Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 28

Chương 28. Quà tặng

Buổi sáng thứ tư, Vương Thiến Thiến đang ngủ ở nhà, chỉ thấy cô lúc thì nằm hình chữ “Đại” (1) , lúc thì cuộn người thành con tôm, lúc thì nằm sấp lại, lúc nữa lại lật người qua… Không biết đang mơ thấy mộng đẹp gì, khóe miệng còn mang theo nụ cười. Đột nhiên một tiếng sấm vang lên, cô sợ tới mức từ trên giường lăn lông lốc ngồi phịch xuống đất, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên gió lớn nổi lên bốn phía, mưa to như trút nước. Vương Thiến Thiến vừa đóng cửa sổ vừa kêu lớn: “Mẹ! Trời mưa rồi!”

Không ai đáp lại cô. Vương Thiến Thiến nhanh chóng đóng tất cả cửa sổ, trong nhà quả nhiên chỉ còn lại một mình cô. Còn tưởng hôm nay là cuối tuần, thì ra là cô nghỉ hè đến mức không biết hôm nay là ngày nào trong tuần. Mới vừa quay lại giường nằm, chưa kịp nhắm mắt lại, di động vang lên. Là Trương Thiên Nhất.

“Cậu đang làm gì đó?”

“Ngủ.” Vương Thiến Thiến lại ngáp một cái.

“Heo……”

“Trời mưa như vậy, thì nên ngủ chứ làm gì.”

“Đừng ngủ, lát nữa hết mưa rồi đi mua quà với tớ.”

“Ồ? Sinh nhật ai?”

Đầu bên kia im lặng một chút, mới nói: “Phá thành thành công……..”

Vương Thiến Thiến cười ha ha: “Sớm đoán được rồi.”

“Ra ngoài chúc mừng tớ đi, 2:0. Lần này, thật sự là xoay người.”

“Cái gì?!” Vương Thiến Thiến nhảy từ trên giường xuống, “Cậu? Xoay người? Sao! Còn có lý lẽ hay không!” Vương Thiến Thiến đứng tại chỗ xoay vòng vòng, vạn năm thụ có thể xoay người! Lục Khải ơi Lục Khải, anh nhược nhụ đến cỡ nào!

“Ha ha ha! Hết mưa rồi tớ gọi điện cho cậu, giúp tớ đi chọn quà, ngày mai là thất tịch (2).”……

Tắt điện thoại, Vương Thiến Thiến cũng không ngủ tiếp nữa. Thất tịch à? Thế mình có nên bày tỏ gì với học tỷ hay không?

Thuận tay gởi một tin nhắn: Học tỷ, trời mưa rồi.

Hướng Nghiên trả lời: Không sao, chị ở nhà.

Vương Thiến Thiến: Ngày mai có thời gian không?

Hướng Nghiên: Chuyện gì?

Vương Thiến Thiến: Đi dạo phố nha?…

Lát sau Vương Thiến Thiến nhoài người về phía bệ cửa sổ, ai oán nhìn mưa ngoài cửa sổ, cô đã có hơi chút vội vã muốn ra ngoài. Mưa vẫn còn đang rơi, di động lại vang, lúc này là Nguyệt Lượng.

Vương Thiến Thiến mới ấn vào nút nghe, tiếng thét chói tai của Nguyệt Lượng ở đầu bên kia liền vang lên, tay Vương Thiến Thiến run run, điện thoại rớt trên giường, vì thế cô hướng về phía loa hô to: “Cậu gặp ma à! Kêu lớn tiếng như vậy!”

Lúc cầm điện thoại lên lại, Nguyệt Lượng cuối cùng cũng khôi phục lại âm lượng như lúc trước, nhưng mà âm thanh vẫn không ngừng run rẩy như cũ, “Khiếm Nhi…… Tớ vừa nghe được một tin…… So với gặp ma còn đáng sợ hơn….. thật đó……”

“Sao thế?”

“Tiểu Nhất hắn…. vậy mà lại công! Cậu nói xem có đáng sợ hay không!”

“Ha ha! Đúng vậy đúng vậy! Vừa nãy thiếu chút nữa tớ đã nhảy sập giường nhà tớ.
Tin này của cậu ấy quả thực so với tiếng sấm lúc nãy còn chấn động hơn…..”

“Tớ vô cùng hiếu kỳ đối phương là ai? Vậy mà có thể làm cho Tiểu Nhất công……”

Hai giờ chiều, mưa tạnh, Vương Thiến Thiến thay quần dài chuẩn bị ra ngoài, lúc ra khỏi nhà nhìn thấy cây dù do dự một chút. Có mang dù theo hay không đây?

Nguyệt Lượng nói, trời nhiều mây đi dạo phố với Vương Thiến Thiến vô cùng quái lạ, nếu cậu ấy không mang theo dù, trời chắc chắn mưa; nếu cậu ấy mang dù, nhất định sẽ không mưa.

