Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 26

Chương 26. Kì nghỉ hè đầu tiên

Trương Thiên Nhất quả nhiên giữ đúng lời hứa với Tiễn Tiễn, “thường xuyên” thăm nó, mà “thường xuyên” của cậu chính là một ngày hai lần.

Lục Khải cũng không cảm thấy cậu phiền, trái lại mỗi lần Trương Thiên Nhất đến anh ta đều rất vui vẻ, bởi vì anh ta bình thường cũng không nói nhiều, lúc ở một mình cũng chỉ có thể trò chuyện với Tiểu Cát, từ khi quen biết Trương Thiên Nhất, dường như bản thân cũng trở nên cởi mở hơn.

Đến kì nghỉ hè, Tiễn Tiễn với Tiểu Cát không thể không tách ra. Trương Thiên Nhất lại tỏ ra còn đau buồn hơn cả hai con rùa kia. Nhìn thấy hai chúng nó nhìn nhau cách một cái chậu cá, Trương Thiên Nhất thở dài, sau đó ngồi xổm nhìn chúng nó không biết là nói với ai: “Chờ nghỉ hè xong là có thể gặp nhau, không cần buồn như vậy…….” Cũng không biết là đang an ủi con rùa hay đang làm gì.

Không biết Lục Khải đi đến sau lưng cậu từ khi nào: “Cậu đang nói gì với tụi nó vậy?”

Trương Thiên Nhất hoảng sợ, cuống quít đứng lên, quay đầu lại nói chuyện với Lục Khải, nhưng mà cậu không nghĩ tới, Lục Khải đứng gần như vậy….. Cậu đứng lên xoay người lại, phát hiện khoảng cách của hai người không vượt quá mười li, Trương Thiên Nhất có thể nhìn thấy rõ ràng những sợi râu chưa kịp cạo của Lục Khải.

Nếu không phải lúc ấy có người khác ở đây, Trương Thiên Nhất chắc chắn đè anh ta lại điên cuồng mà hôn rồi, mặc kệ anh ấy nghĩ như thế nào, hôn trước đã rồi tính sau. Nhưng mà có người khác ở đó, Trương Thiên Nhất đành phải kiềm chế, chỉ nhìn chằm chằm anh ấy mà thôi.

Lục Khải bị cậu nhìn đến phát sợ, lui về sau vài bước nói: “Làm gì nhìn tôi như vậy?”

“Học trưởng…….” Cậu lại bước từng bước về phía trước, “Nếu, Tiễn Tiễn nhớ Tiểu Cát thì làm sao bây giờ?”

“Hử?” Vẻ mặt của Lục Khải ngơ ngác, về vấn đề này…… anh ta chưa từng nghĩ đến. “Hai chúng nó ở cùng cũng chưa đến vài ngày, chắc là sẽ không đến nỗi như cậu nói chứ?”

“Lỡ vậy thì sao?”

“Ôi trời, đàn ông con trai yếu đuối dài dòng như vậy để làm chi?”

“Em chỉ sợ lỡ như sau khi tách Tiễn Tiễn ra khỏi Tiểu Cát nó lại không ăn gì hết thì sao, lỡ như chết mất thì phải làm thế nào bây giờ….. ”

Lục Khải nhìn thấy vẻ đáng thương đó của Trương Thiên Nhất, bất đắc dĩ thở dài, nói: “Nếu không tôi đều đem hai chúng nó đi, vậy được chưa?”

“Em có thể đi thăm bọn chúng không?”

“Cậu không phải có điện thoại của tôi sao? Những lúc tôi ở nhà cậu đều có thể đến.”

Trương Thiên Nhất cười gật đầu, gian kế thành công.

.
.
.

Nghỉ hè sắp qua được nửa tháng. Ngày 5 tháng 8, Vương Thiến Thiến thật sự không chịu được nhiều ngày như vậy chưa nhìn thấy Hướng Nghiên, cuối cùng nhịn không được nữa gọi điện thoại qua. “Học tỷ, đang làm gì thế?”

“Ừm…. Đang đọc sách.”

“Nghe nói cha mẹ chị đến đây, sao không dẫn họ đi lòng vòng chơi?”

“Họ đã trở về rồi.”

