớ…… đi nhà vệ sinh một chút, chờ tớ quay lại hãy thắp.”

Mọi người đều cười, chỉ là thổi nến thôi mà, khẩn trương gì chứ?

Vương Thiến Thiến không có vào nhà vệ sinh, chỉ là đi đến một góc dưới cầu thang, lấy điện thoại trong túi, nhẹ nhàng ấn nút phát. Sau đó, âm thanh của Hướng Nghiên từ di động truyền ra.

Là bài ca sinh nhật kia, lúc sinh nhật anh học trưởng đó, Hướng Nghiên hát nó trong KTV.

Vương Thiến Thiến cười nghe xong, coi như Hướng Nghiên hát cho cô, âm thầm hạ quyết tâm, sang năm cố gắng phải làm cho Hướng Nghiên hát cho cô nghe.

Chờ cô trở về, cắt bánh kem, lại là một trận cười đùa ầm ĩ, trên mặt mỗi người đều “phủ màu”.

Sinh nhật tất nhiên không tránh được uống rượu, nhưng bởi vì hôm sau còn phải đi học, nên cũng không uống nhiều. Nguyệt Lượng âm thầm thở dài một hơi nhẹ nhõm, trước kia đã lĩnh giáo qua “kỹ năng đặc biệt” của mấy người này, đến bây giờ trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.

Buổi tối Vương Thiến Thiến ngủ không được, lại lấy di động ra, tìm bài hát đó, đeo tai nghe vào, chỉnh chế độ lặp lại………..

Cái này, thuộc về em, bài ca sinh nhật chị hát……….

.
.
.

Sáng sớm rời giường, Vương Thiến Thiến cùng Nguyệt Lượng đi rửa mặt, người trong phòng vệ sinh hơi nhiều, các cô chỉ cướp được một cái vòi nước, vì thế chen chúc cùng một chỗ rửa mặt đánh răng. Vương Thiến Thiến làm xong trước, nhìn thoáng qua Nguyệt Lượng, Nguyệt Lượng đang rửa mặt, rửa bọt sữa trên mặt làm cho cô không dám mở to mắt. Vương Thiến Thiến rửa xong sau đó tiện tay tắt vòi nước, nói một câu: “Tớ đi về trước.”

Nguyệt Lượng ừ một tiếng, tay lại đưa ra hứng nước, mới phát hiện vòi nước đã bị tên kia tắt. Nổi giận gầm lên một tiếng: “Vương Thiến Thiến! Sao cậu lại khiếm (3) như vậy chứ!”

Sau đó, Vương Thiến Thiến có thêm một biệt danh – Khiếm Nhi, hoặc là Khiếm Khiếm.

Liên tiếp mấy ngày sau Vương Thiến Thiến liên tục bận rộn chuyện của ban kiểm tra kỷ luật và ban văn nghệ, thỉnh thoảng gặp Hướng Nghiên, cũng chưa nói được mấy câu đã vội tách ra.

Vương Thiến Thiến thông qua Triệu Đình biết được Hướng Nghiên đang tập vở kịch “Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài”, cho tới bây giờ mọi người cũng còn bị mối tình bi thảm Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài này cuốn hút, câu chuyện này đã truyền qua trăm ngàn năm, ở Trung Quốc nhà nhà đều biết, lại được xưng tụng là có một không hai, thật sự là một tác phẩm vừa đẹp vừa đau thương.

Nhưng bạn Vương Thiến Thiến vẫn cho rằng, Lương Sơn Bá thích Chúc Anh Đài mặc nam trang, sau đó lại biết cô ấy là nữ, cho nên mới hộc máu mà chết…

Trương Thiên Nhất lại phản bác cô, thật ra người Lương Sơn Bá yêu là Mã Văn Tài…..

Mặc kệ thế nào, Vương Thiến Thiến thực chờ mong Hướng Nghiên diễn vai Chúc Anh Đài.

Có một ngày trước khi ngủ, Lí Nam nói với ba người kia: “Có nghe nói chưa?”

“Nói gì?”

“Đêm giáng sinh năm nay có tổ chức dạ hội ở hội trường nhỏ.”

“Ồ, có gì vui không?” Nguyệt Lượng hỏi.

“Trai đẹp gái xinh đó.”

Tống Nhiên dè dặt hỏi: “Không đi có được không?”

“Sao lại không đi?”

“Tháng sau thi rồi, tớ muốn xem sách nhiều thêm một chút.”

“Mấy cái đó đối với Tống Nhiên cậu mà nói không phải xem sơ một chút là hiểu rồi sao? Không cần khẩn trương như vậy, cậu cũng không rớt đâu.”

“Đương nhiên là không lấy chuyện không rớt đó làm mục đích, nếu học, thì sẽ được điểm cao.”

“Được rồi, cậu không đi thì không đi vậy, còn hai người các cậu?” Lí Nam hỏi Nguyệt Lượng và Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến không trả lời, Nguyệt Lượng nói, “Đi”. Lại khẽ vỗ Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến đờ đẫn gật đầu.

Không biết Hướng Nghiên có đi hay không?

.
.
.

Vũ hội đêm giáng sinh, hầu như mỗi năm đều như vậy, Hướng Nghiên bị Triệu Đình lôi kéo vào hội trường, nhưng mà không bao lâu, Triệu Đình được những người ái mộ mời đi khiêu vũ. Cũng có rất nhiều người mời Hướng Nghiên, nhưng đều bị cô khéo léo từ chối.