Cho nên Nguyệt Lượng vừa gặp Vương Thiến Thiến câu đầu tiên chính là: “Có đem dù không?”

“Không đem.”

“Cậu cố ý!”

Vương Thiến Thiến vén vén mái, nụ cười mang đầy hàm súc, “Đúng vậy, tớ cố ý đó.”

“Sao cậu lại khiếm như vậy chứ……”

“Được rồi, đừng gây nữa…… Từ đằng xa đã nghe thấy giọng nói lớn tiếng của hai cậu rồi……” Trương Thiên Nhất bước nhanh về phía bọn họ, “Tớ biết ngay Thiến Thiến chắc chắn sẽ không mang theo dù, cho nên tớ mang rồi.”

Hai người vừa nghe thấy giọng nói của Trương Thiên Nhất, lập tức dời đi lực chú ý, vây quanh Trương Thiên Nhất nửa ngày.

Nguyệt Lượng nói: “Xoay một vòng xem xem.”

Trương Thiên Nhất nghe lời xoay một vòng, “Sao thế? Không có mặc quần ngược đó chứ?”

Vương Thiến Thiến nói: “Từ đây đi đến chỗ đối diện tiệm KFC, rồi đi trở lại.”

“Làm gì?”

“Nhanh lên!”

Trương Thiên Nhất bị hai người kia làm cho khó hiểu, đi đến đối diện lại đi trở về. Sau đó nhìn thấy hai người kia ngây người mắt to trừng mắt nhỏ. “Hai cậu đang làm gì vậy?”

“Thật là không có lý lẽ…….”

“Trách sao mưa lớn như vậy chứ, ngay cả ông trời đều cảm động đến khóc…….”

Trương Thiên Nhất sửng sốt, “Hai cậu… không phải nghi ngờ chuyện đó của tớ là bóc phét đó chứ? Cho nên muốn thử tớ…. Bây giờ nhìn thấy tớ có thể đi có thể nhảy… tin chưa?”

Hai người kia máy móc gật đầu. Sau đó Nguyệt Lượng vỗ vỗ bả vai Vương Thiến Thiến nói: “Cậu xem đi, ngay cả Tiểu Nhất vạn năm thụ như vậy còn có một ngày xoay người, cậu không phải lại có thêm động lực?”

Vương Thiến Thiến mím môi gật mạnh đầu, “Hôm nay giúp tớ chọn quà trước, ngày mai…. tớ sẽ thổ lộ……”

.
.
.

“Vòng đá đeo tay thế nào? Tớ nhớ trong cái quảng cáo kia có nói: Trên đời chỉ cần một chuyện, trọn kiếp cùng người kết duyên. Nghe thật lãng mạn cũng thật đặc biệt đúng không? Hai cậu cảm thấy thế nào?” Vương Thiến Thiến hỏi.

“Vòng tay hả…. Tớ cảm thấy tình hình trước mắt của cậu và học tỷ Hướng Nghiên, tốt nhất đừng mua đồ đeo trên người, lỡ như người ta không cần, chẳng phải sẽ rất xấu hổ à?” Trương Thiên Nhất nói.

Nguyệt Lượng nói: “Đùng mua vòng đá gì đó, nghe nói những người yêu nhau hễ mà đã từng tặng vòng đá, cuối cùng đều chia tay………”

Kết quả đi dạo hai giờ, Trương Thiên Nhất và Nguyệt Lượng đều mua được đồ, chỉ có Vương Thiến Thiến là hai tay trống trơn. Lúc ngồi ăn trong tiệm KFC, Vương Thiến Thiến buồn bã thở dài: “Hai tên các cậu cho tớ ý tưởng gì đi…….”

Nguyệt Lượng uống một hơi cạn hết ly coca nói: “Nếu thật sự không được, cậu cứ mua thẳng sô-cô-la đi.”

“Sô-cô-la?”

“Ừ. Không phải cậu sợ đột ngột thổ lộ sẽ bị từ chối à? Cho nên cậu mua sô-cô-la đi thử nghiệm trước một chút, đưa sô-cô-la cho chị ấy trước, nhìn xem phản ứng của chị ấy như thế nào, sau đó mới quyết định là nói hay không.”

“Đúng thế…. Tớ chính là lo lắng bị từ chối.”

Trương Thiên Nhất nói: “Cậu cứ luôn lo lắng cái này lo lắng cái kia, cho nên cũng đã yêu thầm gần 1 năm, còn chưa nói được câu kia, chẳng qua chỉ có ba chữ Em- Thích – Chị, có cái gì mà nói không được hả? Nếu không nói sẽ bị người khác lấy mất!”

