Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 23

Chương 23. Mùa hè đáng chết

Sau đó, tiếng động kia cuối cùng ngừng lại, nhưng mà Vương Thiến Thiến cũng không ngủ được. Đợi một phút, Hướng Nghiên trả lời tin nhắn nói: Cửa không đóng.

Vương Thiến Thiến vội ôm gối chạy trốn khỏi phòng ngủ. Đi vào phòng 507, Vương Thiến Thiến đóng cửa đứng ở cạnh giường nói: “Học tỷ, em tới rồi.”

Hướng Nghiên nói: “Không cần nói nhỏ như vậy, chỉ còn một mình chị.”

“A? Chị Triệu Đình đâu?” Chuyện hai người còn lại ở phòng ngủ của Hướng Nghiên thường xuyên không ở Vương Thiến Thiến cũng biết, nhưng lại chưa bao giờ biết Triệu Đình cũng có lúc ở bên ngoài.

“Đi ra ngoài chơi rồi.”

“Ồ… Thế, em ngủ chỗ nào?”

“Ngủ ở trên giường của Triệu Đình, hoặc là chen chúc với chị.”

Vương Thiến Thiến mừng thầm trong bụng, ai muốn chọn giường của chị Triệu Đình chứ, đương nhiên phải ngủ cùng Hướng Nghiên.

Đợi cho Vương Thiến Thiến bò lên giường của Hướng Nghiên, cô lại rầu rĩ, giường chật như vậy, chắc rất khó để không đụng tới? Nếu không cẩn thận đụng phải, học tỷ có thể phản cảm hay không? Nếu sau khi ngủ rồi, không cẩn thận làm chuyện không nên làm, sờ soạng nơi không nên sờ, có thể bị đánh hay không?

“Ngủ thôi.” Hướng Nghiên nói xong, xoay người đi, để lại một bóng dáng hoa lệ.

Vương Thiến Thiến nằm thẳng đờ dựa vào một bên tường, không dám xoay người cũng không dám nhúc nhích, trên mặt tràn ngập khó xử, vốn nghĩ đến hai người ngủ cùng nhau là chuyện hạnh phúc cỡ nào, kết quả lại chịu tra tấn như vậy…

Cô cũng không dám ngủ, len lén dùng mắt nhìn trộm Hướng Nghiên, đêm mùa hè coi như mát mẻ, tuy rằng là hai người ngủ một giường, nhưng mở cửa sổ ra cũng không cảm thấy nóng. Cơ thể không cảm thấy nóng, nhưng trong lòng lại như nung nấu.

Học tỷ chắc là đang ngủ? Cô nhẹ nghiêng đầu, nhìn thấy ót của Hướng Nghiên, từ từ lộ ra nụ cười. Thế này, là lại tiến thêm bước không phải sao? Đã chung giường rồi nha! Trong lòng cô đắc ý cười.

Hướng Nghiên đột nhiên trở mình lại đối mặt cô, cô sợ tới mức thở cũng không dám thở mạnh, vội vã nhắm hai mắt lại. Sau đó, lại nhích về phía tường.

Tiếp theo, không biết là như thế nào, liền ngủ với bộ dáng như thế.

.
.
.

Vương Thiến Thiến đang ngủ say, mơ hồ nghe được có người kêu cô thức dậy, mở to mắt, thấy Hướng Nghiên, vì thế nhếch miệng cười ngô nghê lại nhắm mắt tiếp.

Vậy mà lại có thể mơ thấy học tỷ kêu cô thức dậy…. Thật hy vọng giấc mơ này tiếp tục không cần tỉnh dậy…… Á? Không đúng nha! Vương Thiến Thiến bỗng nhiên bừng tỉnh, quả thật là cô ở chỗ Hướng Nghiên ngủ một đêm, mới vừa rồi cũng không phải mơ. Tuy rằng bây giờ không nhìn thấy Hướng Nghiên, nhưng cô nghe được giọng nói của Hướng Nghiên.

Hướng Nghiên nói: “Tới giờ ra tập thể dục buổi sáng rồi.”

Một câu bình thường như vậy, nghe không ra cảm xúc gì, Vương Thiến Thiến hơi hoảng hốt, tối qua… có phải mình đã làm gì làm cho chị ấy không vui hay không? Nhưng cô sờ hai má, cũng không cảm thấy đau mà?

Hướng Nghiên đứng ở dưới giường, ngửa đầu lên kêu cô: “Mau dậy đi!”

Vương Thiến Thiến từ từ ngọ nguậy thức dậy, nằm sấp trên giường ló đầu ra nhắm mắt lại nói: “Em không thường ra tập thể dục buổi sáng…..”