“Dạ? Không phải mỗi lần đều về trước khi hết hè sao, lần này sao sớm như vậy?”

“Công việc của cha chị có một số chuyện phải về xử lý, mẹ lại sợ ảnh hướng đến chuyện ôn tập của chị, cho nên cùng trở về rồi.” Hướng Nghiên ngừng một chút lại nói tiếp: “Sao em biết trước đây họ tới khi nào thì về?”

“A……..” Vương Thiến Thiến nhất thời nghẹn lời, qua quít kiếm đại một cái cớ: “Là chị đã từng nói qua mà, chị quên rồi à?” Thật ra, là Triệu Đình nói cho cô biết.

“Ồ…….” Hướng Nghiên thật sự nghĩ không ra mình nói những điều này với cô ấy khi nào.

“Học tỷ, ngày mai có thời gian không? Cùng đi ăn kem đi?”

“Ngày mai à, ừ….. được.”

“Ngày mai sau khi ra khỏi nhà chị sẽ gọi điện cho em.” Tắt điện thoại, Vương Thiến Thiến lại bắt đầu tưởng tượng đến tình huống ngày hôm sau khi gặp mặt.

Nhưng mà kế hoạch luôn luôn thay đổi bất ngờ…… Những lời này dùng ở trên người một người khác, cũng vô cùng chính xác. Liêu Kiệt vốn muốn mời Hướng Nghiên đi ăn cơm, không nghĩ tới Hướng Nghiên cũng kêu Vương Thiến Thiến.

Vì thế, lúc ba người gặp mặt ở quán nước, không khí hơi chút xấu hổ.

Hướng Nghiên nói: “Ngày hôm qua lúc Thiến Thiến gọi điện thoại cho mình nói muốn ăn kem, mình nghĩ nếu mọi người đều quen biết, vậy cứ đi cùng với nhau, hơn nữa mình cũng rất nhớ món kem ở đây……”

“Ồ, không sao đâu, cô nhóc này rất thú vị, hôm nay nhất định sẽ là một ngày vui.” Liêu Kiệt khẽ cười với Hướng Nghiên.

Vương Thiến Thiến cũng trái lương tâm giơ giơ khóe miệng lên, cúi đầu hung hăng dùng thìa đâm vào món kem sô-cô-la trong li. Cái gì mà không sao đâu? Đồ bóng đèn!

Thật ra là Liêu Kiệt hẹn với Hướng Nghiên trước, bởi vì quan hệ cũng không tệ, thường xuyên học tập cùng nhau, tương lai còn thi vào chung một trường, cho nên thỉnh thoảng cũng hẹn gặp mặt như vậy. Sau đó Hướng Nghiên nhận được điện thoại của Vương Thiến Thiến, vốn định nói đã hẹn Liêu Kiệt rồi, xem có thể hẹn lại với Vương Thiến Thiến vào ngày nào khác hay không, nhưng mà không biết vì sao, tự nhiên rất sợ nghe được giọng nói thất vọng của cô ấy, cho nên cũng không nói, hơn nữa…….. kỳ thật cũng đã lâu rồi không gặp cô nhóc ấy……..

“Ôn tập sao rồi?” Liêu Kiệt hỏi Hướng Nghiên.

“Gần đây luôn chuẩn bị cho cuộc thi chú hội, năm nay nhất định phải vượt qua hai
môn ấy.”

“Hai môn?” Vương Thiến Thiến kinh ngạc ngẩng đầu, không phải năm môn à?

Liêu Kiệt cười nói: “Từ năm ngoái Hướng Nghiên đã vượt qua ba môn rồi.”

“Lợi hại như vậy!”

Hướng Nghiên ngượng ngùng khẽ cười: “Cũng không có gì…… Nghe nói có người trong vòng một năm đã qua hết năm môn.”

“Đó chắc đều là những người đã đi làm vài năm ấy? Học tỷ…… Chị mới năm ba…….” Vương Thiến Thiến đối với Hướng Nghiên trừ bỏ ái mộ còn có thêm một phần sùng bái.

“Vậy tháng sau thi xong thì chắc có thể cùng nhau ôn tập được rồi? Đến lúc đó cùng đi tự học đi.” Liệu Kiệt nói.

