Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 24

Chương 24. Cuộc sống tự học ở đại học
Vương Thiến Thiến ra khỏi phòng ngủ, không được hai mươi phút đã trở về, trong tay cầm theo nửa quả dưa hấu, đi tới tầng bốn cũng không ngừng lại, mà bước thẳng lên lầu năm. Trước đó gửi tin nhắn cho Hướng Nghiên, biết chị ấy ở trong phòng ngủ, cho nên mua dưa hấu đi lên ăn cùng chị ấy.

Quả dưa dấu kia tuy chỉ là một nửa, nhưng ước chừng cũng hơn bảy cân, Hướng Nghiên vừa nhìn thấy liền sửng sốt, “Lớn vậy? Chỉ có hai chúng ta?”

Vương Thiến Thiến nhếch miệng, “Không sao, em có thể ăn hết.”

“Nhưng mà, chị lại không có dao để xẻ…. hay là để chị đi qua phòng bên cạnh mượn một con dao?”

“Dưa hấu phải dùng muỗng ăn mới đã ghiền.”

“Chị chỉ có một cái muỗng….”

Vương Thiến Thiến vừa định nói để em xuống lầu lấy một cái. Chưa kịp nói, chợt nghe Hướng Nghiên cất lời: “Nếu em không ngại thì hai chúng ta dùng chung một cái đi.”

“Được……..” Vương Thiến Thiến cười nói. Đương nhiên em không ngại, em còn ước được như vậy…. Hai người dùng chung một cái muỗng, cũng chính là hôn môi gián tiếp nha…..

Trong đầu Vương Thiến Thiến vẫn còn đang tưởng tượng, Hướng Nghiên đã đi đến nhà vệ sinh rửa xong muỗng đem trở về, nhìn thấy Vương Thiến Thiến không biết đang suy nghĩ gì mà lại tập trung như vậy, liền đưa muỗng đến trước mặt cô nói:

“Nè, em ăn trước đi.”

Vương Thiến Thiến vội lắc đầu, “Thôi, học tỷ chị ăn trước.”

“Vậy được rồi.” Hướng Nghiên cũng không suy nghĩ nhiều, dùng muỗng múc một miếng dưa hấu bỏ vào trong miệng, “Quả dưa hấu này rất ngọt đó, em nếm thử chút đi.” Nói xong, lại múc một muỗng lớn vào chỗ ngọt nhất bên trong, đưa tới trước mặt Vương Thiến Thiến.

Chiếc muỗng kia gần trong gang tấc, chỉ cần Vương Thiến Thiến nghiêng người về phía trước một chút, há miệng ra, là có thể ăn được hương vị ngọt ngào của dưa hấu bên trong, nhưng mà Vương Thiến Thiến lại ngập ngừng. Không nói đến chiếc muỗng kia học tỷ mới dùng qua, mà là động tác đút cô ăn của học tỷ, làm cô khẩn trương đến mức không biết làm thế nào cho phải.

Ngay lúc Vương Thiến Thiến cuối cùng cũng đặt quyết tâm ăn miếng dưa hấu trước mặt này, cửa đột nhiên truyền đến giọng nói của Triệu Đình. Hướng Nghiên vội lấy muỗng về đưa miếng dưa hấu vào miệng mình.

“Nóng chết tớ, loại thời tiết này quả nhiên là nên nằm trong phòng ngủ mới đúng.” Triệu Đình không biết đang nói chuyện với ai.

“Đúng thế đúng thế…..” Có một giọng nữ phụ họa chị ấy.

Sau đó Triệu Đình vào cửa, nhìn thấy Vương Thiến Thiến trước, tiếp đó thấy dưa hấu đặt trên bàn, vừa dùng khăn tay lau mồ hôi trên mặt, vừa nói: “Ồ, dưa hấu ai mua đó……”

Cũng không đi nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Vương Thiến Thiến nữa, cướp muỗng trong tay Hướng Nghiên, ăn liên tiếp mấy miếng to, sau đó thở phào một hơi, xoa bụng hài lòng nói: “Mùa hè quả thật phải có dưa hấu mới kêu là mùa hè. Ơ? Hai người nhìn tớ làm gì?”

Triệu Đình nhìn thoáng qua chiếc muỗng trong tay mình, sau đó đưa cho Vương Thiến Thiến: “Nè! Cho em.”

