Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 20

Chương 20. Giống như lúc trước

Lúc không có tiết, Lí Nam vẫn ra ngoài trường lên mạng như cũ, hôm đó Tống Nhiên cũng phải tải một số tài liệu, tốc độ đường truyền của kí túc xá còn chậm hơn rùa, Lí Nam bèn dẫn cậu ấy theo. Lí Nam vừa vào cửa, liếc mắt nhìn về phía quầy một cái, không thấy Ninh Ninh, liền hỏi quản lý: “Ninh Ninh đâu?”

“Chắc ở phòng trong.”

Phòng trong theo lời của ông ấy, chính là phòng nhỏ phía sau quầy, Lí Nam đi lại phía đó, cửa khép hờ, loáng thoáng nghe thấy tiếng của Nguyệt Lượng, liền bước nhanh hơn. Vừa đi tới cửa, đột nhiên thấy Ninh Ninh hôn lên mặt Nguyệt Lượng một cái, Lí Nam ngây ngẩn cả người, đứng hình ở cửa.

Lúc này Tống Nhiên đi tới hỏi: “Sao vậy?”

Sau đó cửa đột nhiên mở ra, Tống Nhiên thấy người mở cửa chính là Nguyệt Lượng, bèn hỏi: “Nguyệt Lượng, sao cậu cũng ở đây?”

“À….. Tớ đến chơi…. Các cậu…. đến đây khi nào?”

“Vừa tới………” Lí Nam cướp lời trước, “Tống Nhiên phải tải một ít tài liệu, cho nên tớ mang cậu ấy đến đây.”

“Ừ.” Nguyệt Lượng không hỏi nữa, trực giác nói cho cô biết, vừa rồi Ninh Ninh đột nhiên tập kích, chí ít Lí Nam đã thấy rồi.

Đợi cho Lí Nam với Tống Nhiên được sắp xếp máy xong, Ninh Ninh nhìn thấy Nguyệt Lượng mặt ủ mày chau cũng trở nên im lặng. Qua hồi lâu mới nói: “Đều do em không tốt…..”

Nguyệt Lượng khẽ cười, “Không có gì đâu, sớm muộn gì cũng phải cho các cậu ấy biết, chị vốn cũng không muốn giấu các cậu ấy.” Chỉ là không biết các cậu ấy sẽ có phản ứng như thế nào……..

Sau đó Lí Nam vẫn chưa đề cập đến sự việc kia, Nguyệt Lượng ngược lại có chút thiếu kiên nhẫn, rốt cuộc bùng nổ vào một buổi tối thứ tư. Hôm đó mưa dai dẳng suốt ngày, mấy người bọn họ cũng không ra ngoài, ở trong phòng ngủ bận rộn việc riêng. Buối tối, vẫn còn mưa lâm râm, cửa sổ phòng ngủ không có đóng lại, không khí mang theo hơi nước mưa lướt qua trong phòng.

Tống Nhiên im lặng ngồi trước bàn đọc sách, thỉnh thoảng lại dùng viết ghi lại gì đó; Vương Thiến Thiến nằm chơi PSP, cảm xúc lên xuống theo trò chơi; Lí Nam thu dọn lại đồ đạc của mình, lấy từng món trong ngăn tủ ra, xong lại nhét vào, trông còn lộn xộn hơn trước khi dọn dẹp.

Nguyệt Lượng đột nhiên từ trên giường bước xuống, đứng ở giữa phòng nói: “Tớ có một chuyện muốn nói với các cậu, các cậu chuẩn bị tâm lý thật tốt trước đã.”

“Làm gì chuẩn bị nghiêm túc như vậy? Cậu đừng như thế, tớ rất không quen.” Lí Nam ra vẻ thoải mái mà trêu đùa.

“Tớ rất nghiêm túc.” Nguyệt Lượng hắng giọng, lại hít sâu vài cái, đợi cho mọi người buông việc đang làm trong tay, cùng nhìn về phía mình mới nói tiếp: “Thật ra, tớ……, tớ thích con gái, lúc trước có đối tượng cũng không dám cho các cậu gặp, là bởi vì họ đều là con gái, tớ không có cách nào cho các cậu xem.”

Nguyệt Lượng nói một hơi, ba người kia đều ngây ngẩn cả người.

Vương Thiến Thiến là kinh ngạc sự thẳng thắn cùng với dũng cảm của Nguyệt Lượng, có thể công khai chuyện riêng tư như vậy với bạn cùng phòng, cần phải có bao nhiêu dũng khí? Cho nên cô không biết nên biểu đạt cảm giác trong lòng lúc này thế nào, thật sự không biết nói cái gì cho phải, hơn nữa lúc này, nói cái gì chắc cũng đều không thích hợp?