Chưa đợi Hướng Nghiên trả lời, Vương Thiến Thiến đã nói trước: “Em cũng đi.”

“Được.” Hướng Nghiên cúi đầu ăn một miếng kem lớn.

Vương Thiến Thiến vẻ mặt đắc ý nhìn Liêu Kiệt , Liêu Kiệt ngẩn ra, cô nhóc này đang phấn khích cái gì thế? Vì vậy thản nhiên nói: “Nghe nói gần đại học C đó có tiệm kem Ý, rất ngon, năm sau là có thể cùng đi ăn rồi.”

Quả nhiên, Vương Thiến Thiến nghe xong lời này, lòng rơi xuống đáy vực. Tất cả những thứ không vui đều viết ở trên mặt, đầu càng ngày càng thấp, kem sô-cô-la trong li đã muốn bị cô đâm đến nát bét, sao cô không ăn. Đây không phải là món cô thích nhất sao?

Hướng Nghiên nhìn Liêu Kiệt một chút, lại nhìn chằm chằm Vương Thiến Thiến hồi lâu, không có trả lời.

Sau đó ba người lại cùng đi ăn cơm, bầu không khí thoải mái hơn trước rất nhiều.

Sau khi ăn xong Liêu Kiệt muốn đưa Hướng Nghiên về nhà. Vương Thiến Thiến nói: “Thật ra em cũng không ngại cùng học trưởng đưa học tỷ về nhà, sau đó phiền học trưởng cũng đưa về em nhà nha.”

“Hình như không tiện đường, hay là đưa em về trước sau đó đưa Hướng Nghiên?”

Vương Thiến Thiến nhíu mày, “Hay là em đến ở nhà học tỷ cũng được, dù sao trễ như thế này chắc cha mẹ em cũng tưởng em không về.” Cô chỉ là thuận miệng nói như vậy. Không nghĩ tới Hướng Nghiên lại đồng ý.

Liêu Kiệt cũng không nghĩ nhiều, chỉ là cảm thấy hình như cô nhóc này rất thích đối nghịch lại mình, cũng không không biết đã đắc tội với cô ấy chỗ nào.

Liêu Kiệt đi rồi, Vương Thiến Thiến im lặng theo sát phía sau Hướng Nghiên, đi vào hành lang tối đen, ra sức giậm chân, đèn được điều khiển bằng âm thanh sáng.

Hướng Nghiên quay đầu lại mỉm cười nói: “Dùng sức như vậy để làm gì?”

“Không có gì.” Vương Thiến Thiến cũng không ngẩng đầu, cẩn thận đếm số bậc của cầu thang.

Hướng Nghiên dừng lại, Vương Thiến Thiến tiếp tục đi, Hướng Nghiên kêu cô: “Đi đâu thế? Qua đây…”

Vương Thiến Thiến ngẩng đầu: “Không phải là lầu năm à? Bây giờ mới lầu bốn, chưa tới mà?”

“Sao biết là lầu 5?”

“Em…. đoán……”

Hướng Nghiên đi lại, xoa xoa mái tóc của Vương Thiến Thiến cười hỏi: “Em đang bực bội gì vậy?”

“Em đâu có bực bội………” Vương Thiến Thiến trả lời rất nhỏ.

Hướng Nghiên chậm rãi tới gần, hơi thở nhẹ nhàng phả lên mặt, Vương Thiến Thiến cứng người, sững sờ nhìn người đang từ từ kề gần lại này, không khí xung quanh đều tan loãng.

Không biết là chị ấy định làm gì, không biết sao chị ấy lại làm như vậy, chỉ đứng ngây người đến nhúc nhích cũng không dám.

Khóe môi của Hướng Nghiên cong lên, ở bên tai cô nói khẽ: “Chắc không phải là mấy ngày tới tháng chứ?”

Vương Thiến Thiến đột nhiên đỏ mặt, cuống cuồng lùi lại lộ ra khoảng cách, “Gì chứ……….”

“Ha, chị nói sao hôm nay ngay cả kem em cũng không thích ăn…… Thì ra là như vậy, trách không được nóng nảy như vậy, vào nhà chị cho em một ly nước ấm.”

