Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 12

Chương 12. Thi cuối kỳ

Lí Nam cùng Tống Nhiên thật sự là đến đây để tự học, tuy rằng thỉnh thoảng có nói chuyện với nhau, nhưng là về bài vở. Nguyệt Lượng vẫn là ở trên đặt sách giáo khoa, dưới đùi là tranh biếm họa, chốc lát xem sách chốc lát lại cúi đầu xem tranh biếm họa, ngẫu nhiên phát ra tiếng cười nhỏ. Trương Thiên Nhất không ngừng làm bài tập, làm không được một lúc, sẽ không kiên nhẫn ném bút lên bàn, sau đó thở dài.

Mặc kệ nói như thế nào, tất cả mọi người đều học chút gì đó. Chỉ có Vương Thiến Thiến, từ sau khi Hướng Nghiên bước vào, cô một chữ cũng chưa viết. Tên Liêu Kiệt đáng ghét kia, có phải là đang cố tình làm cho cô xem hay không? Sao luôn cùng học tỷ nói chuyện? Trời! Còn cách gần như vậy! Vương Thiến Thiến bắt đầu không bình tĩnh. Đột nhiên hô lớn một câu: “Học tỷ! Toán cao cấp em không hiểu!”

Phòng tự học vốn đã rất im lặng, cô vừa hô xong, lập tức lặng ngắt như tờ. Vương Thiến Thiến xấu hổ che miệng lại, mang theo động tác xin lỗi hơi moe, người xung quanh chỉ cười cười, cũng không nghị luận nhiều.

Trương Thiên Nhất vốn đang buồn phiền trong lòng, nghe thấy một câu của Vương Thiến Thiến như vậy, đã sớm quên phiền muộn, ôm bụng cười ngã. Nguyệt Lượng nhìn Hướng Nghiên, lại nhìn Vương Thiến Thiến, sờ sờ cằm, trên mặt cũng hiện ra nụ cười. Mà hai người Lí Nam với Tống Nhiến hình như cũng đã quen với những hành vi động kinh đó của Vương Thiến Thiến, không bận tâm nhiều.

Hướng Nghiên nghe được âm thanh của Vương Thiến Thiến, cũng không nhịn được cười, quay đầu lại nhìn cô, sau đó làm một động tác ngoắc tay với cô. Vương Thiến Thiến hồ hởi chạy qua đó, nói với Liêu Kiệt: “Học trưởng, phiền anh nhường chỗ một chút được không?” Tiếp theo cố gắng chen vào lấn Liêu Kiệt đi.

Liêu Kiệt khẽ nhíu mày, cô bé này, rốt cuộc là muốn làm gì?

.
.
.

Ngày thi đầu tiên, 7 giờ 5 phút, đồng hồ báo thức vang lên lần thứ nhất. Tống Nhiên cố gắng nhíu mắt, đợi cho hoàn toàn tỉnh táo mới xuống giường tìm mắt kính.

7 giờ 10 phút, đồng hồ báo thức vang lên lần thứ hai. Tống Nhiên đã thay xong quần áo, sau đó lần lượt gọi ba người kia rời giường, kêu một vòng, trừ Nguyệt Lượng trở mình một cái, hai người kia ngay cả động cũng chưa động. Bất đắc dĩ, cô đành phải đi rửa mặt.

7 giờ 20 phút, Tống Nhiên trở lại phòng ngủ, Nguyệt Lượng đã dậy, đang bôi kem đánh răng lên bàn chải. Lí Nam cũng từ trên giường ngồi dậy, hét lớn một tiếng: “Thức dậy đi!” Vương Thiến Thiến cuộn mình trong chăn, lầm bầm một tiếng, lại không có động tĩnh.

7 giờ rưỡi, ba người đều đã rửa mặt xong, đồng loạt nhìn về phía Vương Thiến Thiến vẫn còn đang nằm ngủ chết dí trên giường kia.

Tống Nhiên bò lên cầu thang giường, đẩy nhẹ cô: “Thiến Thiến, dậy… Thiến Thiến…..”

“Quên đi, cho cậu ấy ngủ thêm một chút đi, chúng ta đi ăn sáng trước, lát nữa đem về cho cậu ấy, chắc lúc chúng ta trở về cậu ấy đã tỉnh.” Lí Nam nói xong mở cửa đi ra ngoài.

8 giờ 10 phút, lúc ba người trở lại phòng ngủ, Vương Thiến Thiến vẫn chưa dậy. Lí Nam nổi giận, đi lại vò mặt Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến mới uất ức thức dậy, vừa xoa mặt vừa làm ra vẻ muốn nằm tiếp.

“Sắp muộn thi rồi!” Nguyệt Lượng nhắc nhở cô. Cô mới tỉnh táo, sau đó nhấc chăn lên liếc Lí Nam một cái, “Tớ muốn đi xuống.”

Lí Nam vội nhường chỗ cho cô, mở mắt trừng trừng nhìn cô phi nhanh xuống giường, vệ sinh cá nhân sau năm phút, lấy điểm tâm từ Tống Nhiên vẫn còn đang ngẩn người, mười phút ăn xong. Trong lúc này, ba người kia quên hết mọi thứ, chỉ ngây ra nhìn chằm chằm cô.

Cuối cùng, Vương Thiến Thiến há to mồm uống một cốc nước, khẽ nhìn mấy người vẫn còn đang ngây ra kia, nói: “Xong rồi, có thể xuất phát. Tất cả mọi người phải cố lên nha!”

Mấy ngày thi tiếp theo, Vương Thiến Thiến đều ứng phó suôn sẻ. Môn cuối cùng chính là toán cao cấp, Vương Thiến Thiến lấy đề thi qua nhìn một lát mới viết, môn này, ngàn vạn lần không thể rớt, bằng không chắc học tỷ sẽ tức giận? Dạy cô nhiều ngày như vậy, mặc kệ vì mình hay vì học tỷ cũng không thể rớt. Vì thế lúc giải bài cô đặc biệt cẩn thận, kiểm tra lại tất cả một lần mới an tâm nộp bài thi.