“Em đó, thân là cán sự của ban kỷ luật, ngay cả thể dục buổi sáng cũng không tập…”

“Có khoảng thời gian đó ngủ thêm một chút thì tốt.” Vương Thiến Thiến cười hì hì mở mắt ra nhìn Hướng Nghiên. Không xem còn được, vừa nhìn thấy, mặt cô không khỏi đỏ lên. Ban đêm tuy rằng có nhìn thấy học tỷ chỉ mặc một bộ váy ngủ hơi mỏng manh, nhưng mà… không nghĩ tới, nhìn từ trên cao xuống, phong cảnh lại đẹp như vậy… Vương Thiến Thiến ngượng ngùng nhìn, rồi lại không đành lòng không nhìn, lén dùng khóe mắt ngắm, mặt càng ngày càng đỏ.

“Ngủ thì ngủ đi, mặt đỏ cái gì?”

Vương Thiến Thiến vội nằm trở lại. Nhắm hai mắt, trước mắt tràn đầy màn vừa rồi, hai má càng ngày càng nóng, cô không khỏi thầm mắng một tiếng: “Ôi! Mùa hè đáng chết này!”

Sau khi nằm lại không ngủ tiếp được nữa, đã tới giờ tập thể dục buổi sáng, nếu không quay về phòng ngủ sẽ bị người khác phát hiện. Tuy rằng mấy tên trong ngủ cũng nhờ cô mà không cần tập thể dục buổi sáng, nhưng cũng nên trở về rồi. Ôm gối tạm biệt Hướng Nghiên, trở lại phòng ngủ thấy mấy tên kia cũng chưa thức, cô mới yên lòng. Nhẹ chân nhẹ tay bò lên giường, tiếp tục ngủ.

Lúc Vương Thiến Thiến tỉnh lại, trong phòng ngủ chỉ còn Nguyệt Lượng và Lí Nam. Sau đó Lí Nam cũng đi ra ngoài rửa mặt, Vương Thiến Thiến mới xuống giường hỏi Nguyệt Lượng: “Tối qua cậu có nghe thấy tiếng động kỳ quái gì không?”

“Cậu cũng nghe thấy?” Nguyệt Lượng nhảy từ trên giường xuống, mở to hai mắt nhìn Vương Thiến Thiến.

“Có phải là tiếng lộp rộp lộp rộp hay không?”

Càng nói càng giống, Nguyệt Lượng không ngừng gật đầu: “A! Cậu cũng nghe thấy!”

“A….” Vẻ mặt của Vương Thiến Thiến cứng lại, đưa tay lên vuốt vuốt ngực: “Tớ nghĩ chỉ mình tớ nghe thấy, làm tớ sợ muốn chết!”

“Tớ cũng vậy! Tớ sợ tới mức cũng không dám xoay người.”

“Thế cậu còn kể chuyện ma cho tớ nghe, rõ ràng chính cậu cũng sợ như vậy….”

“Tớ chỉ là hù dọa cậu thôi, ai biết thật sự lại có chuyện kinh khủng vậy chứ….. Tối nay có thể còn như vậy hay không? Tối nay phải làm sao bây giờ?”

Lúc này Lí Nam đã trở lại, thấy Vương Thiến Thiến thức dậy, liền hỏi cô: “Thiến Thiến, tối qua ngủ sao không thấy cậu? Không phải là cậu bị mộng du đó chứ?”

“Tớ đi vệ sinh.”

“Nhưng sáng thức dậy cũng không thấy cậu nha.”

“Tớ thức sớm hơn cậu.”

“Cậu? Thức sớm hơn tớ? Thôi đừng đùa nữa!” Đưa tay ra lắc lắc trước mặt Vương Thiến Thiến, lầm bầm nói: “Hiện giờ cậu không phải còn chưa tỉnh ngủ đó chứ….”

Cũng chưa chờ Vương Thiến Thiến đáp lại, xoay người thay quần áo.

Vương Thiến Thiến và Nguyệt Lượng vừa thấy cùng nhau xoay người lại đối mặt với góc tường. Nguyệt lượng nhỏ giọng nói khẽ bên tai cô: “Sao sáng nay tớ lại gặp cậu ôm gối trở về vậy….”

“Xuỵt….”

“Hê hê… Cậu đi lên lầu?”

“Xuỵt….”

“Cảm giác thế nào?”

“Vách tường tầng năm quả nhiên mát hơn tầng bốn.”

“Hử? Có ý gì?”

“Tớ không có dám tới gần chị ấy, vẫn dựa vào tường ngủ….”