Vương Thiến Thiến mếu máo, nghĩ thầm, ai muốn ăn nước miếng của chị chứ! Lưu manh! Lần đầu tiên thân mật tiếp xúc của người ta với học tỷ vậy mà bị chị làm hỏng như vậy! Tuy là nghĩ như thế, nhưng vẫn cố nén bất mãn đưa tay ra lấy. Kết quả lại rơi vào khoảng không.

Ra là Hướng Nghiên đã lấy muỗng lại, cô nói, “Chị đột nhiên nhớ tới, chị còn một cái muỗng mới hình như chưa có ai dùng.”

.
.
.

Tại sao…. Tại sao mình lại đột nhiên để ý đến cô ấy chứ? Ban đêm lúc không ngủ được, Hướng Nghiên nghĩ như thế.

Ban ngày cùng Liêu Kiệt đi tự học, Liêu Kiệt hỏi: “Sao học muội đáng yêu đó của cậu không đi học tự học với cậu thế?”

Buổi tối Triệu Đình cũng nói: “Vừa rồi ở căn tin gặp Thiến Thiến, vừa định kêu cô ấy đã bỏ chạy, sao gần đây không thường thấy cô ấy đến đây nữa?”

Bắt đầu từ khi nào, cuộc sống của mình lại tràn ngập cái tên này? Giống như cô ấy thường xuất hiện bất ngờ làm cho người ta không lường trước được, vô cùng tự nhiên xuất hiện trong cuộc sống của mình. Sau đó luôn luôn nghe người xung quanh nói với mình Vương Thiến Thiến thế này thế kia, xem ra tất cả mọi người rất thích cô nhóc ấy. Phải thi rồi sao? Cho nên mấy hôm nay không gặp em, khó hiểu thật….. Sao chị lại đột nhiên để tâm đến chuyện em không xuất hiện?

Lại là thi cuối kỳ, sau đó sẽ nghỉ hè, mấy hôm nay, Vương Thiến Thiến học như điên, bởi vì học kỳ này cô căn bản không để tâm vào chuyện học hành.

Sáng sớm Tống Nhiên đi chiếm năm chỗ ngồi, mong chờ việc bọn họ thức sớm quả thật giống như mặt trời mọc ở đằng tây….

Vương Thiến Thiến từ khi ngồi xuống, đã không nhúc nhích cúi đầu đọc sách, làm bài. Nguyệt Lượng vẫn như cũ, vừa chơi vừa học, thỉnh thoảng lấy di động nhắn tin với Ninh Ninh. Trương Thiên Nhất ngồi không được bao lâu đã không kiên nhẫn, không ngừng quay bút, sau đó thở dài. Điện thoại của Lí Nam từ đầu đến giờ kêu không ngừng nghỉ, chốc chốc cậu ấy lại đi ra ngoài nghe điện thoại, làm cho rất nhiều người bất mãn, cuối cùng dứt khoát đi ra ngoài không quay lại nữa.

Chỉ có Tống Nhiên và Vương Thiến Thiến nhìn qua có vẻ là thật đến đây để học tập. Lâu lâu Vương Thiến Thiến sẽ hỏi Tống Nhiên một vài câu làm cô ấy dở khóc dở cười. Chẳng hạn như, Vương Thiến Thiến hỏi: “Kí hiệu này nghĩa là gì?”

“Cậu lên lớp nghe cái gì thế? Đây là……”

Lại chẳng hạn như, Vương Thiến Thiến hỏi: “Công thức này sử dụng thế nào?”….. Kết quả ngoài dự đoán của mọi người, Vương Thiến Thiến đều đạt được điểm cao, nhưng chuyện này để sau này hãy nói.

Hôm nay như thường lệ sáng sớm Tống Nhiên đi chiếm chỗ, ba người còn lại chậm chạp rời giường. Trong nhà Lí Nam có chút chuyện, cho nên chỉ còn hai người đi là Nguyệt Lượng và Vương Thiến Thiến.

Lúc Vương Thiến Thiến đi đến cửa cầu thang, Hướng Nghiên đang đứng trước cửa sổ giữa lầu ba, lơ đãng quay đầu lại, ánh mắt cùng với Vương Thiến Thiến không hẹn mà gặp.

“Đi tự học à?” Hướng Nghiên cười nhẹ, kèm theo gió buổi sớm mai, hơi lành lạnh.

“Cùng đi không?” Cô đứng ở bậc thang phía trên, chị ấy đứng ở bậc thang phía dưới, dường như chị ấy đang đợi cô đi xuống.