Phòng ngủ vô cùng im lặng, trong lòng của Nguyệt Lượng cũng rất loạn, những phản ứng dự đoán trước đó đều không xuất hiện, ngược lại làm cho cậu ấy cảm thấy không được tự nhiên. Cậu ấy hy vọng cho dù là không để ý tới cậu ấy cũng được, nhưng bây giờ là phản ứng gì đây? Nhìn chằm chằm cậu ấy như vậy, nhìn đến mức làm cho Nguyệt Lượng cảm thấy sợ hãi, đây là tình huống gì chứ?

“Làm ơn, các chị hai à, các chị có chút phản ứng được không? Cho dù sau này không để ý tới tớ nữa cũng nói với tớ một tiếng chứ.”

Lúc này, ba người giống như bị đứng hình mới hồi phục tinh thần lại.

“Vì sao không nói sớm?” Lí Nam đột nhiên lên tiếng, tầm mắt vẫn dừng ở trên người Nguyệt Lượng đang cúi đầu.

Vương Thiến Thiến muốn đi ra hòa giải, liền nói: “Nguyệt Lượng cũng là sợ các cậu không hiểu cậu ấy…..”

“Cậu đã sớm biết?” Lí Nam lại nhìn về phía Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến bị dọa đổ mồ hôi lạnh, rõ ràng là buổi tối trời mưa, rõ ràng có gió lạnh luồn vào trong cổ áo, thế mà tại sao lúc Lí Nam tức giận như vậy nhìn về phía mình, cô đột nhiên đổ mồ hôi? Vì sao Lí Nam lại tức giận như vậy? Thực sự có nghiêm trọng đến mức đó không?

“Cậu nói đi!” Lí Nam đi đến trước mặt Nguyệt Lượng đẩy cậu ấy một cái.

Nguyệt Lượng không dự đoán được cậu ấy đột nhiên lại như thế, bị đẩy một cái lảo đảo, sau đó vẫn cúi đầu, không biết nên trả lời thế nào.

“Lí Nam…..” Tống Nhiên từ phía sau giữ chặt lấy Lí Nam.

Lí Nam vẫy tay Tống Nhiên ra, lại đẩy Nguyệt Lượng một cái, “Sao cậu không nói lời nào đi?” Lúc này, Vương Thiến Thiến sớm đỡ được Nguyệt Lượng.

“Cho nên…. thái độ của cậu là…. không muốn làm bạn với tớ nữa có phải không?” Nguyệt Lượng cố nén không để nước mắt tràn ra.

Vương Thiến Thiến vừa nghe Nguyệt Lượng nói đáng thương như vậy, cũng hiểu được Lí Nam dường như có chút hơi quá trớn, vừa định mở miệng nói Lí Nam vài cậu, lại bị Lí Nam trách móc. Lí Nam nói: “Nguyệt Lượng! Rốt cuộc là ai không muốn làm bạn với ai? Nếu cậu xem tớ là bạn, vì sao lại không nói sớm cho tớ biết chuyện này? Vì sao cậu chỉ có thể nói cho Vương Thiến Thiến cũng không thể nói cho tớ biết? Là cậu chưa từng xem tớ là bạn phải không? Bằng không sao ngay cả chuyện này cũng phải gạt tớ?”

“Sao tớ lại không xem cậu là bạn? Là bởi vì xem cậu là bạn cho nên mới phải giấu cậu, sợ sau khi cậu biết được sẽ không muốn làm bạn với tớ nữa, bây giờ cậu biết rồi, quả nhiên là như vậy…. A…..” Nguyệt Lượng đột nhiên ngẩng đầu lên bất đắc dĩ cười một tiếng.

“Lí Nam, nỗi khổ tâm của Nguyệt Lượng, cậu không thể hiểu một chút sao?” Vương Thiến Thiến cũng tức giận.

Mấy người bọn họ tôi một câu cậu một câu, rối rắm trong chủ đề “bạn bè” này, cãi tới cãi lui lui đến nói năng lộn xộn, ầm ĩ đến ngay cả Tống Nhiên cũng không bình tĩnh nổi nữa.

“Được rồi! Đừng cãi nữa!” Tống Nhiên lần đầu tiên quát to như vậy với các cô, “Tuy rằng tớ không rõ các cậu đang cãi cái gì, tuy rằng đối với sự thừa nhận của Nguyệt Lượng tớ cũng cảm thấy thực hoảng hốt, nhưng mà, Nguyệt Lượng đối với chúng ta mà nói, không phải vẫn là Nguyệt Lượng lúc trước sao? Có cái gì không giống đâu? Cậu ấy vẫn là cả ngày cười như vậy, vẫn là lúc lên lớp ngủ gà ngủ gật, vẫn thích nói giỡn…. Chỗ nào thay đổi?”