“Đồ vô dụng….”

“Cái gì đồ vô dụng?” Lí Nam đột nhiên xuất hiện ở sau lưng hai người hỏi.

“A?” Vương Thiến Thiến hoảng sợ, đỡ lời: “Hai chúng tớ đang nói tối qua nghe được tiếng động đáng sợ, tớ nói tớ rất sợ, cho nên Nguyệt Lượng nói tớ vô dụng.”

“Tiếng động đáng sợ?” Lí Nam nhíu mày, sao mình không biết gì hết vậy?

“Cậu không nghe thấy sao?” Nguyệt Lượng cũng rất tò mò.

Lí Nam lắc đầu, “Hôm qua tớ mệt muốn chết, vừa nằm liền ngủ ngay, là tiếng động như thế nào?”

“Chính là… Lộp rộp lộp rộp…. Như là tiếng mấy bà lão gặm ngón tay của ngon nít trong tiểu thuyết kinh dị….”

Vương Thiến Thiến đấm vào vai Nguyệt Lượng một cái: “Cậu còn dọa tớ….”

Nguyệt Lượng khẽ cười: “Tớ chỉ là so sánh mà thôi.”

Lí Nam không chút suy nghĩ liền nói: “Chắc không phải là Tống Nhiên nửa đêm thức dậy ăn gì chứ?”

“Không thể nào? Tớ nghe thấy tiếng động đó đứt quãng, nếu là Tống Nghiên, thì cứ quang minh chính đại mà ăn, tiếng động đó có chút rời rạc, giống như không phải là đến từ không gian này…. ” Nguyệt Lượng càng nói giọng càng bé lại, Vương Thiến Thiến muốn hận chết cậu ấy.

Ngay lúc mọi người đang rơi vào im lặng, Tống Nhiên đẩy cửa bước vào, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó nói: “Các cậu chắn ở cửa hết làm gì?”

Vương Thiến Thiến dè dặt hỏi: “Tống Nhiên…. Nửa đêm hôm qua…. có phải cậu thức dậy ăn gì đó không?”

Tống Nhiên vừa nghe, lập tức đỏ mặt, “Sao…. Sao cậu lại biết….” Ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.

“Quả thật là cậu? Chị hai! Chị ăn gì vậy? Hù bọn tớ sợ tớ mức thừa sống thiếu chết, còn tưởng là ma quỷ lộng hành chứ.” Nguyệt Lượng nói.

Tống Nhiên liếc nhìn Lí Nam một cái, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Còn không phải tại Lí Nam không biết moi được cái thực đơn giảm cân ở đâu, mỗi ngày ăn theo cái thực đơn kia ghi, buổi tối tớ đương nhiên sẽ đói. Đêm qua tớ thực sự đói tới mức thức dậy, tìm được một quả táo ăn……”

“Thế cậu ăn thì ăn đi, cậu ăn thì ăn bình thường một chút….”

“Không phải do tớ sợ đánh thức các cậu sao, cho nên đành phải cắn từng chút từng chút, cũng không dám cắn mạnh…..”

“Thật sự là muốn bị cậu hù chết.” Vương Thiến Thiến căm giận bò lại lên giường.

Tống Nhiên tủi thân cực kỳ, đáng thương cầu xin Lí Nam nói: “Không giảm nữa được không?”

“Không được!” Lí Nam kiên quyết từ chối lời của cậu ấy.

“Tại sao lại muốn giảm cân? Tớ cảm thấy Tống Nhiên như vậy rất tốt mà, tròn tròn, thực đáng yêu.” Vương Thiến Thiến nói.

Nguyệt Lượng cũng nói: “Đúng vậy, hơn nữa Tống Nhiên cũng đâu có béo lắm.”

“Ai, tớ không biết nói với các cậu thế nào….” Lí Nam cũng không biết làm sao.

“Vẫn là để tớ nói đi.” Tống Nhiên tháo mắt kính xuống vân vê sóng mũi, lại đeo trở lại, mới nói: “Chính là trong lớp có nhỏ kia cười nhạo tớ béo, nói tớ cho dù học giỏi hơn nữa cũng vô dụng, căn bản không có tên nào chịu liếc mắt tới tớ.”

Lí Nam thở dài. Tống Nhiên lại khẽ nhìn cậu ấy, nói tiếp: “Thật ra, cô ấy nói cũng đúng. Tớ cũng không tức giận bao nhiêu, nhưng mà Lí Nam rất tức giận….”

“Là ai nói?!” Vương Thiến Thiến và Nguyệt Lượng trăm miệng một lời.