Sau khi kết thúc đoạn tình cảm kia, cô bắt đầu trở nên dè dặt. Người đó, lớn hơn cô một khóa, là tài tử của khoa văn, hai người bên nhau cũng đã hơn một năm, lý do chia tay dĩ nhiên là bởi vì Hướng Nghiên một mực từ chối yêu cầu thân mật hơn của đối phương. Buồn cười không? Cho nên, là anh ta đưa ra lời chia tay.

Nếu nói thích, Hướng Nghiên thừa nhận quả thật thích anh ta, nhưng cũng không thể cho anh ta, chuyện này chứng tỏ thật ra cũng không thích được bao nhiêu. Tình yêu trong sáng tốt đẹp hướng tới lúc nhỏ, dường như trở thành một thứ hy vọng xa vời.

Cô đứng lên rời khỏi hội trường, lại nhìn thấy ở hành lang Vương Thiến Thiến đang ngửa đầu tựa vào tường, đeo tai nghe. Khóe miệng bất giác cong lên đi qua phía cô ấy.

“Đang nghe gì?”

Hướng Nghiên đột nhiên xuất hiện làm cho Vương Thiến Thiến có phần trở tay không kịp.

Hướng Nghiên thấy cô không trả lời, đang đứng đó ngây người, liền lấy một bên tai nghe đeo vào.

Năm giây im lặng trôi qua, Hướng Nghiên kinh ngạc hỏi: “Em thu à?”

“Em….” Vương Thiến Thiến sợ chị ấy tức giận, liền giải thích: “Vốn định thu bài hát “Vẫn luôn im lặng” kia, nhưng khi đó chỉ lo ngẩn người ra, bèn thu bài này, thật ra chị hát rất hay.”

Hướng Nghiên cúi đầu nhẹ giọng cười: “Chị cũng cảm thấy như vậy.”

Vương Thiến Thiến lập tức ngây người. Nụ cười xấu xa kia……..

“Thật ra hôm sinh nhật em rất muốn chị hát bài ca sinh nhật cho em, nhưng tiếc là chị bận việc không thể đến.”

“Sang năm hát cho em nghe được không?”

“Đã nói rồi đó, không được đổi ý”.

“Ừ, không đổi”.

“Ngoéo tay”. Vương Thiến Thiến đưa ngón út tay phải ra, vẻ mặt rất nghiêm túc.

Hướng Nghiên khẽ cười, thật sự là một cô nhóc, chẳng qua cũng chỉ là hát bài ca sinh nhật thôi, cần phải để tâm như vậy hay không?

Hai ngón tay ngoéo vào nhau, Vương Thiến Thiến vừa lòng cười: “Ngoéo tay treo cổ một trăm năm không được thay đổi.”

Có người đi ngang qua hai cô, chắc là nhiều năm chưa từng nghe qua bài đồng dao quen thuộc đó, nhịn không được nhìn về phía hai cô gái.

Hướng Nghiên hơi ngại ngùng, xoa tóc Vương Thiến Thiến, nhẹ nhàng nói câu: “Bạn nhỏ ngây thơ.”

“Em cũng qua sinh nhật 19 tuổi rồi, sao còn là nhỏ.”

Hướng Nghiên không trả lời cô, chỉ hỏi: “Tại sao sau khi ngoéo tay phải treo cổ?” Từ nhỏ cô đã không thể hiểu được ý nghĩa của những lời này, lúc trước cô hỏi người lớn tại sao sau khi ngoéo tay phải treo cổ, người lớn nói, chỉ là cho thuận miệng mà thôi, lớn lên cô sẽ hiểu được. Bây giờ đã lớn, lại nghe được những lời này, cô cũng không cảm thấy thuận miệng gì, cho nên cô hỏi Vương Thiến Thiến, bởi vì cảm thấy từ miệng cô nhóc ấy có thể nói ra nhiều thứ thú vị, không chừng cô ấy có thể biết?

“Bởi vì…..” Vương Thiến Thiến tiến lên một bước, nhìn thẳng Hướng Nghiên, mắt to vụt sáng khẽ chớp, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười vô cùng đáng yêu, “Bởi vì…. nếu chị đổi ý, em sẽ đi treo cổ, cho nên…. không được đổi ý đó.”

Chú thích:

(1) Onee-chan: tiếng Nhật nghĩa là chị.

(2) Moe: là một tiếng lóng chỉ dùng trong giới otaku (chỉ những người mê manga, anime) Nhật. Nghĩa gốc của nó là sự thiêu đốt, hiểu theo nghĩa bóng là kiểu tình yêu nồng cháy của otaku với các nhân vật 2D. Theo định nghĩa này thì với các nhân vật 3D không dùng từ Moe. Ý của Triệu Đình, Vương Thiến Thiến là một ”vật thể” 3D mà cũng moe như thế.

(3) Khiếm: Khiếm nhã (bất lịch sự ế).
Chữ Khiếm (欠) phát âm là [qiàn] giống hệt như chữ Thiến (茜) trong tên của Vương Thiến Thiến, Nguyệt Lượng kêu “Vương Thiến Thiến” là “Khiếm Nhi” để chửi xéo bạn ấy.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s