Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 43

Chương 43. Sinh nhật bi thảm (I)

Ngày sinh nhật hôm đó của Vương Thiến Thiến mới vừa qua mười hai giờ đêm đã nhận được tin nhắn của Hướng Nghiên, lần này không chỉ có bốn chữ “Sinh nhật vui vẻ”, mà còn được thêm hai chữ – “Ngủ ngon”. Vương Thiến Thiến cũng cấp tốc trả lời một câu “Ngủ ngon”, mới cười mà đi ngủ.

Sáng sớm tỉnh lại, thấy hộp thư đến đầy ắp tin nhắn, những mối quan hệ của Vương Thiến Thiến luôn không tệ, những tin nhắn này có cái đến từ bạn đại học, cũng có bạn trung học, còn có rất nhiều số cô không biết. Soạn gửi một câu cảm ơn, mới vui vẻ rời giường.

Nhưng do vừa rồi đang phấn khích, đứng lên mới phát hiện trong phòng ngủ không có một người. Trong lòng còn đang tức giận ba tên kia sao không chờ cô thức dậy, không đợi nói một câu “Chúc mừng sinh nhật” với cô đã đi rồi?

Bưng thau nhướn to đôi mắt lem nhem mở cửa đi rửa mặt, vừa mới mở cửa, đã bị sợ tới mức ném thau rửa mặt xuống, mà cái thau kia vừa hay rơi trúng lên chân, tiếng la của Vương Thiến Thiến hòa vào tiếng “Sinh nhật vui vẻ” vô cùng đồng thanh đó.

“Mấy tên các cậu muốn hù chết tớ à!” Vương Thiến Thiến vừa xoa cái chân bị đập trúng vừa tức giận.

Nguyệt Lượng đỡ cô ngồi xuống, “Đây không phải là bất ngờ mà chúng tớ muốn cho cậu sao?”

Vương Thiến Thiến bất mãn lầm bầm: “Bất ngờ thì không có, ngược lại hoảng hốt thì có, mà còn là rất kinh sợ, nếu sáng sớm lúc cậu thức dậy mắt còn chưa mở hết, thấy một đám…… tóc tai bù xù…… mặc áo ngủ…. ặc, như ma nữ……. Cậu sẽ không bị hù đến hét lên sao? Cậu còn có tâm trạng để quan tâm miệng bọn họ nói cái gì à?”

Lí Nam vừa nhìn gương chải đầu vừa nói: “Ai kêu cậu thức dậy bất ngờ như vậy, không chừa thời gian cho chúng tớ sửa soạn, cậu thức dậy sớm hơn bình thường một tiếng, cậu còn chờ mong vừa mở cửa ra sẽ có mấy tiên nữ đứng đó đợi cậu à?”

“Thế ít nhất cũng không nên là ma nữ chứ?” Đối với “tạo hình” của mấy người này, Vương Thiến Thiến chỉ có thể nghĩ ra từ ma nữ này để hình dung.

“Aizz, sao lại nhiều yêu cầu như vậy, cậu tưởng bọn tớ thích thức sớm như vậy lắm sao, còn không phải muốn cậu vui vẻ à.” Nói xong, Nguyệt Lượng từ phía sau khoác lấy hai vai Vương Thiến Thiến khẽ ấn lại, “Nói đi, Thọ tinh(1), muốn ăn sáng món gì, tớ kêu Tiểu Tống Tử đi mua.”

“Ừm….. Tớ muốn ăn cháo thịt nạc trứng muối, muốn một cái bánh trứng, thêm một chén súp hột gà nữa.”

“Thế à, Thọ tinh, bánh sinh nhật muốn bánh trái cây hay là bánh sô-cô-la đây? Tớ kêu Tiểu Lí Tử đi đặt.”

“Muốn bánh trái cây chung với sô-cô-la luôn.”

“Thế tối nay sắp xếp thế nào? Thọ tinh?”

Vương Thiến Thiến nghe Nguyệt Lượng cứ mở miệng lại một tiếng “Thọ tinh“, càng nghe càng không được tự nhiên, cô hỏi Nguyệt Lượng: “Cậu nói thọ là từ thọ nào vậy? Sao tớ nghe có mùi biến chất thế?”