“Được.”

“À….” Nguyệt Lượng rất không hợp thời phá tan bầu không khí vô tình gặp gỡ của nhân vật chính trong tiểu thuyết ngôn tình như thế này, nói: “Tớ để quên đồ ở phòng ngủ, hai người đi trước đi.”

Vương Thiến Thiến vốn muốn giống như nữ chính trong tiểu thuyết, bước chân nhẹ nhàng chầm chậm đi về phía người ngưỡng mộ trong lòng kia, người đó đứng ở bên dưới đợi cô, chờ sau khi cô đi tới sẽ nắm tay cô…. Nhưng mà một câu của Nguyệt Lượng lập tức phá hủy không khí đó, Vương Thiến Thiến quay đầu trừng mắt liếc cậu ấy một cái, nhỏ giọng nói: “Sao cậu còn ở đây?”

“A… Đúng… Tớ vừa mới nói phải trở về phòng ngủ lấy đồ….”

“Đi từ từ, đừng có vội.” Lại hung hăng trừng mắt cậu ấy một cái. Loại thời điểm thế này, cậu ấy không phải nên là tự động tự giác biến mất mới đúng sao? Còn cho mình thêm mấy câu đối thoại vớ vẩn gì đó nữa!

Lại quay đầu lại, mỉm cười, tiếp tục tao nhã đi xuống cầu thang, sắp đến gần trước mặt Hướng Nghiên, đột nhiên chân đạp lên khoảng không, kèm theo một tiếng “Ai da”, Vương Thiến Thiến bổ nhào vào trên người Hướng Nghiên.

Xuất phát từ bản năng, Hướng Nghiên đưa tay đỡ được cô, nhưng do quán tính, cả người chị ấy cũng đụng vào vách tường sau lưng.

Lúc ấy Vương Thiến Thiến choáng váng, cô xin thề với bóng đèn, tuy rằng té ngã là cố ý, nhưng cô không nghĩ tới sẽ làm học tỷ đụng vào tường, cô tính sơ xuất mình và học tỷ có chiều cao tương đương….

“Học tỷ, chị không sao chứ? Em không có cố ý…..” Vương Thiến Thiến vừa nói, vừa lấy tay giúp Hướng Nghiên xoa lưng.

Hướng Nghiên thấy cô gấp đến đầu đầy mồ hôi, cười nói: “Chị không sao, em không ngã là được.”

Chuyện này làm cho Vương Thiến Thiến đau lòng không thôi, suốt quãng đường đi không ngừng hỏi Hướng Nghiên còn đau hay không, muốn đến bệnh viện trường khám thử không….

“Chị đâu có mỏng manh thế, chẳng qua chỉ là va chạm một chút, lát sau sẽ ổn thôi.”

Nếu trong lòng không có kiêng dè, Vương Thiến Thiến đã sớm vén áo của chị ấy lên nhìn xem có sứt mẻ gì hay không rồi. Tuy rằng Hướng Nghiên nói không sao, Vương Thiến Thiến cũng không dám lơ là, lại mang ba lô giúp chị ấy, làm cho Hướng Nghiên dở khóc dở cười.

Hai người đi rất sát nhau, gió thổi nhẹ làm bay góc váy của Hướng Nghiên, khi có khi không quét ngang qua chân Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến cúi đầu nhìn chăm chú, nghĩ thầm, chiếc váy này của học tỷ ngắn quá, có thể bị tốc lên hay không nha, nên giúp chị ấy chú ý một chút mới được…

Ven đường gặp rất nhiều người quen lẫn bạn học, Vương Thiến Thiến cười chào hỏi từng người. Mỗi khi gặp bạn học của Hướng Nghiên, nếu là con gái, Vương Thiến Thiến sẽ mở to cặp mắt tròn mỉm cười; nếu là con trai, đôi mắt rõ ràng nhỏ lại còn một phần ba, vẻ mặt không kiên nhẫn; lúc gặp Liêu Kiệt còn trừng mắt với anh ta, đọc lẩm nhẩm trong bụng: Dùng ánh mắt giết chết anh dùng ánh mắt giết chết anh….

Liêu Kiệt khó hiểu rùng mình một cái, vội vàng hấp tấp bỏ đi, đi khỏi được một quãng quay đầu lại nhìn, đúng lúc Vương Thiến Thiến cũng quay đầu lại, làm một cái mặt quỷ với cậu ta. Liêu Kiệt mếu máo, cô nhóc gì thế này!