Lúc quay về phòng ngủ, cô chỉ lo cúi đầu đi lên trên, đột nhiên nghe được có người kêu, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt trên môi Hướng Nghiên.

“Học tỷ.” Vương Thiến Thiến lập tức trưng ra khuôn mặt tươi cười.

“Thi thế nào?” Hướng Nghiên đi xuống mấy bậc.

Vương Thiến Thiến đưa chân lên vẫn chưa kịp hạ xuống, thân thể liền mất cân bằng ngã về phía sau, cuống quít vịn tường. Cùng lúc đó, tay của Hướng Nghiên cũng chặt chẽ nắm được tay cô, “Không sao chứ?”

“Không…..”

“Tiểu Hậu Đậu…..” Hướng Nghiên nói xong, lại xoa đầu Vương Thiến Thiến.

Tuy rằng rất chán ghét người khác nói mình nhỏ, nhưng nếu bởi vì mình nhỏ mà đổi lại sự quan tâm đặc biệt học tỷ, cô cũng bằng lòng.

Có phải vẫn luôn như vậy hay không, lúc chị nhìn em, trong mắt đều là ý cười.

.
.
.

Rốt cục cũng chịu đựng qua cuộc thi cuối kỳ, Nguyệt Lượng đề nghị tất cả nên đi ra ngoài chơi một lần để thả lỏng một chút. Tống Nhiên vẫn là bé ngoan, đối với chuyện chơi bời cũng không có kinh nghiệm gì, cho nên chờ ý kiến của Lí Nam và Vương Thiến Thiến. Bản thân hai người kia cũng ham chơi, vừa nghe đề nghị này đã lập tức đồng ý.

“Vậy đi KISS đi.” Nguyệt Lượng nói.

“KISS là chỗ nào?” Tống Nhiên khó hiểu hỏi.

Lí Nam lau mồ hôi, “Một chỗ nổi tiếng như vậy mà cậu cũng không biết…….”

Vương Thiến Thiến cười, “Tống Nhiên ngoan như vậy, sao lại biết loại chỗ này, cậu cho cậu ấy là cậu sao? Nhìn cậu như vậy, khẳng định đã đi không ít.”

Lí Nam cho cô một ánh mắt xem thường, “Chẳng lẽ cậu chưa từng đi?”

Vương Thiến Thiến trả lại ánh mắt xem thường cho cô ấy, “Lúc thi đại học xong từng đi một lần.”

“Tớ cũng chỉ là tháng trước đi qua hai lần mà thôi, trung học cậu đã đi…..”

“Là sau khi thi đại học.”

“Trưởng thành quá sớm…….”

“Chẳng qua là sớm hơn cậu mấy tháng mà thôi……….”

“Được! Vậy đi KISS!” Lời nói của Tống Nhiên cắt ngang cuộc tranh chấp của hai người kia.

.
.
.

Câu lạc bộ đêm tên KISS kia trang hoàng thật sự hiện đại, bộ dáng của Nguyệt Lượng có vẻ đã quen thuộc, tiến đến chưa nhìn gì đã lập tức đi vào; Lí Nam cũng đi rất tao nhã, ngẫu nhiên lại liếc một tên đẹp trai đi ngang qua; Tống Nhiên đối với mọi thứ xung quanh tràn ngập tò mò, nhìn trái nhìn phải, Vương Thiến Thiến rõ ràng nhìn thấy mắt Tống Nhiên qua cặp kính thủy tinh không tự giác phóng đại lên rất nhiều.

“Hắt xì!” Vương Thiến Thiến đột nhiên hắt xì một cái, khụt khịt mũi hỏi: “Ai ra chủ ý ngu ngốc, mặc ít như vậy.”

Tống Nhiên cùng Nguyệt Lượng đồng loạt chỉ Lí Nam.

Vương Thiến Thiến lại hỏi: “Cậu không lạnh à?”

“Cái gì?” Càng đi vào bên trong tiếng nhạc càng lớn, Lí Nam nghe không rõ cô nói gì. Vương Thiến Thiến khoát tay, tiếp tục đi vào bên trong.

Bọn họ được người hướng dẫn đưa lại ngồi ở một bàn, Nguyệt Lượng cùng Tống Nhiên nghiên cứu menu rượu, Vương Thiến Thiến lấy ví tiền từ bên trong áo lông ra nói: “Vẫn là quy tắc cũ, chia đều?”

Nguyệt Lượng cùng Tống Nhiên gật đầu, Lí Nam lại nói: “Không! Lần này tớ mời, ai cũng không được giành với tớ, hôm nay không say không về!”

“Vậy thì ngại lắm…….” Vương Thiến Thiến khẽ cười, ngoài miệng nói như vậy, nhưng đã sớm cất ví tiền vào.

“Ai nha, còn khách sáo gì chứ. Lát nữa uống nhiều một chút!”

Nguyệt Lượng kinh hãi, chị hai này, cũng quá hào phóng rồi…….. Lát nữa lỡ uống say…… thì nên làm gì bây giờ?

Nguyệt Lượng cùng Lí Nam đi xuống sàn nhảy, Tống Nhiên với Vương Thiến Thiến ngồi tại chỗ nói chuyện phiếm. Thật ra Vương Thiến Thiến cũng muốn đi, nhưng Tống Nhiên không đi, cô lại không đành lòng để cho Tống Nhiên ở lại một mình.

Lát sau, Lí Nam và Nguyệt Lượng đã trở lại, Vương Thiến Thiến đứng dậy đi ra ngoài gọi điện thoại. Hôm nay Trương Thiên Nhất không đi, là bởi vì phải đi hẹn hò, lần này lại là quen một người mới, nghe nói lớn hơn bọn cô rất nhiều, Vương Thiến Thiến muốn gọi điện thoại qua hỏi tình hình tiến triển thế nào.

Bước vào lối đi thật dài, tiếng nhạc bị cách ly một chút, Vương Thiến Thiến gọi được cho Trương Thiên Nhất, hỏi: “Thế nào?”

“A! Mẹ, tối nay con về trễ một chút, dạ, đang ở với bạn, dạ được, ngủ ngon.”