Vương Thiến Thiến nói: “Nói cho tớ biết nhỏ đó là ai?”

Nguyệt Lượng nói: “Nó có quyền gì nhận xét người khác như vậy?”

Tống Nhiên khẽ cười một chút, nói: “Đừng hỏi, tớ cũng không để trong lòng… Thật ra không có gì đâu…..”

“Không được!” Lúc này là ba người cùng nhau lên tiếng.

“Ôi trời, sớm biết như thế này, tớ sẽ không nói với các cậu.”

Vương Thiến Thiến đột nhiên nhớ tới chuyện gì, vì thế nói: “Nói mau nhỏ đó là ai, sau đó kêu Lí nam đi quyến rũ bạn trai nó, tiếp đó kêu Nguyệt lượng bẻ cong nó sau đó đá đi, làm cho nó sống không bằng chết, chết đi sống lại…..” Nói xong còn cười lớn một tràng, “A! Ta quả nhiên là thiên tài!”

Sau đó không hề ngoài ý muốn nhận được ánh mắt xem thường của Lí Nam và Nguyệt Lượng.

“Được rồi, chuyện này cũng đừng nói ra, béo thế này, tớ cũng không giảm cân nữa, ai muốn nói cái gì thì thì cứ nói đi.”

Nói xong lời này, vẻ mặt của Tống Nhiên vô cùng thoải mái. Nếu vì mình mà làm cho bạn bè có xung đột với người khác, không phải là điều cô muốn nhìn thấy. Hơn nữa, tuy rằng trong lòng có để ý một chút, nói không thèm để tâm là giả, nhưng mà còn hơn những lời đó, học tập mới là quan trọng nhất. Nếu vẻ ngoài trời sinh là không được lựa chọn, ít nhất có thể dùng nỗ lực của ngày sau để làm giàu cho bản thân của hiện tại.

Không có ngoại hình, chắc mới là đáng sợ nhất?

.
.
.

Những cô gái khác muốn giảm cân cũng giảm không được, ngược lại Vương Thiến Thiến càng ngày càng gầy, trọng lượng sắp xuống mức 45kg. Đối với chuyện này Lí Nam tỏ vẻ vô cùng hâm mộ, đồng thời cũng oán trách Trương Thiên Nhất, hỏi cậu ta sao chăm sóc Thiến Thiến càng ngày càng gầy….

Thật ra trong lòng Vương Thiến Thiến cũng hiểu được, đây chính là tương tư trong truyền thuyết.

Nguyệt Lượng cười nhạo cô nói: “Ngày xưa có một cô gái, yêu thầm một người gần một năm trời, vì người trong lòng đó, cơm nước không lo, người còn gầy hơn cả hoa cúc… từ từ biến thành Lâm muội muội (1), sau đó cộng thêm cái Táng Hoa (2) gì đó càng hoàn mỹ…”

Vương Thiến Thiến thở phì phì liếc mắt nhìn cậu ấy một cái, “Cậu nói tớ giống như là oán phụ, tớ thật muốn cho cậu xem, tớ cũng không phải đơn thuần chỉ biết yêu thầm mà thôi, lúc này, tớ phải chủ động tấn công.”

“Ha ha! Lần nào cậu cũng nói như vậy, được! Tớ xem, tớ chờ, trước khi Hướng Nghiên tốt nghiệp nếu cậu có thể theo đuổi được, tớ sẽ không kêu cậu là Khiếm Nhi nữa.”

“Được! Là cậu nói đó!”

“Đúng thế! Là tớ nói, đừng nói chị đây xem thường cậu, lấy tính cách này của cậu, cho cậu thời gian một năm cũng chưa chắc cậu theo đuổi được.”

“Ái chà! Được lắm! Tớ thật sự không tin….. Cậu chờ đấy.” Vương Thiến Thiến nói xong mang giày chuẩn bị ra ngoài.

“Cậu định làm gì?”

“Theo đuổi học tỷ, tớ thêm một điều nữa, nếu trong vòng một năm tớ làm được, cậu không chỉ không được kêu tớ như vậy, còn phải mời tớ ăn kem một năm, ít nhất là 200 lần.”

“Không thành vấn đề, ngược lại, cậu phải mời tớ ăn kem hai năm, tối thiểu 500 lần.”

“Hừ! Cậu chờ xem.”

Chú thích:

(1) Lâm muội muội: Là nhân vật Lâm Đại Ngọc trong “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết Cần.

(2) Táng Hoa: Táng Hoa Ngâm là một bài thơ nổi tiếng của Lâm Đại Ngọc. Này mình chịu, truyện này mình chưa đọc.’ ‘

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s