Cậu ấy vừa nói xong, mấy người kia quả nhiên đều im lặng, Nguyệt Lượng cũng rất kinh ngạc nhìn qua người luôn bảo thủ lại cứng nhắc như Tống Nhiên sẽ nói như vậy.

Tống Nhiên thấy các cô vẫn không nói chuyện, cũng không để ý nữa, cúi đầu tiếp tục đọc sách, thư viện có gần trăm ngàn quyển sách, nguyện vọng rất có thể sẽ thất bại, cho nên cô muốn tranh thủ thời gian.

Lí Nam lại nhìn thoáng qua Nguyệt Lượng, thở dài nói, “Cậu căn bản hiểu lầm ý của tớ, tớ tức giận không phải bởi vì cậu là đồng tính, tớ tức giận là vì cậu có bí mật mà không nói cho tớ biết, tớ cảm thấy cậu không thật sự xem tớ là bạn. Cậu thích con trai hay con gái, đều là tự do của cậu, chỉ cần cậu không thích tớ, thì không liên quan đến tớ, tớ đương nhiên sẽ không vì chuyện này mà có cái nhìn gì khác về cậu, giống như Tống Nhiên nói, cậu vẫn là cậu như trước, không có gì khác biệt, lúc tớ quen biết cậu chính là như vậy……”

“Sao?” Nguyệt Lượng không quá dám tin tưởng vào những gì mình nghe được, quay đầu nhìn Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến khẳng định gật đầu, Nguyệt Lượng đột nhiên “Oa” một tiếng khóc lên, giống như con nít, đi qua ôm lấy Lí Nam, không ngừng nói cảm ơn. Lí Nam cười đẩy cậu ấy ra: “Đừng lợi dụng tớ.”

Nguyệt Lượng đi lại ôm Tống Nhiên, Tống Nhiên ngay cả đầu cũng không quay lại nói: “Đừng làm phiền tớ đọc sách.”

Nguyệt Lượng đành phải đi tìm Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến lấy khăn mặt giúp cậu ấy lau nước mắt, lau xong lại nói: “Vừa lúc, giúp tớ giặt sạch khăn mặt đi.”

Nguyệt Lượng siết chặt khăn mặt nước mắt lấp lánh nhìn Vương Thiến Thiến, không nhịn được nữa nói: “Vương Khiếm Khiếm, cậu thật đúng là không lãng phí cái tên này……..”

Sau đó, phòng 407 giống như trước đây hài hòa, náo nhiệt. Chuyện kia không ảnh hưởng gì đến bọn họ trong lúc đó, ngược lại, hình như quan hệ càng thêm thân mật.

Sau này lúc Nguyệt Lượng bên cạnh Ninh Ninh cũng không kiêng dè Lí Nam, Lí Nam tuy rằng ngẫu nhiên sẽ nói hai người thật chán ghét, làm chuyện cho nhiều người buồn nôn như vậy, nhưng nhiều hơn chính là hâm mộ.

Sau này Vương Thiến Thiến còn không ngừng dặn Nguyệt Lượng, “Ninh Ninh là một cô bạn gái tốt cỡ nào, cậu đừng bao giờ giống như trước nữa…….”

Bởi vì từ khi Nguyệt Lượng quen với Ninh Ninh, Vương Thiến Thiến muốn đi lên mạng sẽ không cần phải xếp hàng nữa, trực tiếp gọi điện thoại đặt chỗ; từ khi Nguyệt Lượng quen với Ninh Ninh, Lí Nam muốn xem “Thư tình” cũng không tự mình tải về nữa, Ninh Ninh trực tiếp tải về lưu giúp cậu ấy; từ khi Nguyệt Lượng quen với Ninh Ninh, Vương Thiến Thiến và Lí Nam đi suốt đêm hưởng thụ phòng máy tốt nhất, lại có điều hòa, nhưng đồng giá với những phòng bình thường khác……….

Tóm lại, trừ bỏ một số sự đãi ngộ mới, toàn bộ đều giống như lúc trước.

.
.
.

Sau khi tan học, Vương Thiến Thiến và Trương Thiên Nhất đi tìm Vương Vĩ, bởi vì Hướng Nghiên cũng sắp rời ban kỷ luật, Vương Thiến Thiến cũng muốn rời khỏi.