Vương Thiến Thiến khẽ cười ngắt điện thoại, đây là mật hiệu của cô và Trương Thiên Nhất, lúc không tiện nói chuyện thì sẽ có loại mật hiệu giống như vậy. Ví dụ nếu đối phương làm cho cậu ấy hài lòng có thể phát triển được, cậu ấy liền nói tối nay trở về muộn; nếu không hài lòng thì nói được, con lập tức trở về……….

Vương Thiến Thiến vừa muốn xoay người quay về, đột nhiên cảm thấy được phía trước có bóng dáng của một cô gái rất giống Hướng Nghiên, nhịn không được đi lên vài bước nhìn, người nọ đưa lưng về phía cô, không thấy rõ lắm.

Có một người con trai đứng bên cạnh cô gái nói: “Xin em, trước kia đều là anh không đúng, chúng ta hòa đi!” Nói xong còn nắm lấy tay cô ấy.

“Buông tôi ra!” Cô gái vẫy tay anh ta, lớn tiếng kêu.

Giọng nói này rất quen thuộc, cho dù có tiếng nhạc bên trong quấy nhiễu, cho dù nghe không rõ ràng.

“Xin em!” Người con trai kia đột nhiên quỳ trên mặt đất.

Vương Thiến Thiến vẫn đi đến gần bọn họ, nhờ ánh đèn lập lòe, rốt cuộc thấy được khuôn mặt của cô gái kia, sau đó lầm bầm nói: “Học tỷ?”

“Sao em lại ở đây?” Trong mắt Hướng Nghiên hiện lên một tia lúng túng.

“Em….. với bạn cùng phòng đến đây chơi……” Vương Thiến thiến lại liếc nhìn người con trai đang còn quỳ trên mặt đất.

Người nọ thấy có người đến, lại là người Hướng Nghiên quen biết, suy nghĩ một chút vẫn là đứng lên, nhưng không có chút ý muốn rời đi, cũng không để ý Vương Thiến Thiến ở đây, nói với Hướng Nghiên: “Anh hy vọng em cẩn thận suy nghĩ một chút…..”

“Anh sắp tốt nghiệp, cũng muốn rời khỏi thành phố này, lại dây dưa với tôi là có ý gì?” Ngại Vương Thiến Thiến ở đây, Hướng Nghiên tận lực dùng một giọng nói ôn hòa nói ra.

“Hướng Nghiên, chúng ta ở bên nhau một thời gian dài như vậy, chẳng lẽ ngay cả một chút tha thứ em cũng không có? Trước kia anh đối với em như thế nào trong lòng em hẳn rất rõ ràng.”

Hắn không đề cập tới trước kia còn được, vừa nhắc tới, lửa giận trong lòng Hướng Nghiên cũng nổi lên: “Tôi không muốn tiếp tục thảo luận đề tài này với anh, anh đi nhanh đi!”

“Hướng Nghiên………..”

“Cút!” Hướng Nghiên xoay người không hề nhìn anh ta.

Người con trai không có ý buông tha, tay lại định nắm lấy tay Hướng Nghiên.

Vương Thiến Thiến vượt lên chắn ở trước Hướng Nghiên, chặn tay anh ta lại. “Anh là ai vậy? Chị ấy kêu anh cút anh không nghe thấy sao?”

“Cô là ai chứ!”

“Tôi là ai có quan hệ gì với anh!”

“Đúng, không có quan hệ gì với tôi, nhưng cô ấy có quan hệ với tôi……”

“Hiện tại chị ấy với anh một chút quan hệ cũng không có.” Vương Thiến Thiến nói xong đẩy anh ta một cái lảo đảo, sau đó kéo Hướng Nghiên đi ra ngoài.

Người con trai đứng tại chỗ sửng sốt chốc lát mới định đuổi theo, ra tới cửa lớn, đã sớm không nhìn thấy bóng dáng hai người kia.

Vương Thiến Thiến kéo Hướng Nghiên không biết đi bao lâu, cô chỉ lo kéo chị ấy đi, cách chỗ này càng xa càng tốt, cách người này càng xa càng tốt.

“Này!” Hướng Nghiên dừng lại, “Đã đủ xa rồi.”

Tác giả: Rất nhiều người cảm thấy được con trai nếu vì con gái mà quỳ xuống thì thực đáng để cảm động, nhưng lúc này, chị Nghiên Nghiên nói cảm thấy rất mất mặt, chỉ muốn một cước đá chết hắn…….
Theo ý tôi nha…. Đàn ông như vậy thật sự làm cho người ta thích không nổi.

Editor: Theo ý tôi nha, đàn ông quỳ xuống cầu hôn thì được…. :”>

Advertisements

Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương11

Chương 11. Tình địch

Mãi cho đến khi lên lại sân khấu, Vương Thiến Thiến vẫn chưa thể thoát khỏi loại cảm xúc này. MC nam trêu chọc cô nói: “Xem ra vở kịch vừa rồi rất tuyệt nha, ngay cả MC xinh đẹp đáng yêu của chúng ra vẫn chưa tỉnh lại nữa.”

Vương Thiến Thiến vội nói tiếp: “Đúng vậy, quả thực rất tuyệt vời, tin chắc mỗi một người ở đây đều có cảm nhận giống như mình. Ôi trời, không xong rồi, mình xúc động đã quên luôn kịch bản.”

Dưới sân khấu lại vang lên một trận cười.

“Được rồi, như vậy tiếp theo là….”

……..

Thời gian là 23 giờ 55 phút, kèm theo một bài hát quen thuộc, tất cả diễn viên đi lên sân khấu, cùng các bạn học và giáo viên dưới sân khấu cùng nhau chuẩn bị đếm ngược thời gian đến năm mới.

Vương Thiến Thiến đến gần Hướng Nghiên, lúc này chị ấy đã thay đồ diễn ra, mái tóc dài buông xõa trên vai.

“Học tỷ, vừa rồi thực tuyệt vời.”

“Biểu hiện của em cũng rất tốt, nếu không phải Vương Vĩ đề cử em, chị cũng còn chưa phát hiện, xem ra em dẫn chương trình cũng rất lợi hại đó.”

