Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 17

Chương 17. Tại sao đều gạt tớ

Ngày nói dối 1 tháng 4 năm nay là thứ sáu, Vương Thiến Thiến rất dễ dàng tin tưởng người khác cho nên vào ngày này luôn bị lừa. Lần này để cho không bị lừa nữa, buổi tối trước đó cô liền tắt điện thoại, sau đó định chờ học xong buổi sáng hôm nay lập tức về nhà, dù sao ba mẹ cũng sẽ không trêu chọc cô.

Kết quả không nghĩ tới chính là còn chưa rời giường, Nguyệt Lượng liền kêu cô. “Khiếm Nhi, mau dậy, có người tìm cậu.”

Vương Thiến Thiến cũng không mở mắt, liền đoán được nhất định là lừa mình…. “Ồ, có người tìm tớ à, vậy cứ để cho người ta chờ đi.” Trở mình tiếp tục ngủ.

“Tớ không lừa cậu, thực sự có người tìm cậu.” Nguyệt Lượng lại nói.

“Ừ, biết rồi, để người ta chờ đi.” Vương Thiến Thiến còn lâu mới tin lời của Nguyệt Lượng.

“Mới vài ngày không gặp, sao to gan thế nha? Còn dám để cho chị chờ?”

Vừa nghe những lời này, Vương Thiến Thiến lập tức tỉnh, vừa định mở miệng nói:

“Em lập tức xuống ngay.” Khuôn mặt lại trước một bước bị người ta véo.

“Chị Triệu Đình…. Em đứng dậy, lập tức đứng dậy……” Vương Thiến Thiến phủi tay chị ấy, xoa xoa mặt.

Triệu Đình nói: “Không cần đứng cũng được, chị chỉ định nói với em mấy câu.”

“Ồ, vậy chị nói đi.”

“Sinh viên đến năm tư đều phải từ nhiệm chắc em biết phải không?”

“Vâng, vậy thì sao?”

“Ừm……. Chị đại diện ban văn nghệ mời em đổi vị trí công tác.”

“Ha ha, có chỗ tốt gì thế?” Vương Thiến Thiến cười lên, thủ pháp gạt người này rất không cao minh.

“Cho em làm phó bộ trưởng, thế nào?”

Vương Thiến Thiến nhìn chằm chằm Triệu Đình vài giây, nhìn thấy ánh mắt kiên định của chị ấy, quả nhiên là xuất thân từ bộ văn nghệ nha, diễn xuất thật tốt.

“Được.” Vương Thiến Thiến đồng ý.

“Một lời đã định rồi nhé.” Bộ dáng của Triệu Đình còn rất nghiêm túc.

Vương Thiến Thiến cười gật đầu, thật có thể giỡn chơi sao, làm phó bộ trưởng, sao chị không nói cho em trực tiếp làm bộ trưởng luôn đi?

Cô vừa mới nằm xuống, Nguyệt Lượng lại kêu cô: “Khiếm Nhi, học tỷ tìm cậu, học tỷ Hướng Nghiên.”

“Thật không?”

“Thật.”

Cô xem biểu hiện vừa rồi của Nguyệt Lượng coi như thành thật, quyết định tin tưởng một lần. Xuống giường, ra khỏi cửa liền thấy, làm gì có ai! Xoay người gào thét Nguyệt Lượng: “Nguyệt Lượng chết tiệt! Không tin cậu nữa!”

“Chỉ đùa một chút thôi.” Nguyệt Lượng giúp cô vuốt vuốt tóc, “Đừng nghiêm túc như vậy, cùng lắm thì sau này tớ không gọi cậu là Khiếm Nhi nữa.”

“Thật không?”

“Giả đó.” Nói xong, cũng không chờ Vương Thiến Thiến phản ứng bỏ chạy ra bên ngoài phòng ngủ.

Lí Nam cùng Tống Nhiên ở đây nhìn náo nhiệt nửa ngày, Lí Nam vừa định nói chuyện, Vương Thiến Thiến cướp lời trước: “Hai cậu đừng học cậu ấy, hôm nay tớ không chọc hai cậu, hai người các cậu cũng đừng trêu chọc tớ.”