“Không phải…… Em….” Vương Thiến Thiến nỗ lực giải thích.

“Cái gì mà chị chị em em chứ, đi thôi.” Hướng Nghiên cũng mặc kệ cô còn đang lắp bắp cái gì, kéo cô đi thẳng.

Đây là lần đầu tiên Vương Thiến Thiến đến nhà Hướng Nghiên, nhà hai thất một thính đúng tiêu chuẩn (1), ở cửa chỉ có một đôi dép lê.

Hướng Nghiên lấy từ trong ngăn tủ ra một đôi dép lê đưa cho cô, “Bình thường chị đều ở một mình, thỉnh thoảng khi cha mẹ chị nghỉ phép cũng có đến. Nhà hơi bề bộn, không biết em muốn tới, cho nên cũng chưa dọn dẹp….”

“Đâu có bề bộn, rất ngăn nắp đó, hơn phòng ngủ của tụi em nhiều.” Vương Thiến Thiến hâm mộ ngập tràn trong mắt, cô cũng luôn muốn có một căn nhà như vậy, không cần quá lớn, bởi vì cô cũng chỉ tính toán là hai người ở, mỗi ngày cùng nhau rời giường, cùng nhau làm bữa sáng, cùng nhau ra ngoài đi làm, buối tối thì cùng ăn cơm sau đó ngồi ở phòng khách xem TV…….

Hướng Nghiên thu dọn quần áo rải rác trên sô pha, “Tùy ý ngồi đi, chị đi lấy cho em ly nước.”

Vương Thiến Thiến ngồi trên sô pha bằng vải, không biết nên đặt tay ở đâu, từ lúc mới đi đến hành lang, Vương Thiến Thiến đã khẩn trương, ngay cả chính cô cũng không biết mình đang khẩn trương chuyện gì.

Lát sau, Hướng Nghiên đem một ly nước ra, đặt ở trước mặt cô nói: “Cứ coi như là nhà của mình đi.”

Vương Thiến Thiến đưa tay cầm ly nước, là nước ấm. Uống một hớp nước, lưng dựa vào sô pha, mới vững lòng lại.

Hướng Nghiên kéo rèm cửa sổ lại, xoay đầu nói với Vương Thiến Thiến: “Chị đi tắm trước, em cứ ngồi một chút đi.”

Ánh mắt của Vương Thiến Thiến vẫn dừng lại trên người chị ấy, cho đến khi bóng dáng của chị ấy biến mất ở cửa nhà vệ sinh, Vương Thiến Thiến mới nhìn đi chỗ khác.

Lát sau, tiếng của Hướng Nghiên lại đột nhiên truyền đến, chị ấy thò đầu nói: “Trong tủ lạnh có đồ ăn đó, tự em đi lấy đi.”

Vương Thiến Thiến nghe theo âm thnh đó nhìn lại, lúc này Hướng Nghiên đã tẩy trang, gương mặt hoàn mỹ hiện ra trước mắt Vương Thiến Thiến, nhìn theo chiếc cổ trắng noãn của Hướng Nghiên, Vương Thiến Thiến lại thấy được xương quai xanh mỏng manh, còn muốn xem tiếp, nhưng mà….. bị khung cửa chặn lại………..

Vì thế đứng lên, lúc muốn nhìn đến phần cuối cùng, cửa bị đóng lại. Chỉ là thấy bên trong truyền đến tiếng nước chảy “rào rào”. Vương Thiến Thiến Thiến nổi giận ngồi trở lại sô pha, uống ừng ực hết ly nước.

Hướng Nghiên đã thay váy ngủ, cầm áo ngủ tới đưa cho Vương Thiến Thiến, sau khi Vương Thiến Thiến đi vào nhà vệ sinh, đứng ngây người trước gương một lúc. Nếu……. cứ thổ lộ như vậy với học tỷ, có thể lên giường luôn hay không?

Vốc một ít nước lạnh, vỗ nhẹ hai má, trong lòng cô thầm nhắc nhở chính mình, ngàn vạn lần không được thiếu kiên nhẫn như vậy.

Chú thích:

(1) Hai thất một thính: phòng ngủ, nhà vệ sinh và phòng khách.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s