“Hì hì, đúng thế, ưu điểm của em rất nhiều.” Vương Thiến Thiến lại không có ý thức tự mãn, lời này nghe rất xuôi tai, bởi vì là từ miệng Hướng Nghiên nói ra.

12 giờ đúng, tiếng chuông vang lên, mọi người ôm nhau chúc mừng. Vương Thiến Thiến cũng nhân cơ hội ôm lấy Hướng Nghiên nói: “Học tỷ, năm mới vui vẻ.”

.
.
.

Ngày hôm sau là tết dương lịch, Vương Thiến Thiến tránh cho buổi tối nghẽn mạng, chiều bắt đầu nhắn tin, chỉ có bốn chữ: Năm mới vui vẻ.

Nhận được tin trả lời hơn phân nửa là những tin nhắn chúc tết dài sọc, chỉ có một người trả lời năm chữ: Cám ơn, em cũng vậy.

Là Hướng Nghiên.

Vương Thiến Thiến lại tiếp tục nhắn hỏi: Buổi tối định làm gì?

Hướng Nghiên trả lời: Ở nhà xem TV.

Vương Thiến Thiến: Ngày mai có thể cùng đi phòng tự học không?

Đợi năm phút cũng không có tin nhắn đáp lại, Vương Thiến Thiến đoán rằng có lẽ liên quan đến mạng, chắc học tỷ còn chưa nhận được? Mở danh bạ ra, nhìn thấy số của Hướng Nghiên, do dự có nên gọi điện thoại qua hỏi hay không, lại sợ Hướng Nghiên đã nhận được tin nhắn nhưng không biết trả lời thế nào, cho nên mới không đáp lại.

Đang do dự, đột nhiên nghe thấy mẹ gọi cô ăn cơm, vì thế đành phải ai oán để điện thoại lên bàn học.

8 giờ tối, học tỷ vẫn chưa đáp lại. Vương Thiến Thiến lại ai oán đi xem TV với cha.

12 giờ tối, màn hình di động báo có tin nhắn. Hướng Nghiên nói: Được.

Vương Thiến Thiến xem thời gian gửi tin nhắn, khoảng hơn 5 giờ chiều, quả nhiên bởi vì do sóng cho nên mới đến muộn như vậy. Vì thế trả lời: Ngủ ngon : )

Lại đợi nửa ngày không thấy hồi đáp, đoán rằng Hướng Nghiên hẳn là đã ngủ, mới cầm điện thoại ngủ.

Ngày hôm sau, Hướng Nghiên dậy rất sớm, vừa mở điện thoại nhìn thấy tin nhắn của Vương Thiến Thiến. Nhìn thời gian gửi tin nhắn, khẽ cười, cô nhóc này, biết rõ cô đã ngủ, cũng còn nói ngủ ngon…

Hướng Nghiên tự làm điểm tâm, do cha mẹ không ở bên cạnh, cô học nấu ăn, tuy rằng chỉ là một vài món đơn giản, nhưng nếu là một người, vậy cũng đủ rồi.

Nhà cô ở một thành phố hạng hai ở miền bắc, cha mẹ đều thuộc giai cấp tư sản. Chỉ có một đứa con là cô, cho nên đặc biệt cưng chiều, do cô học ở đại học N, nên mua một gian phòng ở gần đại học N. Lúc nghỉ đông cô về nhà, tới nghỉ hè, cha mẹ sẽ đến đây thăm cô.

Có nhiều lúc cũng sẽ cảm thấy cô đơn, nhưng mà, cô cũng đã quen. So với việc cuối tuần cùng một đám người ra ngoài ăn uống ồn ào, cô càng thích một mình ở nhà hơn.

Thu thập xong xuôi chuẩn bị ra ngoài, di động vang, cô tưởng Vương Thiến Thiến đã quay về trường, chưa nhìn màn hình trực tiếp ấn nút nghe điện thoại: “Chị đã đi rồi.”

Kết quả giọng nói truyền đến từ đầu bên kia làm cho cô sửng sốt một chút. “Sao cậu biết tôi muốn tìm cậu đi phòng tự học?”

“À, là Liêu Kiệt à.”

“Đúng vậy, là tớ, cậu đang đợi điện thoại của ai à?”

“Không….”

Liêu Kiệt, là lớp trưởng của lớp Hướng Nghiên, có một khoảng thời gian theo đuổi Hướng Nghiên. Lúc Hướng Nghiên có bạn trai, cậu ta liền im lặng ở bên cạnh đứng nhìn; sau khi Hướng Nghiên chia tay bạn trai, cậu ta lại bắt đầu theo đuổi Hướng Nghiên một lần nữa. Hướng Nghiên không chán ghét cậu, nhưng mà cũng không thích, không thể nói rõ tại sao.

“Cùng đi phòng tự học không?”

“…… Tớ có hẹn đi với người khác rồi.”

“Bạn trai?”

“Gì chứ, là con gái, một….. học muội dễ thương.”

“Vậy không thể mang theo tớ đi cùng được sao?”

.
.
.

Lúc Vương Thiến Thiến đến phòng tự học, liền nhìn thấy Hướng Nghiên ngồi cùng một tên con trai. Vương Thiến Thiến nhìn chằm chằm người nọ vài giây, người nọ đầu tiên là ngạc nhiên, tiếp theo cười cười, nghiêng đầu nói gì đó với Hướng Nghiên. Hướng Nghiên ngẩng đầu, vẫy tay với Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến ngồi bên trái Hướng Nghiên, thỉnh thoảng lại dùng khóe mắt liếc tên con trai kia.

Hướng Nghiên giới thiệu nói: “Thiến Thiến, đây là lớp trưởng lớp chị Liêu Kiệt. Đây là Vương Thiến Thiến, cậu hẳn là có ấn tượng?”

Liêu Kiệt nói: “Tớ biết cô ấy, dẫn trương trình buổi liên hoan cuối năm đó.”