Vương Thiến Thiến cầm lấy một thanh khoai tây, lại buông xuống. “Năm sau chị ấy đã tốt nghiệp, tớ chỉ sợ sau khi tớ bị từ chối, gặp lại sẽ khó xử, thế thì phải trải qua một năm đó như thế nào đây?”

“Lo nhiều như vậy làm gì? Cậu không nói sao lại biết chắc chắn sẽ bị từ chối?”

“Ừ, tớ đồng ý lời của Tiểu Nhất.” Nguyệt Lượng chưa thử qua yêu thầm ai, nhưng chẳng qua chỉ một lời thổ lộ, cô ấy không hiểu vì sao Vương Thiến Thiến nghĩ nhiều như vậy.

“Thế… thật sự tìm không được….. thì mua sô-cô-la trước đi, dù sao trời cũng sắp tối rồi, nếu, ngày mai tớ thành công….. các cậu phải theo giúp tớ mua quà khác, theo lẽ thường đến lúc đó cũng phải tặng mà phải không.”

“Ừ.” Hai người kia trăm miệng một lời.

Từ lúc mua sô-cô-la xong, Vương Thiến Thiến luôn miệng cười. Nguyệt Lượng hỏi Trương Thiên Nhất: “Cậu ấy cười gì thế?”

Trương Thiên Nhất lắc lắc đầu: “Hôm nay hơi lơ ngơ.”

Chưa đợi đi đến trạm xe buýt, trời lại mưa. “Đều tại cậu! Ai bảo không mang theo dù, trời mưa rồi đó phải không?” Nguyệt Lượng oán giận Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến ngẩng đầu nhìn nhìn trời: “Cũng không có lớn lắm, dầm loại mưa nhỏ này một tí sẽ không bệnh được đâu, hơn nữa vô cùng lãng mạn nha, hay là, chúng ta đi trở về đi?”

“Tớ cũng không điên cùng với cậu…. Cậu còn chưa thổ lộ thành công đã phấn khích thành như vậy, nếu thành công rồi sẽ vô cùng đáng sợ….. Thật muốn cầu chúc cho cậu thổ lộ thất bại….”

“Hừ! Nếu tớ không thành công sẽ cắn chết cậu!”

“Liên quan gì đến tớ……”

“Ai bảo cậu nói lung tung.”

“Tớ nói…. Hai cậu….. ” Trương Thiên Nhất nhịn không được mở miệng nói: “Hai tên các cậu… có thể không gây nhau trên đường được không?”

Vương Thiến Thiến tằng hắng cổ họng, nhìn xung quạnh, lại liếc Nguyệt Lượng một cái nói: “Đúng thế, Nguyệt Lượng, là sinh viên sao ngay cả một chút ý thức cũng không có? Haiz….”

Nguyệt Lượng trừng mắt nhìn cô một cái, nhỏ giọng nói: “Cũng không phải lúc cãi nhau với cậu…..”

“Ô! Có xe trống!” Vương Thiến Thiến giơ tay gọi một chiếc taxi.

Lên xe, Vương Thiến Thiến và Nguyệt Lượng tiếp tục im lặng, mãi cho đến lúc xuống xe, Vương Thiến Thiến cũng chưa nói một câu, chỉ nhìn mưa ngoài cửa sổ người ngô nghê. Cười đến mức làm cho trong lòng Nguyệt Lượng cảm thấy sợ, “Tớ tới nhà rồi, ngày mai cố lên, chờ tin tốt của cậu.” Nguyệt Lượng xuống xe buông ra một câu như vậy, cô ấy thật có chút sợ Vương Thiến Thiến thổ lộ không thành nổi điên lên cắn mình.

Đợi cho đến khi Vương Thiến Thiến và Trương Thiên Nhất xuống xe, mưa cũng ngừng. Trước khi chia tay, Trương Thiên Nhất căn dặn cô: “Tớ cảm thấy chị ấy ít nhiều sẽ có chút từ chối, cho nên tùy lúc cậu phải cương quyết một chút.”

“Để xem tình hình đã.”

“Vậy cậu ngủ sớm một chút đi, đừng ôm sô-cô-la cười ngây ngô suốt đêm.”

Vương Thiến Thiến kinh ngạc, “Sao lại có thể……”

“Cậu đã cười ngây ngô suốt cả một đường……”

Sắc mặt Vương Thiến Thiến hơi hơi ửng đỏ, “Ừ! Đã biết, dài dòng quá, ngủ ngon!” Nói xong xoay người lên lầu.

Trương Thiên Nhất nhìn bóng người của cô bất đắc dĩ lắc đầu, sao vừa đụng tới chuyện tình cảm, chỉ số thông minh của bạn Vương Thiến Thiến đã hạ xuống ngay như thế?

Chú thích:

(1) Chữ “đại”: 大
(2) Thất tịch: mùng bảy tháng bảy, còn được coi là Valentine của Trung Quốc.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s