Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 18

Chương 18. Khuôn viên trường tháng tư

Trương Thiên Nhất là vạn năm thụ! Vừa nghe lời này, Nguyệt Lượng thiếu chút nữa đã la lên.

Trương Thiên Nhất thấy hành động khoa trương đó của Nguyệt Lượng, hỏi Vương Thiến Thiến: “Cậu nói gì với cậu ấy thế?”

Vương Thiến Thiến lắc đầu, “Không nói gì hết.”

“Chắc chắn đã nói gì đó.” Mặt Trương Thiên Nhất càng đỏ hơn, nói với Nguyệt Lượng: “Còn cười! Cười cái gì chứ?”

“Ha ha! Được rồi được rồi, tớ không cười, tớ sợ lát nữa Tiểu Nhất sẽ nói: Thấy ghét! Người ta không để ý tới cậu nữa!” Nguyệt Lượng học theo giọng điệu ỏng ẹo nói ra.

Vương Thiến Thiến và Trương Thiên Nhất cùng nhau rùng mình một cái, “Được rồi, chị hai, tớ nổi hết cả da gà.”

“Da gà của tớ rơi đầy đất………”

Nguyệt Lượng nhìn Trương Thiên Nhất, thở dài lắc đầu, “Haiz, uổng cho tên cậu chỉ có một chữ, thật sự là lãng phí cái tên này.”

“Hừ! Thì ra là cậu đang cười cái này, có cái gì buồn cười chứ, tớ là thụ thì sao? Chẳng lẽ các cậu chưa từng thụ?”

Nguyệt Lượng ngượng ngùng quay mặt qua chỗ khác cười trộm, “Người ta là đủ cả công thụ…”

“Ha ha ha!” Vương Thiến Thiến cười đặc biệt vui vẻ, đắc ý nói: “Tớ thì thật sự chưa từng thụ.”

“Cậu đứng sang một bên đi!” Trương Thiên Nhất cùng Nguyệt Lượng đồng thanh nói. Sau đó Trương Thiên Nhất lại bổ sung thêm một câu: “Cậu cũng chưa từng công nha!”

“Đúng thế, cậu là một đứa nửa cong không thẳng.” Nguyệt Lượng cũng trêu chọc cô.

“Tớ đây cũng là công!” Vương Thiến Thiến không phục.

Nguyệt Lượng thu lại nụ cười, vỗ vai của cô, ba cái, không nhiều không ít, rồi sau đó nói lời an ủi chân thành với cô: “Có chỗ nào không hiểu, lúc nào cũng có thể đến tìm chị, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu chị đây cũng sẽ giải đáp cho cưng.”

Vương Thiến Thiến sửng sốt, thật khó có thể tưởng tượng Nguyệt Lượng dùng giọng điệu vô cùng đứng đắn, để nói một câu không đứng đắn như thế này.

Trương Thiên Nhất còn nói: “Cậu cũng đừng để bị học tỷ từ chối trước nha!”

“Hai người các cậu thật sự là phiền muốn chết!” Vương Thiến Thiến cúi đầu chơi di động, che giấu khuôn mặt đã đỏ bừng của mình.

.
.
.

Thời tiết tháng tư, từ từ ấm lên, thoát khỏi sự lạnh lẽo của đầu xuân, dần dần, các loại màu sắc của mùa xuân lại xuất hiện trong khuôn viên trường. Gió nhẹ nhàng thổi, làm cành liễu mềm mại phất phơ dập dờn trong gió xuân, khuôn viên trường đại học N trước đây có rất nhiều cây liễu, nhưng hoa liễu hay bay khắp nơi làm người ta khó chịu, nên phần lớn bị di dời đi rồi, chỉ còn lại hai cây, ở con đường nhỏ trước cửa thư viện.

Hướng Nghiên thường xuyên đến dưới tàng cây đọc sách, mỗi lần thấy cây liễu này, sẽ nhớ tới bờ sông ở nhà, cũng là loại liễu rũ như vậy. Cô lúc nhỏ, thường xuyên đến bờ sông chơi, lúc vóc dáng còn thấp bé, luôn nhảy lên túm cành liễu. Một là trực tiếp làm gãy luôn cành liễu, không thì khi rơi xuống đất trong tay hoàn là lá liễu. Cô luôn hứng gió mở bàn tay ra, làm cho lá cây bay lên trong gió…….