Vương Thiến Thiến cũng không nói gì, tùy ý mỉm cười một cái, sau đó quay đầu đi không nhìn hắn nữa, trong lòng nói thầm, tên đó đang làm gì? Chẳng lẽ là bạn trai mới của học tỷ? Nhưng mà lúc giới thiệu vừa rồi học tỷ cũng không nói hắn là bạn trai, như vậy xem ra hẳn là người còn theo đuổi.

Vương Thiến Thiến lại quay đầu liếc hắn một cái, sạch sẽ trắng trẻo, nam tính hơn Trương Thiên Nhất một chút, khuôn mặt bình thường, coi như thuận mắt, chính là tại sao cô nhìn hắn lại thấy không vừa mắt chứ?

“Học tỷ, chỗ này em không hiểu lắm.” Vương Thiến Thiến nhích lại gần bên cạnh Hướng Nghiên.

“Chị xem xem.” Hướng Nghiên nói xong nhìn qua tập của cô, sau đó viết trên giấy quá trình tính toán, “Chỗ này phải như vậy, sau đó dùng công thức thế này…..”

Vương Thiến Thiến chăm chú nhìn sườn mặt của Hướng Nghiên, nghĩ thầm, thật hy vọng chị ấy cứ luôn viết như vậy đi…..

Trên người Hướng Nghiên thoang thoảng một mùi hương không biết tên, Vương Thiến Thiến cố gắng ngửi xem, không đoán được mùi hương kia rốt cuộc là gì, chỉ biết, mùi hương kia rất dễ chịu, cô rất thích.

“Xong rồi, hiểu chưa?”

“A? Vương Thiến Thiến ngây người, vừa rồi tâm trí lơ đãng trên cõi thần tiên, không có nghe vào cái gì hết….”

“Vậy chị nói lại lần nữa…” Hướng Nghiên vì cô giải thích một lần nữa.

Vương Thiến Thiến lúc này mới tập trung nghe giảng, cuối cùng rốt cuộc hiểu rõ, sau đó bắt đầu nịnh nọt nói: “Vì sao trên lớp lúc giáo viên giảng em cũng nghe không hiểu, học tỷ giảng một lần như vậy em liền hiểu được?”

“Đó là bởi vì lúc đi học em không có chú ý nghe giảng chứ sao….”

……..

Từ lúc Vương Thiến Thiến bước vào cửa, Liêu Kiệt liền cảm thấy được trên người cô bé này có một loại khí lực mạnh mẽ, rõ ràng là nhắm vào cậu, nhưng mà cũng không nghĩ ra được lí do gì. Nhưng nhìn thái độ của cô ấy đối với Hướng Nghiên, hắn nghĩ, có lẽ là giống như loại ngưỡng mộ của tân sinh viên đối với đàn chị, có lẽ cô ấy nhìn ra được mình thích Hướng Nghiên, cho nên mới không có cảm tình với mình? Nhưng mà có chuyện cũng ngoài dự kiến của cậu, tựa hồ Hướng Nghiên đối với học muội này cũng có sự kiên nhẫn đặc biệt……

.
.
.

Còn khoảng một tuần nữa là đến cuộc thi cuối kỳ, Trương Thiên Nhất với Nguyệt Lượng cuối cùng cũng cuống cuồng.

Sáng sớm lúc Nguyệt Lượng mở mắt đã không thấy Vương Thiến Thiến, đợi đến lúc Nguyệt Lượng cùng Tống Nhiên, Lí Nam, Trương Thiến Nhất cùng đi đến phòng tự học, lại phát hiện Vương Thiến Thiến đang ngồi bận rộn trong phòng tự học.

“Trách không được mấy ngày nay đều không nhìn thấy bóng dáng cậu ấy, thì ra là tự mình lén đi học….” Lí Nam có chút kinh ngạc.

Nguyện Lượng bước vài bước đi qua, còn chưa mở miệng, đã bị âm thanh của Vương Thiến Thiến ngăn cản. Vương Thiến Thiến đang xem sách, đầu cũng không nâng, nhìn thấy có một bóng người dừng lại trước bàn, thuận miệng nói câu: “Chỗ này có người.”

“Ồ, sớm như vậy đến đây là để chiếm chỗ cho ai?”

“A?” Vương Thiến Thiến ngẩng đầu nhìn lên, “Chuyện đó….”

Nguyệt Lượng ngồi xuống bên cạnh, ôm ôm cô, “Khiếm Nhi, tớ quyết định mấy ngày này không bao giờ…. gọi cậu là Khiếm Nhi nữa, cậu thật sự quá tốt, vì người khác quên mình.” Sau đó lại nói với ba người còn đứng: “Còn ngây người làm gì?

Không thể phụ tấm lòng của bạn Vương Thiến Thiến được, mọi người mau tới đây ngồi.”

“Được rồi, tớ vốn định chỉ học khoảng hai tiếng sẽ trở về ngủ một giấc, thấy Thiến Thiến vất vả như vậy, tớ quyết định học đến trưa.” Trương Thiên Nhất cũng buông cặp ngồi xuống bên phải Vương Thiến Thiến.

Một trái một phải bao vây Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến muốn nói gì đó, nhưng không nói ra, dù sao cũng cảm thấy không thể nói chỗ này không phải là chiếm cho bọn họ được phải không? Nguyệt Lượng nhiều chuyện như vậy, nhất định sẽ hỏi là chiếm cho ai? Sau đó nếu cô nói là chiếm cho học tỷ, nhất định Nguyệt Lượng sẽ hỏi tại sao lại chiếm cho học tỷ…. Cho nên cô lựa chọn im lặng.

Nửa tiếng sau, Hướng Nghiên tới, Vương Thiến Thiến vừa định kêu chị ấy lại đây, liếc mắt một cái thấy được tên Liêu Kiệt làm cho cô không vừa mắt kia cũng theo ở phía sau, liền do dự một chút.

Hướng Nghiên nhìn Vương Thiến Thiến, lại nhìn xung quanh, mỉm cười với cô, sau đó ngồi xuống chỗ trống ở trước cô hai dãy.

Vương Thiến Thiến mới nhớ tới, xung quanh còn có chỗ nào đâu?