Đến khi đến phòng tự học, thấy Nguyệt Lượng lại đến sớm hơn cả các cô, hơn nữa Nguyệt Lượng và Trương Thiên Nhất cũng rất hiểu ý mà chừa lại hai chỗ trống phía sau cho Vương Thiến Thiến và Hướng Nghiên.

Trước đó Tống Nhiên hỏi Trương Thiên Nhất: “Bình thường cậu đều ngồi cùng với Thiến Thiến mà? Hôm nay sao thế?”

Trương Thiên Nhất đáp: “Cậu nghĩ coi, hai chúng tớ là quan hệ gì? Nếu hai chúng tớ ở cạnh nhau học bài, cậu cảm thấy có thể học giỏi được không?”

Tống Nhiên vừa nghe, mặt hơi hơi ửng đỏ, ngượng ngùng cười nói: “Ồ, tớ hiểu rồi.”

Lúc ấy Nguyệt Lượng ngồi giữa bọn họ, lấy tay chống trên bàn, che miệng nhịn cười đến nội thương, cái cớ trẻ con như vậy, chỉ có nhân tài như Tống Nhiên mới thực sự tin. Nếu Lí Nam ở đây, chắc chắn sẽ nghiêm hình bức cung Trương Thiên Nhất.

Mở điện thoại ra ngọt ngào với Ninh Ninh một lát, Nguyệt Lượng mới lấy một quyển tiếng anh để trên mặt bàn, lúc đang định lấy thêm quyển truyện tranh, Vương Thiến Thiến và Hướng Nghiên bước vào.

Nguyệt Lượng cười vô tư với Vương Thiến Thiến một cái, Vương Thiến Thiến trả về cho cậu ấy một ánh mắt xem thường.

Lấy mảnh giấy viết hai chữ “Chiếm chỗ” trên bàn về, Vương Thiến Thiến cũng bắt đầu chuyên tâm học tập. Tuy rằng cũng thường xuyên nhìn lén Hướng Nghiên.

Lúc này, cửa trước của phòng tự học đột nhiên bị đẩy ra, một cô gái mang chiếc túi có hai quai hùng hùng hổ hổ tiến vào. Đi đến ngồi xuống vào hàng ghế trống thứ nhất, bốp một tiếng ném cặp lên bàn. Tất cả mọi người nhíu mày, một số ít nhìn chị ta một cái.

Vương Thiến Thiến thấy Hướng Nghiên nhíu mày, cho nên mới nhìn qua cô gái kia, chỉ thấy chị gái ấy sau khi ném cặp xong lắc lắc mái tóc. Vương Thiến Thiến muốn cười, chị gái này làm quảng cáo dầu gội đầu sao?

Ngay sau đó, chị gái này lại lấy một chiếc khăn trải bàn từ trong ba lô, lại ì đùng mà trải ra.

Lúc này, đa số mọi người ngẩng đầu nhìn chị ta, chị ta lại giống như không có gì, tiếp tục lấy đồ ăn vặt hình như là khoai tây chiên để lên bàn. Mọi người nghĩ thầm, tiếp theo chắc là lấy sách? Kết quả, ngoài dự đoán của mọi người, chị gái này xé túi đồ ăn vặt ra bắt đầu ăn…………

Có người bất mãn ho khan một tiếng, có người liếc mắt trừng chị ta một cái, có người không biết làm thế nào đành lắc đầu tiếp tục học…..

Đợi cho chị gái kia ăn xong một túi khoai tây chiên, cuối cùng cũng im lặng một lát, mọi người vừa mới thở phào một hơi, bỗng dưng tiếng chuông tin nhắn không biết là của ai vang lên. Tiếng chuông lại là tiếng mèo kêu dài đến 5 giây!

Vương Thiến Thiến ngẩng đầu nhìn một cái, lại là chị gái ấy!

Được thôi, chị gửi tin nhắn thì cứ gửi, nhưng chị làm ơn đổi qua chế độ rung được không, chị một lần lại một lần mãi không dứt, cũng hơn mười cái, gửi tin nhắn cũng không có gì, còn vừa gửi vừa ăn, chị gái, rốt cuộc là chị đến đây để đi dã ngoại sao?

Vương Thiến Thiến thấy mặt Hướng Nghiên càng ngày càng nhăn, có vẻ như đã hết kiên nhẫn, liền suy nghĩ xem tìm cách gì để trị chị ta đây?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s