Cành liễu bây giờ đối với cô mà nói không khó có thể nắm được, nhưng lại thiếu sự nhiệt tình muốn chạm đến. Chỉ là ngẫu nhiên, cô ngồi ở dưới tán cây này, nghe âm thanh của gió thổi qua cành liễu, lại như được trở về bờ sông lúc nhỏ. Khi đó vô ưu vô lo, muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc, chưa bao giờ phải kiêng dè điều gì.

Xa xa, từng đợt tiếng cười hấp dẫn ánh mắt của cô, thì ra là mấy người Vương Thiến Thiến kia mới vừa từ thư viện đi ra, không biết đang nói gì, cười đến vui vẻ như vậy.
Cô nhìn thấy Vương Thiến Thiến rượt đuổi Trương Thiên Nhất, nghĩ thầm, đại học kỳ thật phải nên yêu đương thư thế, phải nên trải qua vui vẻ như vậy phải không?

Nhưng mà…. đã là học kỳ hai của năm ba, nửa năm sau phải thi tốt nghiệp, sau đó lập tức lại thi nghiên cứu sinh, còn có đủ chuyện phải lo lắng, sao còn có tâm tư nghĩ tới những thứ này?

Tầm mắt lại quay về trên sách, nhưng lại xem không vào, gọi điện thoại hỏi Triệu Đình ở đâu, Triệu đình nói đang hẹn hò. Cười cười ngắt điện thoại, lại có tin nhắn tới, vừa mở ra liền thấy, là của Liêu Kiệt, hỏi cô tối nay có muốn cùng nhau ăn cơm hay không. Hương Nghiên không chút suy nghĩ liền trả lời: Không được, buổi tối có việc.

Cậu ta không phải không tốt, chỉ là, không phải điều cô muốn…..

.
.
.

Cả ngày hôm nay đều không có tiết, Vương Thiến Thiến ngủ thẳng tới giữa trưa mới dậy, tỉnh lại cũng vẫn nằm trên giường không dậy nổi. Còn đang suy nghĩ sao hôm nay phòng ngủ lại im lặng như vậy? Nguyệt Lượng nói: “Khiếm Nhi, thời tiết tốt như vậy, sao cậu không đi chơi đi?” Nguyệt Lượng nghe thấy tiếng động xoay người liên tục của cô, biết rằng cô đã tỉnh.

Vương Thiến Thiến đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm Nguyệt Lượng đang ăn mì tôm, đáng thương nói: “Hic……….. Tiền tiêu vặt tháng này xài hết rồi.” Bởi vì gần đây luôn đi ra ngoài lên mạng với Lí Nam, còn ghiền lên mạng, sau đó còn mua thẻ game……….

“Ôi, thật đáng thương. Có điều tháng này tớ cũng thiếu chút nữa đã xài vượt kế hoạch, không thấy hiện giờ tớ sa sút đến mức phải ăn mì gói sao. À, cậu có muốn ăn một chút không?”

Vương Thiến Thiến lắc đầu, lại nằm trở về trên giường. “Nguyệt Lượng……….”

“Ừm?” Nguyệt Lượng vừa ăn vừa ậm ừ đáp lại cô.

“Nguyệt Lượng………..”

“Chuyện gì?”

“Nguyệt Lượng……….”

“Cậu gọi hồn à!” Nguyệt Lượng từ trên ghế đứng lên, đùi động vào chân bàn, ly thủy tinh để trên bàn lắc lư vài cái, “Bốp” một tiếng, vỡ rồi. “A!!!” Nguyệt Lượng la lên, “Vương Khiếm Khiếm, cậu thật sự là Khiếm Nhi! Tháng này tớ nhất định là chi tiêu vỡ kế hoạch rồi! 555555……….(1)”

Vương Thiến Thiến mang theo vẻ mặt xin lỗi cười cười, “Thật ra, không có chuyện gì, chỉ là muốn kêu cậu một chút…….”

.
.
.

Vương Thiến Thiến đi lên mạng với Lí Nam, tiệm net Lí Nam thường đến cũng rất gần quán nước kia, hoàn cảnh không tệ, tốc độ cũng mau, cho nên mỗi lần đều phải xếp hàng một lát mới có máy.

Nhìn phía trước còn vài người, Lí Nam có chút không kiên nhẫn, hỏi Vương Thiến Thiến: “Muốn ăn kem không?”

“Sao cũng được.”

“Vậy cậu đứng đây xếp hàng, tớ đi mua.”