“Yên tâm đi, hai chúng tớ tuyệt đối là người dân lương thiện.”

“Đúng vậy đúng vậy, tớ cũng không biết gạt người nữa.”

Vương Thiến Thiến khẽ gật đầu, bạn Tống Nhiên này có chút bảo thủ, khẳng định sẽ không trêu chọc cô, có điều Lí Nam, còn phải đợi quan sát đã. Sau đó cô rời giường đi rửa mặt, đang rửa được một nửa, có một bạn nữ bên cạnh nói: “Vương Thiến Thiến, dây giày của cậu bị tuột ra rồi.”

Cô nghe ra được đó là tiếng của bạn nữ ở phòng đối diện, nghĩ thầm, cũng không có quen thân với cậu ta, chắc là không cần thiết gạt mình? Vì thế cô nói: “A, biết rồi, cảm ơn.” Sau đó cúi đầu định cột dây giày lại, trong nháy mắt cúi đầu đó, xung quanh phát ra một trận cười vang.

Cô đang mang dép lê mà! Chỗ nào có dây giày chứ! Vương Thiến Thiến thầm mắng mình ngu ngốc, sai lầm cấp thấp như vậy cũng phạm phải.

Bạn gái ở phòng ngủ đối diện còn không quên trêu đùa một câu, “Quả nhiên rất dễ lừa nha.”

Vương Thiến Thiến thở phì phì trở lại phòng ngủ, Lí Nam lộ một nụ cười vô hại, nói với cô: “Có chuyện phải báo cho cậu biết, tớ nói xong lại sợ cậu không tin, cho nên để cho Tống Nhiên nói với cậu đi.”

“Chuyện gì vậy?” Vương Thiến Thiến rất không bình tĩnh.

“Tiết học lúc mười giờ kia hủy bỏ.” Tống Nhiên nghiêm trang nói, nhìn qua không khác gì so với lúc bình thường.

“Thật không?”

“Ừ.” Tống Nhiên lại dùng sức gật đầu.

Vương Thiến Thiến suy nghĩ trong chốc lát, cảm thấy Tống Nhiên không thể lừa cô, bình thường Tống Nhiên so với những người khác đều đáng tin hơn. Vì thế bắt đầu mặc quần áo thu dọn đồ đạc.

“Cậu định làm gì?” Lí Nam hỏi.

“Về nhà, không phải tiết học bị hủy bỏ rồi sao?” Không có học đương nhiên phải chạy nhanh về nhà, ở đây lại bị người ta lừa.

“Phụt……”

“Ha ha ha……….”

Tiếng cười đột nhiên bùng nổ, làm cho Vương Thiến Thiến có loại xúc động muốn khóc, “Không phải nói Tống Nhiên sẽ không nói dối sao? Tớ không bao giờ……. tin tưởng các cậu nữa!”

Lát sau, Nguyệt Lượng lại trở về, “Vừa rồi đi ra ngoài một vòng, một người cũng không bị lừa, rất bi thảm. Khiếm Nhi vẫn là tốt nhất, luôn vì sự vui vẻ của mọi người mà hy sinh chính mình.” Nói xong liền đi kéo Vương Thiến Thiến, lại bị Vương Thiến Thiến tránh được.

Lí Nam cười kể lại với Nguyệt Lượng chuyện Tống Nhiên lừa Vương Thiến Thiến vừa rồi, Nguyệt Lượng nghe xong cũng cười ha ha, nói với Vương Thiến Thiến: “Cậu thật sự rất đáng yêu.”

Vương Thiến Thiến tủi thân cúi đầu, chỉ tay vào bọn họ: “Tại sao đều gạt tớ? Tớ thật sự dễ bị lừa như vậy sao?” Ngẩng đầu nhìn ba người, đều không ngoại lệ gật đầu. Vương Thiến Thiến ngửa đầu thở dài: “Rốt cuộc là ai phát minh ra ngày Cá tháng Tư này vậy?!” Cô hận chết ngày hôm nay.

Thu dọn xong dụng cụ học tập, mấy người rời khỏi phòng, Trương Thiên Nhất sớm đã chờ ở phía dưới. Cậu thấy Vương Thiến Thiến liền hỏi cô: “Sao không mở di động? Nếu không gọi cho Nguyệt Lượng, tớ đã có thể tới sớm hơn nửa tiếng rồi.”