“Chính là từ thọ ấy đó.” Nguyệt Lượng cũng không móc mỉa cô nữa, tiếp đó cứ như vậy mà bỏ đi.

Vương Thiến Thiến nhìn thấy Lí Nam đứng trước gương tô tô vẽ vẽ, thấy Nguyệt Lượng leo lên giường tiếp tục ngủ, thấy Tống Nhiên ngồi trên ghế học từ vựng, cô nhéo nhéo mặt mình, vừa rồi đó không phải là nằm mơ chứ? Mấy người này đang làm gì vậy?

“Tống Nhiên, điểm tâm của tớ……” Vương Thiến Thiến mở to hai mắt nhìn Tống Nhiên.

Tống Nhiên liếc nhìn cô một cái, miệng vẫn lưu loát đọc từ vựng tiếng anh như cũ.

“Lí Nam, cậu trang điểm xong là đi đặt bánh kem phải không?”

Lí Nam mặc áo khoác vào, vỗ vỗ mặt Vương Thiến Thiến nói: “Thiến Thiến, tỉnh lại, đừng nằm mơ nữa, để cho cậu thỏa mãn bằng miệng là được rồi, còn đòi hỏi gì nữa chứ?” Nói xong hất tóc, bước như người mẫu ra khỏi phòng ngủ.

“Hôm nay là sinh nhật tớ đó!” Vương Thiến Thiến kêu to một tiếng nằm sấp lên giường giả bộ khóc. Phát ra tiếng ư ư như con vật nhỏ, nhưng mà hoàn toàn không có ai để ý tới cô. Bản thân cô cũng cảm thấy không có ý nghĩa gì, bèn thút tha thút thít đi rửa mặt.

Khi lên lớp Vương Thiến Thiến vừa nhìn thấy Trương Thiên Nhất liền lập tức kể khổ với cậu: “Cậu biết bọn họ quá đáng cỡ nào không? Mới sáng sớm dọa tớ sợ, sau đó còn lừa tớ, tâm hồn của một đứa bé tớ đây đã bị tổn thương….”

Trên bục giảng, là một ông thầy khoảng hơn năm mươi tuổi, đeo mắt kính gọng vàng kiểu cũ, giữa mái tóc đen vừa mới nhuộm loáng thoáng lộ ra vài sợi màu trắng không an phận, ông ấy ghét nhất là học trò thì thầm nói chuyện lúc học tiết ông ấy, vì thế khi Vương Thiến Thiến kể khổ với Trương Thiên Nhất, ông ta phi mấy ánh mắt sắc như dao qua đó. Có lẽ là cách một cặp mắt kính, ánh mắt như dao đó không thể phát huy được sức mạnh như bình thường, vì thế ông ta lại lớn tiếng ho khan vài cái, ngay cả thớ thịt trên mặt đều theo đó mà khẽ giật lên.

Lúc này Vương Thiến Thiến mới an phận xoay người nhìn lên bảng, vừa nhìn còn vừa viết mấy lời ghi chú vào tập. À, không đúng, trên tập không phải là lời ghi chú, mà là đem những lời muốn nói với Trương Thiên Nhất biến thành chữ…….

Trương Thiên Nhất an ủi cô, bánh kem hôm qua Lí Nam và Tống Nhiên đã đặt rồi, quán ăn để tối nay ăn cơm cậu cũng sắp xếp xong, hoạt động vui chơi sau khi ăn cũng do một tay Nguyệt Lượng đảm trách. Vương Thiến Thiến lúc này mới lộ ra nụ cười.

Nhưng mà ngày hôm nay, dường như trường học muốn chống đối lại với cô, cả ngày đều sắp xếp lịch học kín mít, lại toàn là những môn không thể trốn, học suốt một ngày, cả người đều mụ mị hết cả lên.

Trở lại phòng ngủ liền vội vã tìm bộ quần áo mới vừa mua đi thay, dáng vẻ đó còn khoa trương hơn con nít được tiền mừng tuổi lúc tết. Bởi vì cuối cùng Hướng Nghiên cũng cùng cô ăn sinh nhật.