Vương Thiến Thiến biết, Lí Nam nhất định là đến quán nước ăn xong rồi mới mang về cho mình, đợi hơn mười phút cũng không thấy cậu ấy quay lại. Mắt thấy cũng sắp đến lượt mình, liền đi hỏi em gái ở quầy thu ngân, “Còn bao lâu nữa mới có máy trống vậy?” Nếu không phải vì chơi game, cô đã ở phòng ngủ chơi laptop của Nguyệt Lượng rồi.

Cô bé kia nhìn thoáng qua màn hình trên máy tính, mặt không chút thay đổi trả lời lại một câu: “Đợi một chút nữa đi.”

Nói cũng giống như chưa nói, Vương Thiến Thiến chuẩn bị nổi nóng, sắp cãi nhau với người ta, vừa mới mở miệng, đột nhiên thấy Nguyệt Lượng đi ra từ phòng nhỏ phía sau quầy. Cô cũng đã quên luôn chuyện này, định hỏi Nguyệt Lượng sao lại ở đây, nhưng mà hình như Nguyệt Lượng không phát hiện cô, đang nói chuyện với cô nhóc thu ngân kia, cô nhóc đó bỗng nhiên cười tươi rói với Nguyệt Lượng.

Vương Thiến Thiến khẽ cười một tiếng, a ha, cô nhóc này thì ra cũng biết cười à?

“Việt Lương Cẩn!” Vương Thiến Thiến lớn giọng kêu, tất cả mọi người đều sững sờ, Nguyệt Lượng thấy đó là Vương Thiến Thiến liền vẫy vẫy cô, cô nhóc kia cũng kinh ngạc nhìn thoáng qua Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến nghĩ thầm, nếu mình không gọi tên họ của Nguyệt Lượng, chỉ sợ cô nhóc này ngay cả liếc mắt một cái cũng không thèm? Nhưng nhìn biểu tình của cô ấy khi nói chuyện với Nguyệt Lượng, quan hệ của hai người kia tuyệt đối không đơn giản, chẳng lẽ là bạn gái mới của Nguyệt Lượng?

Vương Thiến Thiến thừa dịp đó đi đến phía trước quầy, ánh mắt dừng lại trên Nguyệt Lượng và cô bé đó, nhưng chỉ nhìn thấy hai người kia cười, không nói gì.

Nguyệt Lượng hỏi: “Chỉ có mình cậu?”

“Không phải, đi với Lí Nam, cậu ấy đi mua kem.”

Cô nhóc kia quay đầu hỏi Nguyệt Lượng: “Bạn cậu?”

“Bạn cùng phòng.”

“Ồ.” Nghe xong những lời này, cô gái kia bỗng nhiên mỉm cười mới Vương Thiến Thiến đứng lên nói: “Phòng khách không có chỗ, ra phòng thuê chung đi? Phòng thuê chung còn chỗ.”

“Được.”

Mấy người xếp hàng thật lâu phía sau không khỏi càu nhàu: “Không phải vừa nói phòng thuê chung hết máy rồi sao? Sao lại có?”

Cô gái kia đổi trở về vẻ mặt nghiêm túc: “Người ta đã đặt trước rồi không được sao?”

Vương Thiến Thiến đưa tiền thuê hai máy, lại nhanh gọi điện thoại cho Lí Nam, mới cùng Nguyệt Lượng đi đến phòng thuê chung. Mới vừa mở cửa liền lập tức hỏi Nguyệt Lượng: “Bạn gái mới?”

“Đúng vậy, thế nào?”

“Tốc độ của tên này quả thật là mau, bội phục.” Vương Thiến Thiến nhìn cậu ấy giơ ra ngón tay cái.

Nguyệt Lượng nói với Vương Thiến Thiến, cô gái kia tên là Ninh Ninh, là người thân của ông chủ tiệm net này.

Vương Thiến Thiến thấy bộ dáng xinh xắn lại còn tóc ngắn của Ninh Ninh, còn cao hơn cả mình, có lẽ khoảng 1 mét 73. Vì thế hỏi Nguyệt Lượng: “Hai người các cậu ai công ai thụ?”

“Hỗ công.”

“Nhưng mà…… Bề ngoài nhìn qua cô ấy công một chút.”

“Thực tế cô ấy là nhược thụ.” Nguyệt Lượng cười trộm.

Đang nói chuyện, Ninh Ninh đẩy cửa vào, đưa cho Nguyệt Lượng một chai nước, xoay người định rời đi. Vương Thiến Thiến vội gọi cô ấy lại: “Người đẹp, sao chỉ có cậu ấy có, mình không có vậy?”