“Haiz, đừng nói nữa, còn không phải bởi vì ngày Cá tháng Tư……….”

“Hôm nay là Cá tháng Tư sao!”

“Sao thế? Cậu kinh ngạc như vậy, không phải cũng định lừa tớ hả?”

Trương Thiên Nhất nhìn những người khác, lại nhìn Vương Thiến Thiến, kéo cô đi trước vài bước, sau đó nhỏ giọng nói: “Hôm nay cậu ta nói chia tay tớ.”

Vương Thiến Thiến khẽ cười: “Hắn gạt cậu.”

“Nhưng sau đó cậu ta còn nói cậu ta yêu tớ.”

“Có thể cũng là gạt cậu.”

“Ừm….” Bộ dáng Trương Thiên Nhất có chút đăm chiêu.

“Đừng nói là cậu đang gạt tớ nha?”

“Đúng vậy, tớ đang lừa cậu.”

Vương Thiến Thiến rốt cục cũng bùng nổ, nhấc chân đá hắn một cước, Trương Thiên Nhất rớt nước mắt.

“Này, tớ không dùng sức nha, cậu khóc gì chứ…….”

Trương Thiên Nhất lau nước mắt, quay đầu lại cười: “Tớ lừa cậu!” Sau đó cũng không quay đầu lại chạy mất.

Xa xa nhìn thấy học tỷ Hướng Nghiên đang đi tới, lúc gặp nhau, Vương Thiến Thiến rầu rĩ mở miệng nói trước: “Học tỷ, chị cũng muốn tới gạt em à?”

Hướng Nghiên sửng sốt, “Sao? Chỉ là chị định chào em một tiếng.”

Lúc này Vương Thiến Thiến mới chậm rãi lộ ra nụ cười, nói: “Vẫn là học tỷ tốt nhất.”

Cả một buổi sáng, cô đều không có cười như vậy.

“À, chị biết rồi, hôm nay là ngày Cá tháng Tư………”

“Tạm biệt học tỷ! Em phải lên lớp rồi!” Vừa nghe thấy ba chữ Cá tháng Tư này, Vương Thiến Thiến vội vã chạy mất.

.
.
.

Tối thứ bảy, Vương Thiến Thiến bị Trương Thiên Nhất kêu đi ra uống rượu, lại đi quán bar lần trước. Lúc Vương Thiến Thiến đến, Nguyệt Lượng đã ở đó.

“Tiểu Nhất, Tiểu Nhất.” Vương Thiến Thiến nhìn Trương Thiên Nhất luôn ngồi ngẩn người đằng kia, gì cũng không nói, liền đẩy nhẹ cánh tay cậu ấy.

Lúc này Trương Thiên Nhất mới hồi phục tinh thần, “Ừ? Cậu đã đến rồi.”

“Tớ cũng đã ngồi ở đây nửa ngày……. Nghĩ gì mà nhập tâm như vậy?”

Trương Thiên Nhất lại thất thần….. Vương Thiến Thiến lại lay cánh tay cậu ấy: “Tiểu Nhất…… Tiểu Nhất……”

Nguyệt Lượng đột nhiên cười, “Tớ nghe cậu gọi cậu ấy như vậy, cảm giác giống như là đang kêu dì út (1).”

Vương Thiến Thiến thấy không khí ngưng trọng như vậy, cũng xuôi theo Nguyệt Lượng nói: “Đúng vậy, thật ra tớ xem cậu ấy chính là dì út của tớ, cậu xem Tiểu Nhất nhà chúng ta chăm sóc tớ tốt biết bao? Tiểu Nhất nhà chúng ta là một tên con trai tốt nhất trên đời.” Sau đó hai người cùng cười rộ lên.

“Thật sự tốt như vậy à?” Trương Thiên Nhất ngây người nhìn Vương Thiến Thiến, nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, chờ đáp án của cô.

“Đương nhiên là tốt.”

Tay Trương Thiên Nhất đang nắm chặt chai rượu đột nhiên buông ra, “Đáng tiếc, có người không biết như vậy.”