Trương Thiên Nhất thấy Hướng Nghiên tiến vào, theo bản năng định đứng lên nhường chỗ cho chị ấy, nhưng lại thấy Hướng Nghiên đi cùng một nam sinh, cũng do dự. Sau đó vẫn lại quyết định nhường chỗ lại cho Hướng Nghiên, nhưng Vương Thiến Thiến lại đè cậu lại.

Trương Thiến Nhất nhỏ giọng hỏi: “Tên kia là ai?”

“Bạn học của chị ấy.”

“Tình hình thế nào?”

“Đang cảnh giác…..”

Trương Thiến Nhất khẽ cười, không hỏi nữa, cúi đầu chăm chú giải đề toán. Môn này đối với cậu mà nói thực rất khó.

Vương Thiến Thiến ngồi ở phía sau, mắt thấy bóng dáng của Hướng Nghiên, sao còn có lòng dạ học tập? Để cho những người khác không sinh ra hoài nghi, cô đã lén nhìn, nhưng mà hình như là bị Nguyệt Lượng phát hiện. Vương Thiến Thiến nghe thấy Nguyện Lượng đang cười trộm.

Cô cảnh giác quay đầu nhìn Nguyệt Lượng, phát hiện Nguyệt Lượng còn cúi đầu cười. Chột dạ hỏi: “Cười cái gì chứ?”

“Bởi vì rất buồn cười.” Nguyệt Lượng cũng không ngẩng đầu.

“Thực sự buồn cười như vậy?” Vương Thiến Thiến lại liếc mắt nhìn Hướng Nghiên một cái, bản thân cũng nhịn không được cười, yêu thầm, hình như là chuyện rất buồn cười phải không, thời đại này rồi.

“Thật sự rất buồn cười, không tin cậu xem thử xem.” Nói xong Nguyệt Lượng cầm lấy quyển sách trên đùi chưa cho Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến ngẩn người, vừa cầm lấy liền thấy, thì ra là tranh biếm họa…. Cô còn tưởng rằng Nguyệt Lượng đang cười nhạo mình, thì ra, đây chính là cái gọi là có tật giật mình…..

“Rốt cuộc cậu tới đây để học hay là xem truyện tranh vậy?”

“Vừa học vừa xem truyện tranh.”

Vương Thiến Thiến hết chỗ nói, Nguyệt Lượng này, hoặc chính là thiên tài, hoặc bộ não đã bị hỏng rồi.

Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 10

Chương 10. Buổi liên hoan cuối năm

“Nguyệt Lượng có muốn cùng đi tự học không?” Sáng thứ ba, Vương Thiến Thiến ngăn Nguyệt Lượng đang muốn ra ngoài lại.

“Gì?(1) Hôm nay cậu không cần diễn tập sao?”

“Đừng kêu dì (2), tớ không lớn hơn cậu.”

“… Cậu không nên khiếm như vậy chứ?” Nguyệt Lượng hừ mạnh đấm một cái vào vai Vương Thiến Thiến.

“Là tự cậu kêu nha, tớ cũng không bắt cậu kêu, cậu rốt cuộc có đi hay không?”

Nguyệt Lượng ngồi xuống mang giày, không chút suy nghĩ đã nói: “Không đi, em tớ tới tìm tớ có việc.”

Vương Thiến Thiến cười xấu xa nói: “Là em gái lần trước gặp ở tiệm KFC kia?”

“Đúng vậy.”

“Lúc trước người ở trạm xe buýt kia cậu cũng nói là em gái cậu, cậu đổi em gái?”

“Lúc trước là em họ bên nội, đây là em bên ngoại.”

“Ồ, ra là vậy.” Vương Thiến Thiến nhìn Nguyệt Lượng chăm chú, nghĩ thầm: Tên kia, ta không tin không nắm được thóp của mi.

Còn nửa tháng nữa sẽ thi, trước đó còn có bữa liên hoan cuối năm, Vương Thiến Thiến cảm thấy vô cùng áp lực, đành phải lấy ra thời gian cùng Tống Nhiên đi đến phòng tự học.

Gần đây cũng rất ít nhìn thấy Lí Nam, Tống Nhiên nói, hình như là quen được một anh chàng khoa khác, đang ở giai đoạn hẹn hò, chờ thời cơ chín muồi mới có thể dẫn về cho mọi người xem.

Vương Thiến Thiến biết bình thường Lí Nam cũng học hành chăm chỉ, không nghiêm túc thì hình như trừ mình ra chính là Trương Thiên Nhất, còn có Nguyệt Lượng, nghe cậu ấy nói không đến mấy ngày cuối cũng sẽ không học…

Cho nên Vương Thiến Thiến kéo Trương Thiên Nhất cùng đến phòng tự học, nhưng không được một tiếng, Trương Thiên Nhất đã cầm sách đi gặp Chu Công rồi. Lại qua thêm một lúc nữa, Vương Thiến Thiến cũng gục. Tống Nhiên nhìn thấy hai người này, bất đắc dĩ lắc đầu, yên lặng đi ra phòng tự học photo hai bản ghi chép mới trở về.

.
.
.

31 tháng 12, sân khấu dùng để tổ chức tiệc cuối năm đã trang trí xong. Thân là tiền bối của ban văn nghệ, Triệu Đình bận trong bận ngoài, bất giác gầy đi hai cân.

Buổi chiều, đang tiến hành lần diễn tập cuối cùng, Vương Thiến Thiến dù một chút tư tưởng áp lực cũng không có, bề ngoài có vẻ như cũng đã thuận buồm xuôi gió, Triệu Đình nhìn, cũng hiểu được mình thật sự đã tìm đúng người. Trước kia Hướng Nghiên dẫn chương trình tuy rằng rất ổn, nhưng trên người Vương Thiến Thiến có loại sức sống của tân sinh viên, so với Hướng Nghiên càng dễ dàng lôi kéo cảm xúc của toàn trường.

Do không đủ thời gian, không thể kêu tất cả mọi người đều đi lên biểu diễn một lần, chỉ diễn tập sơ lượt qua kịch bản, cho nên Vương Thiến Thiến cũng chưa nhìn thấy Hướng Nghiên diễn.