Ninh Ninh quay người lại mỉm cười nỏi: “Đây là nước khoáng tình yêu, cậu xác định muốn?”

Vương Thiến Thiến nhanh lắc đầu, “Không muốn, mình sợ chua, buốt răng.”

Ninh Ninh cười rời đi, Vương Thiến Thiến lại hỏi Nguyệt Lượng, “Tiểu Lượng Tử, cậu cũng quá lộ liễu rồi, lát nữa Lí Nam đến đây, cậu không sợ cậu ấy phát hiện?”

“Có gì phải sợ chứ, tớ không ngại người khác nhìn tớ thế nào. Mà nói, sao cậu lại học theo Tiểu Nhất kêu tớ như vậy? Đã thật nhiều năm không ai gọi tớ như thế, tớ hiện tại cảm thấy lên đại học gặp lại Trương Thiên Nhất còn có cậu, quả thực là ác mộng…….”

“Đừng nói vậy chứ, lâu lâu kêu một lần không phải càng thân thiết sao?”

“Cám ơn, tớ cũng không nghĩ muốn thân thiết với cậu.”

Vương Thiến Thiến làm bộ ôm mặt khổ sở nói: “Tớ thật đau lòng quá………..”

“Ơ? Sao Nguyệt Lượng lại ở đây?” Lúc này Lí Nam đã đến, cầm trong tay là kem đá bào sô-cô-la mua cho Vương Thiến Thiến.

“Tớ đến chơi.” Nguyệt Lượng trả lời như vậy.

“Lúc trước mỗi lần chúng tớ đến rủ cậu lên mạng cậu cũng không đi, cậu nói cậu chỉ chat, có laptop là đủ rồi sao, hôm nay xảy ra chuyện gì đây?”

“Bởi vì cảm thấy em gái thu ngân nơi này xinh đẹp, cho nên tới chơi.” Nguyệt Lượng cố ý nói.

“Phì! Không một câu đứng đắn. Tránh ra, đó là chỗ của tớ, tớ phải nhanh đăng nhập nhìn xem mọi người trong bang đang ở đâu, lát nữa có bang chiến rồi………”

Vương Thiến Thiến và Lí Nam đăng nhập vào trò chơi liền bắt đầu bận rộn lên, Nguyệt Lượng nhìn thấy nhân vật 3D tí hon chạy tới chạy lui trên màn hình, đi đâu cũng đối thoại với NPC (2), sau đó đi đánh quái luyện cấp, cảm thấy không có hứng thú gì, liền đi ra ngoài tìm Ninh Ninh nói chuyện phiếm.

Tới giờ ăn cơm chiều, Lí Nam và Vương Thiến Thiến đi về, phát hiện Nguyệt Lượng còn chưa đi, lại ngồi bên cạnh Ninh Ninh nói chuyện. Lí Nam có chút buồn bực, các cậu ấy quen biết ?

Vương Thiến Thiến liếc mắt nhìn Nguyệt Lượng một cái, Nguyệt Lượng nói: “Tớ không về ăn cơm.”

Lí Nam cũng không nói gì, chỉ là trên đường trở về mới hỏi Vương Thiến Thiến: “Nguyệt Lượng rất thân với cô gái ở tiệm net kia?”

“Không biết……..”

Lí Nam luôn cảm thấy là lạ, nhưng cũng không nói được lạ ở chỗ nào, luôn nghe nói Nguyệt Lượng đi hẹn hò, nhưng mà đối tượng cậu ấy hẹn hò chưa bao giờ cho các cô xem. Nhiều lúc bọn cô hoài nghi thật ra có phải là Nguyệt Lượng thích con gái hay không, bởi vì cậu ấy luôn đùa giỡn nữ sinh trong lớp. Nhưng ngẫm lại, cũng không nhất định, cậu ấy chính một đứa không đứng đắn như vậy, hơn nữa hai người con gái thân nhau, cũng thực bình thường, giống như là Vương Thiến Thiến không phải cũng đi rất gần học tỷ học năm ba kia sao? Chính là mình với Tống Nhiên cũng rất thân mà. Cho nên, nhất định là suy nghĩ nhiều…… Quả nhiên, tháng tư là tháng dễ dàng làm cho người ta buồn bực trong lòng………

Chú thích:
(1) 5555: số 5 phiên âm là [wǔ] đọc gần giống như tiếng khóc huhuhu =)
(2) NPC: Viết tắt của từ Non-player character chỉ những nhân vật cố định được thiết kế trong game để hướng dẫn, hỗ trợ người chơi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s