Lên đại học, liên lạc với bạn cấp ba cũng từ từ ít lại, dần dà, bạn bên cạnh đều là bạn đại học. Giống như sau khi chúng ta lên phổ thông chỉ có thể thỉnh thoảng chat QQ hoặc gửi tin nhắn với bạn cấp hai, có thể cả tháng cũng không gọi một cuốc điện thoại, mà bạn tiểu học, còn liên lạc gần như là con số hàng đơn vị.

Sinh nhật lần thứ hai của Vương Thiến Thiến ở đại học, địa điểm là một phòng riêng trong quán ăn gần trường, vẫn là quán ăn của năm ngoái, nhưng người đến lại không giống nữa.

Hướng Nghiên tới cùng Triệu Đình, Triệu Đình vừa vào cửa liền ôm lấy Vương Thiến Thiến nói: “Thời gian gấp quá, chưa kịp chuẩn bị quà, hay là để lát nữa chị hát tặng em một bài?”

Vương Thiến Thiến cười nói: “Không sao, sinh nhật chị em cũng không tặng quà cho chị là huề nhau.”

“Quyết định vậy đi.” Triệu Đình cũng không khách sáo với cô.

Hướng Nghiên cũng ôm nhẹ Vương Thiến Thiến, thừa dịp không ai chú ý, khóe môi lướt qua vành tai cô, nhẹ giọng nói: “Sinh nhật vui vẻ.” Nhưng Vương Thiến Thiến vừa ôm lại không muốn buông tay, chỉ tiếc rằng xung quanh có nhiều người nhìn như vậy, cũng không thể quá mức, không nỡ mà buông Hướng Nghiên ra, nhận quà trong tay chị ấy, vẫn luôn cầm lấy. Cuối cùng đến lúc không thể không buông xuống, vẫn là đặt trong phạm vi tầm mắt của cô.

Lúc ăn cơm, bên trái Vương Thiến Thiến là Trương Thiên Nhất, bên phải là Hướng Nghiên, bên ngoài Vương Thiến Thiến vẫn luôn nói Hướng Nghiên là chị của cô, chỉ có Trương Thiên Nhất và Nguyệt Lượng mới biết rốt cuộc là chuyện như thế nào.

Hôm nay Lục Khải cũng đến đây, ngay từ đầu anh ta cũng tò mò vì sao Vương Thiến Thiến biết rõ Trương Thiên Nhất là gay, lại còn luôn vì cậu ta mà che giấu, một lòng giả làm bạn gái của cậu ta, thông qua mấy lần quan sát khi có Hướng Nghiên xuất hiện, anh ta bắt đầu nghi ngờ ý đồ riêng tư của Vương Thiến Thiến.

Vì thế vào một đêm mưa tuyết nào đó, sau khi “Nghiêm hình bức cung” Trương Thiên Nhất, Trương Thiên Nhất rốt cuộc cũng phun ra chuyện không thể không nói của Vương Thiến Thiến và Hướng Nghiên. Lục Khải càng thêm khẳng định, mình thật sự đã bị hai người này gài bẫy! Nhưng mà, hiện tại quay đầu lại nhìn lúc trước, anh ta cũng hiểu được, khi đó mình cũng không thích Hướng Nghiên bao nhiêu, ngược lại bây giờ đối với người bên cạnh này…… vừa yêu vừa hận………

Luôn không ngừng có người mời rượu Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến cũng không từ chối, trong nháy mắt đã lót bụng năm chai bia, có người lại tới mời rượu, Vương Thiến Thiến vội xua tay: “Chờ tớ đi toilet xong về uống tiếp.”

“Cậu không phải lén đi nôn đó chứ?” Lí Nam nói xong cười lên.

“Gì chứ?” Vương Thiến Thiến không phục, “Tớ nôn khi nào? Cậu chờ tớ trở lại, tớ cho cậu uống nằm dưới bàn luôn.”

“Đừng nha, tớ say cũng không việc gì, tớ chỉ sợ sau khi tớ uống say các cậu lại đau đầu.” Lí Nam nói xong những lời này, Nguyệt Lượng và Tống Nhiên cũng cười lên.