Triệu Đình gọi Hướng Nghiên lại nói: “Hướng Nghiên, lát nữa cậu dẫn Thiến Thiến về phòng ngủ trang điểm đi.”

Hai người kia nghe xong đều sửng sốt.

Hướng Nghiên ý thức được, chưa từng nhìn thấy qua Vương Thiến Thiến trang điểm, tuy rằng khuôn mặt tự nhiên thực đáng yêu, nhưng nếu trang điểm xong chắc là càng xinh đẹp.

Vương Thiến Thiến nhớ lại lúc học tiểu học, trường có hoạt động biểu diễn ví dụ như đồng ca gì đó, liền bắt học sinh thoa son, sau đó đánh má hồng, trang điểm cái mặt giống như mông khỉ….

Ăn xong cơm chiều từ sớm, Vương Thiến Thiến liền đi đến phòng ngủ của Hướng Nghiên, trong phòng ngủ chỉ có một mình Hướng Nghiên.

Vương Thiến Thiến hỏi: “Những người khác đâu rồi?”

“Triệu Đình đã đến hội trường chuẩn bị trước rồi, hai người kia mấy ngày rồi chị cũng chưa gặp.”

Một tia vui sướng xuất hiện trong lòng Vương Thiến Thiến, như vậy, lại là chỉ có hai người.

“Được rồi, nhanh lên, thay quần áo trước đi.” Hướng Nghiên thúc giục.

Vương Thiến Thiến nhìn chiếc váy Hướng Nghiên đưa qua, cắn chặt răng, vì học tỷ, bất cứ giá nào…

Thừa dịp Hướng Nghiên xoay người lấy đồ trang điểm, cô cấp tốc thay xong quần áo, bởi vì quá nhanh, cho nên đổ mồ hôi.

Hướng Nghiên lại quay đầu qua, nhìn thấy mặt cô đỏ, cười nói: “Quả thật là rất nhanh.”

Sau đó Hướng Nghiên bắt đầu trang điểm cho Vương Thiến Thiến, các loại cọ, bút bay múa trên mặt cô. Vương Thiến Thiến khẽ nhíu mày.

Hướng Nghiên nói: “Đừng nhúc nhích.”

“Ngứa.” Vương Thiến Thiến khịt khịt mũi.

“Sắp xong rồi.”

Vương Thiến Thiến nhắm mắt lại, cô giờ phút này đang mặc quần áo của Hướng Nghiên, váy công chúa màu trắng, trên đó còn có mùi nước hoa thoang thoảng. Vương Thiến Thiến từng ngửi được mùi hương này trong tủ quần áo của Hướng Nghiên.

“Xong rồi, tự mình xem đi.”

Vương Thiến Thiến liếc qua tấm gương đặt bên cạnh, lẩm bẩm nói: “Đây là em sao?”

“Rất xinh đẹp phải không?” Trên mặt Hướng Nghiên lộ ra nụ cười đắc ý.

7 giờ rưỡi tối, buổi liên hoan chính thức bắt đầu, Vương Thiến Thiến vừa lên sân khấu, trong thính phòng lập tức vang lên một trận vỗ tay.

Triệu Đình đứng trong cánh gà, cũng ngây ngẩn cả người, cô nhóc kia, mặc váy trắng, trang điểm tinh tế, trên đầu kẹp một chiếc kẹp tóc hình thỏ, thật sự là moe không nói nên lời……

Dưới đài, Trương Thiên Nhất đang uống nước, vừa nhìn thấy Vương Thiến Thiến thiếu chút nữa đã phun hết lên người ngồi phía trước. Nguyệt Lượng nói:

“Không ngờ Khiếm Nhi lại diện lên như vậy, cũng rất xinh đẹp nha.”

Lí Nam cùng Tống Nhiên liên tục gật đầu.

Trương Thiên Nhất nhịn không được kêu lên: “Tớ biết cậu ấy nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy cậu ấy mặc váy….” Sức mạnh của tình yêu, thật vĩ đại….

Vương Thiến Thiến phối hợp ăn ý với MC nam, kiểm soát kịch bản hợp lý, cả hội trường chìm trong tiếng cười hoan hô.

Thừa dịp thời gian rảnh giữa lúc biểu diễn, Vương Thiến Thiến trở vào hậu trường trộm ngồi nghỉ ngơi, xoa xoa đôi chân đứng mỏi nhừ, tầm mắt dừng trên đôi giày cao gót màu trắng, đây là giày của học tỷ.

Hôm nay quả thật vì học tỷ, đã phá vỡ hình tượng trước kia của mình rồi. Sau khi lớn lên lần đầu lên trang điểm, lần đầu tiên mặc váy, lần đầu tiên mang giày cao gót, đều là vì học tỷ.

Vừa rồi ở phòng ngủ của Hướng Nghiên, cô mặc váy đã muốn ra ngoài, Hướng Nghiên cười cô: “Đang mùa đông em mặc như vậy ra ngoài muốn chết cóng à?” Sau đó giúp cô mặc áo khoác vào, mới cùng nhau đến hội trường. Nhớ tới chuyện này, lại cúi đầu cười.

“Thiến Thiến, chuẩn bị đi, sắp tới em lên sân khấu rồi.” Giọng nói của Triệu Đình cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Liếc nhìn kịch bản trong tay, tiết mục kế tiếp, chính là vở kịch mà học tỷ tham gia, lại bắt đầu khẩn trương. Đi đến cánh gà, phát hiện diễn viên của vở kịch đã sớm đứng đợi để lên sân khấu, thò đầu tìm kiếm bóng dáng của Hướng Nghiên, đã thấy Hướng Nghiên mặc trang phục nam cổ đại, cầm quạt trong tay nói gì đó với người bên cạnh.

Nháy mắt, trong lòng Vương Thiến Thiến chỉ có một ý tưởng – đẹp trai quá đi!

Hướng Nghiên phát hiện cô đang nhìn mình, liền mỉm cười với cô.

Vương Thiến Thiến đánh tan khẩn trương, hít sâu vài cái, đi lên đài.