“Sao thế?” Nguyệt Lượng thấy tâm tình không tốt của cậu ấy, lại vội cho Vương Thiến Thiến một ánh mắt.

Trương Thiên Nhất thở dài, chậm rãi mở miệng: “Tớ quên chuyện ngày Cá tháng Tư hôm qua là thật. Hôm nay lại hỏi hắn ngày hôm qua nói là thật sao? Hắn hỏi tớ, là câu nào? Tớ nói, là câu yêu tớ kia. Sau đó, hắn liền im lặng. Vì thế tớ biết, câu nói chia tay đó mới là thật……..”

Vương Thiến Thiến mới nhớ tớ lúc đó Trương Thiên Nhất lại khó hiểu khóc lên, đó nhất định là vì chuyện này……. Mới ở bên nhau bao lâu? Liền chia tay? Nguyệt Lượng cũng vậy, không có ai vượt qua được ba tháng. Chẳng lẽ thứ tình cảm kia, thật sự mỏng manh như vậy?

Nguyệt Lượng nhìn thấy chai rượu rỗng không trước mặt Trương Thiên Nhất, lại cầm thêm một chai đưa tới trước mặt cậu ấy, nói: “Tớ muốn mượn một câu của Khiếm Nhi, không phải chỉ vì một tên con trai thôi à, lại đến mức như thế này sao?”

Trương Thiên Nhất nghe xong, nhịn không được cười rộ lên, “Ha ha! Tớ lừa các cậu đó! Thật ra tớ không khổ sở chút nào.”

Vương Thiến Thiến nhịn xúc động muốn bóp chết cậu ấy xuống, tức giận nói: “Ngày Cá tháng Tư cũng đã qua rồi, còn lấy những chuyện như vậy đi nói giỡn, hại chúng tớ lo lắng uổng phí, hôm nay cậu mời.”

“Sao lại nhẫn tâm như vậy chứ? Hôm qua người ta quả thật rất đau khổ mà, chẳng qua sau khi ngủ một giấc tỉnh lại, cẩn thận suy nghĩ một chút, quả thật là như vậy, chẳng qua chỉ là một tên con trai mà thôi, tớ khôi ngô tuấn tú như vậy, còn lo không tìm được người tốt hơn sao?”

Vương Thiến Thiến trừng cậu ta liếc mắt một cái, mặc kệ cậu ta. Tại sao cậu ấy với Nguyệt Lượng lại thoải mái như vậy? Nói ở bên nhau liền ở bên nhau, nói chia tay liền chia tay, không có chút chần chờ, không có chút phân vân. Nếu là cô, nếu người kia là học tỷ Hướng Nghiên, cô nhất định sẽ khóc đến chết đi sống lại. Vương Thiến Thiến uống một hớp rượu lớn, trong lòng nghĩ tới Hướng Nghiên, bởi vì sợ hãi chia tay, cho nên thà rằng không cần ở bên nhau, cô không muốn sau này gặp nhau trong trường, hai người làm bộ không thấy giống như người xa lạ…. Cứ yêu thầm như vậy đi.

“Này! Trương Thiên Nhất! Cậu là thụ à?” Một câu của Nguyệt Lượng, làm cho Vương Thiến Thiến phun hết chỗ rượu vừa mới uống xong.

Trương Thiên Nhất đột nhiên đỏ mặt, lầm bầm nói: “Cậu hỏi cái này làm chi? Đột nhiên hỏi một câu như vậy…. thật là…….”

Vẻ mặt của Nguyệt Lượng cười xấu xa nói: “Tớ chỉ tò mò một chút, bởi vì nhìn bộ dáng người trước của cậu, không giống như là thụ, cho nên mới hỏi cậu, rốt cuộc có phải hay không?”

“Chuyện này……” Ánh mắt Trương Thiên Nhất do dự, chần chờ không trả lời.

Vương Thiến Thiến lén kề vào bên tai Nguyệt Lượng nói: “Trương Thiên Nhất là vạn năm thụ (2).”

Chú thích:

(1) Dì út: là tiểu di phát âm gần giống với Tiểu Nhất.
(2) Vạn năm thụ: thụ muôn đời ‘ ‘

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s