“Vậy chuyện đó coi như quên đi……” Vương Thiến Thiến từ chỗ ngồi đứng dậy, đi về phía cửa, đi được nửa đường, Hướng Nghiên cũng đi đến, cẩn thận đỡ lấy cô.

“Không sao chứ?” Hướng Nghiên hỏi.

Vương Thiến Thiến nghe là Hướng Nghiên, vội quay đầu mỉm cười nói: “Không sao, mới 5 chai, còn rất sớm.”

Hướng Nghiên đỡ Vương Thiến Thiến một mạch đi đến trước gian phòng vệ sinh trong toilet, vẫn có chút lo lắng hỏi: “Cần chị giúp em không?”

Không biết Vương Thiến Thiến uống đến mức nào, mặt đột nhiên đỏ lên, vội nói: “Không cần không cần, chị đứng bên ngoài chờ em là được.”

Một lát sau Hướng Nghiên tiếp tục đỡ Vương Thiến Thiến quay trở về, Vương Thiến Thiến thừa dịp chị ấy không phòng bị, nghiêng đầu hôn nhẹ lên mặt chị ấy một cái.

Hướng Nghiên trừng mắt liếc nhìn cô: “Không sợ người ta thấy à……”

“Ấy, em uống say mà…..”

“Không phải lúc nãy mới nói không sao?”

“Học tỷ……” Đột nhiên Vương Thiến Thiến dừng chân lại, nhìn thấy bốn phía không có ai, lại nghiêng người hôn lên môi của Hướng Nghiên một cái.

Ngón tay Hướng Nghiên chống lại đầu vai cô, cười trìu mến nói: “Buổi tối trở về đi……”

Vì thế Vương Thiến Thiến cũng không nghịch ngợm nữa, chỉ ngoan ngoãn nắm tay của Hướng Nghiên.

Trở lại bàn, Vương Thiến Thiến lại liên tiếp bị chuốc mấy chai, sau đó nhờ Nguyệt Lượng và Trương Thiên Nhất nói đỡ, đám người kia mới chịu buông tha cho cô, Nguyệt Lượng nói: “Lát nữa đi hát tiếp tục uống, không nên làm cho “Thọ tinh” của chúng ta say sớm như vậy nha.”

Vương Thiến Thiến đột nhiên nhớ tới, “Đúng vậy, hôm nay sinh nhật tớ, tớ còn chưa ăn bánh sinh nhật mà, các cậu cũng chưa hát chúc mừng sinh nhật tớ, không thể để cho tớ ngủ như vậy chứ.”

Lúc cô nói những lời này luôn nhìn Hướng Nghiên, ban đầu Hướng Nghiên không nhìn cô, có lẽ bị cô nhìn chăm chú hồi lâu, mới quay đầu lại nhìn cô mỉm cười, nhưng một câu cũng không nói. Không muốn trước mặt nhiều người như vậy biểu hiện quá mức thân mật, sợ tạo thêm cho nhau phiền phức không đáng có. Vương Thiến Thiến lại nhìn Hướng Nghiên nói: “Em không có chuẩn bị dây thừng để treo cổ.”

Hướng Nghiên khẽ cười, đẩy món mì trường thọ(2) mà người phục vụ đem tới ra trước mặt cô, nói: “Dùng mì cũng được.”

Chú thích:

(1) Thọ tinh: người Việt Nam còn hay gọi là ông Thọ. Ở Trung Quốc, người ta thường kêu người có sinh nhật vào hôm đó là ông Thọ. Nhưng chữ “thọ” phát âm là [shòu] y hệt với chữ “thụ” trong công-thụ. Tất cả những chữ Thọ tinh in nghiêng được nói ra từ miệng Nguyệt Lượng ở chương này đều là thụ. Nhưng mà để là “Thụ tinh” nó hơi……nên mình để theo cách mà Vương Thiến Thiến nghe được.

(2) Mì trường thọ: vào sinh nhật người Trung Quốc có thói quen ăn mì trường thọ để gặp nhiều may mắn. Cả tô mì đó thực chất chỉ được nấu lên từ một sợi mì, trong quá trình chế biến, người ta phải thật cẩn thận để sợi mì không bị đứt.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s