Đúng thế, Hướng Nghiên không ở đó, cô lưu lại cũng còn ý nghĩa gì đâu?

Lúc đi qua tòa giảng đường thứ ba, lại gặp Hướng Nghiên với Triệu Đình. “Học tỷ.” Vương Thiến Thiến vẫn chào hỏi như cũ.

“Thấy chị sao lại không chào?” Triệu Đình đứng chắn ngang giữa Vương Thiến Thiến và Hướng Nghiên.

Vương Thiến Thiến vội vàng cười nói: “Chị Triệu Đình, em không phải mới vừa chào sao, chị phải để em thở cái đã.”

“Quên đi, không so đo với em, Thiến Thiến, còn nhớ chuyện lần trước chị nói với em không?”

“Chuyện gì?”

“Chuyện đưa em đến ban văn nghệ.”

“A? Đó không phải là chị đùa em sao. Hôm đó là cá tháng tư nha.” Vương Thiến Thiến nghi hoặc, cũng đã qua lâu như vậy, cô cũng đã sớm quên chuyện này, sao tự nhiên lại nhắc tới.

“Chị nói với em là thật mà.”

“Ít ra, hôm nay cũng không phải là cá tháng tư.”

“Dù sao em cũng đã đồng ý rồi, em rút ra thời gian đi đến ban văn nghệ đưa tin đi.” Triệu Đình một mực chắc chắn rằng Vương Thiến Thiến đã đồng ý rồi, dù cho hôm đó là ngày cá tháng tư.

“Em chưa đồng ý, em cũng không muốn đến ban văn nghệ.”

“Vậy em còn muốn ở lại ban kiểm tra kỷ luật?”

“Em…….” Vương Thiến Thiến nhìn thoáng qua Hướng Nghiên, “Dù sao em cũng không đến ban văn nghệ………..”

Hướng Nghiên đột nhiên lên tiếng, “Triệu Đình, cậu không phải là cố ý nói chuyện này ngay ngày cá tháng tư chứ? Không cho cậu ăn hiếp trẻ con như vậy, Thiến Thiến, em đừng giống chị ấy, chuyện này cứ coi như không nghe không thấy là được.”

“Ơ này, Hướng Nghiên, mới có bao lâu, cách tay đã hướng ra ngoài, tốt xấu gì chúng ta cũng quen biết ba năm.”

“Sao? Cậu hâm mộ à? Thiến Thiến là em tớ, tớ sẽ không cho cậu ăn hiếp.”

Vương Thiến Thiến nghe được Hướng Nghiên đang bảo vệ mình, vui vẻ cực kỳ, quả nhiên yêu thầm cũng không phải không có lợi, nhìn xem, hiện tại Hướng Nghiên xem mình như em gái mà chăm sóc, không phải còn thân mật hơn cả bạn bè sao? Tuy rằng thân phận “Em gái” này không phải là cô muốn, nhưng là đã tiến hơn một bước so với trước kia không phải sao?

“Thế vậy đi, chị cũng không miễn cưỡng em, trước khi nghỉ hè, em cho chị một câu trả lời cuối cùng là được.” Triệu Đình thở dài, nhìn đồng hồ, nhắc nhở Hướng Nghiên, “Đi thôi, vào học rồi.”

Vương Thiến Thiến còn đứng tại chỗ cười ngây ngô, Trương Thiên Nhất duỗi tay ra quơ quơ trước mặt cô, “Này! Người đã muốn đi xa rồi.”

“Cậu nói xem, Có phải chị ấy đối với tớ không giống trước kia không?”

“Không cảm thấy được có thay đổi gì, vốn chị ấy đối với cậu cũng rất tốt, cậu đừng nghĩ người ta giúp cậu nói mấy câu chính là thích cậu, người thẳng làm gì dễ cong như thế.”

Vương Thiến Thiến phùng má, “Ý của cậu là tớ tự mình đa tình phải không?”

“Ồ! Tự mình hiểu được thì tốt…………”

“Đứng lại! Có bãn lĩnh cậu đừng chạy, Trương Thiên Nhất, cậu còn chạy!”

Chiều ngày quốc tế thiếu nhi 1.6, trong khuôn viên trường đại học N, có một cô bé loli (1) đuổi theo một cậu nhóc shota (2) chạy như điên, cuối cùng cậu nhóc shota bị cô bé loli bổ nhào lên mặt cỏ, sau đó hét thảm một tiếng………

Chú thích:

(1) Loli: là từ chỉ mấy bạn nữ có ngoại hình hoặc tính cách giống các bé gái, thường là dưới 14 tuổi.
(2) Shota: giống loli nhưng để chỉ mấy bạn nam.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s