“Vì sao lương duyên trên thế gian có nhiều trắc trở, mộng đẹp lại thành bọt nước? Trời xanh trêu người, ái tình khó dứt. Hóa thân thành bướm, bay đến bụi hoa; nhiều lần trải qua đau khổ, thiên trường địa cửu không phân ly. Mời thưởng thức vở kịch “Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài”, đơn vị diễn xuất: khoa quản lý kinh tế.”

Tiếng vỗ tay vang lên, mở màn là phần diễn tấu thổi sáo, bố cảnh là mùa xuân tươi đẹp chim hót hoa thơm, sau đó Lương Sơn Bá cùng Chúc Anh Đài gặp nhau tại trường tư thục.

Diễn viên vừa mở miệng, bên dưới đã cười vang.

Thì ra, kịch bản này phá vỡ hình tượng “Lương Chúc” bi thương ngày trước, mở màn chính là Chúc Anh Đài mặc nam trang đứng trong sân ca hát, nàng hát: Chàng là điện, chàng là quang, chàng là thần thoại duy nhất, ta chỉ yêu chàng, you are my super star…….

Lúc này Lương Sơn Bá đang đứng một bên đọc sách, liền đi lại hỏi: “Ngươi là ai? Dám quấy rối ở đây!”

Chúc Anh Đài cúi chào hắn, lấy một tấm card trong tay áo ra nói: Đây là danh thiếp của ta.

Lương Sơn Bá đón nhận danh thiếp, đọc: Name: Chúc Anh Đài, age: 18, thần tượng: S.H.E……..

Chúc Anh Đài khẽ gật đầu hỏi: What’s your name

Lương Sơn Bá: My name is Lương Sơn Bá. Tiếng ca của Chúc huynh thật sự tuyệt vời, tại hạ cũng có chút kiến thức nhạc lý muốn thỉnh giáo huynh đài, tại hạ cũng là fan của S.H.E, không biết gần đây họ có ra album gì mới không….

Nói xong lôi kéo Chúc Anh Đài đi xuống sân khấu.

Đóng màn, đèn tối, tiếng đàn vi-ô-lông độc tấu vang lên du dương. Mở màn, Lương Chúc hai người đang ở trường tư thục nâng cốc tâm tình, nói chuyện nhạc lý. Âm nhạc chuyển sang tiết tấu sinh động, vui tai, cho thấy khoảng thời gian vui vẻ của hai người ở trường.

Đột nhiên, tiếng nhạc thay đổi, chuyển qua thành tiếng đàn réo rắt. Người dẫn truyện: Cha mẹ của Chúc Anh Đài vì hôn ước với Mã gia, tới bắt Anh Đài quay về thành hôn…… Ngày hôm đó, Chúc Anh Đài cùng Lương Sơn Bá ở ngoài trường lưu luyến chia tay.

Lương Sơn Bá: Chúc huynh, tiễn quân ngàn dặm, cũng phải từ biệt, chúng ta dừng ở đây đi….

Chúc Anh Đài: Lương huynh, giờ khắc này, chẳng lẽ huynh không có gì muốn nói với ta sao?

Lương Sơn Bá: Ta…. không có.

Chúc Anh Đài hát: Sau này, ta cuối cùng cũng đã học được cách yêu như thế nào, đáng tiếc chàng cũng đã sớm đi xa biến mất nơi biển người; sau này, từ trong nước mắt ta mới hiểu ra rằng, có những người, một khi đã bỏ lỡ sẽ không còn nữa…….

Im lặng trong chốc lát.

Lương Sơn Bá: Anh Đài, muội hỏi ta yêu muội bao sâu…. Ánh trăng nói hộ lòng ta….

Chúc Anh Đài: Lương huynh, những lời này của huynh là thật sao?

Lương Sơn Bá: Từng có một tình yêu chân thành tha thiết ở trước mặt ta, ta không biết quý trọng, đến lúc mất đi ta mới không kịp hối hận, chuyện đau khổ nhất trên đời cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. Nếu ông trời lại cho ta thêm một cơ hội, ta sẽ nói với muội: Ta yêu muội! Nếu muốn ta cho ba chữ này một kỳ hạn, ta hy vọng là…. một vạn năm!

Lương, Chúc cùng hát: Love you Love you Yes I love you, huynh có nghe thấy không? Đây là câu trả lời một ngàn lần một vạn lần của con tim ta. Những người bên cạnh huynh, những người từng đi qua với huynh ta đều không quan tâm, ta chỉ muốn đi đến chân trời mà huynh muốn đến……”

Chúc Anh Đài: Bye~

Lương Sơn Bá: Sa yo na ra!

Đèn lại sáng lên, lúc này Chúc Anh Đài đã đổi về nữ trang. Vương Thiến Thiến nhìn đến lại thất thần, trên đài lúc này đang diễn tới đoạn hôn lễ của Chúc Anh Đài và Mã Văn Tài. Vương Thiến Thiến nghĩ thầm, sao bây giờ Lương Sơn Bá còn chưa tới cướp tân nương chứ? Nhìn thấy tên mập đáng ghét kia đóng vai Mã Văn Tài , Vương Thiến Thiến rất muốn xông lên cướp học tỷ đi… Nhưng cô nhịn xuống, lại nhớ đến, Lương Sơn Bá lúc này cũng đã chết….

Rốt cuộc cũng tới đoạn lấy nước mắt của người xem nhiều nhất từ trước tới nay, Chúc Anh Đài gục khóc trên mộ của Lương Sơn Bá.

Chúc Anh Đài: Lương huynh à, huynh chết thật là thảm quá!

Lúc này trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng sấm, mộ của Lương Sơn Bá bị tách ra, Lương Sơn Bá đứng lên từ bên trong.

Chúc Anh Đài: A! Lương huynh!

Lương Sơn Bá: Anh Đài! I’m back!

Hai người ôm nhau.

………..

Kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Vương Thiến Thiến hoàn toàn bị chấn kinh rồi, không nghĩ tới học tỷ Hướng Nghiên còn có bộ mặt đáng yêu như vậy, rất đẹp trai!

Chú thích:

(1)Gì?咦 (2)dì 姨 : đều đọc là [yí]