Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 45

Chương 45. Cố ý

Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên cơ thể, Vương Thiến Thiến dễ chịu duỗi người một cái, sau đó quơ tay về phía vị trí của Hướng Nghiên trong ấn tượng, nhưng lại quơ vào khoảng không.

Mở mắt lên không nhìn thấy Hướng Nghiên, Vương Thiến Thiến có chút lo lắng, kêu lớn một tiếng “Học tỷ”, cũng không có ai trả lời cô. Đêm qua xảy ra chuyện gì sao?

Vương Thiến Thiến ngồi xếp bằng trên giường cẩn thận nhớ lại tình hình lúc tối. Cô nhớ rõ hình như ngày hôm qua mình uống say, sau đó theo học tỷ đến đây, tiếp đó thấy học tỷ không một mảnh vải, sau đấy đương nhiên là cô chớp lấy cơ hội, rồi lăn đến trên giường, sau đó thế nào? Cô chỉ nhớ được tối hôm qua, cơ thể của học tỷ rất thơm, rất mềm, sờ lên rất dễ chịu……… Sau đó……dễ chịu đến mức thiếp đi…… Thiếp đi?!

Trái tim Vương Thiến Thiến lập tức rơi xuống, đồ ngu ngốc! Thời điểm mấu chốt như vậy sao lại có thể…………

Lúc này cô mới phát hiện tờ giấy Hướng Nghiên để ở đầu giường lúc sáng: Chị đi tự học, chìa khóa trên bàn, lúc đi nhớ khóa cửa cẩn thận, còn nữa, mấy hôm nay chị bận rộn nhiều việc, không thể ăn cơm với em.

Vương Thiến Thiến sầu não, nhất định là học tỷ đã giận rồi? Cho nên mới không hề nhắc tới chuyện này.

.
.
.

Buổi chiều mấy ngày sau, lúc Vương Thiến Thiến thức dậy đã là 1 giờ, trong phòng ngủ vô cùng yên tĩnh, cô nghĩ tất cả mọi người đã ra ngoài. Bỗng nhiên nghe thấy Tống Nhiên nói chuyện với cô, làm cô giật cả mình.

“Thiến Thiến, cậu dậy chưa? Cậu có muốn đi thư viện không?” Không biết Tống Nhiên đã đứng dưới giường của cô từ lúc nào.

Sau khi Vương Thiến Thiến hồi phục lại tâm trạng mới đáp: “Không biết có phải tại mùa đông hay không, dạo gần đây vừa nhìn thấy sách tớ đã muốn ngủ.”

“Ừ, thế tớ đi một mình.”

“Đi đi, tớ ngủ tiếp một chút nữa.”

Lát sau, nghe được tiếng mở cửa, Tống Nhiên lại nói: “Đúng rồi, hôm qua học tỷ Hướng Nghiên còn hỏi tới cậu.”

Vương Thiến Thiến nghe xong, soạt một tiếng từ trên giường ngồi dậy: “Học tỷ hỏi gì?”

“Hôm qua chạm mặt chị ấy trong thư viện, chị ấy hỏi tớ mấy hôm nay cậu đang bận chuyện gì.”

Vương Thiến Thiến ngẩn ra trong chốc lát, bởi vì Hướng nghiên sắp thi, sợ mình làm ảnh hưởng chị ấy ôn tập, cho nên luôn nhịn không đi tìm chị ấy, nói mình bận chút việc, thật ra chỉ là cô bận ngủ mà thôi.

“Không nói với cậu nữa, tớ phải đi đây.” Nói xong, Tống Nhiên định bước đi.

Vương Thiến Thiến vội kêu cậu ấy lại: “Đợi một chút, tớ cũng đi.”

Lại sắp đến thi cuối kỳ, ngay cả đi thư viện cũng phải chiếm chỗ, Vương Thiến Thiến theo Tống Nhiên trèo đèo lội suối, né trái né phải, xuyên qua một biển người, trước mặt cuối cùng cũng thông thoáng, đi đến một góc yên tĩnh. Vương Thiến Thiến chỉ dựa vào bóng lưng đã nhận ra ngay người trước mắt là Hướng Nghiên, sợ quấy rầy chị ấy, cho nên cũng không đi lại chào hỏi, chỉ đứng ở đó ngắm nhìn bóng lưng của Hướng Nghiên.

Tống Nhiên rất tự nhiên ngồi xuống phía đối diện của Hướng Nghiên, chào hỏi chị ấy. Sau đó cúi đầu đọc sách, hoàn toàn quên mất chuyện đã dẫn theo Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến đứng ngớ ra một lúc, mới từ từ đi đến bên cạnh Tống Nhiên nhỏ giọng hỏi: “Chỗ này có người không?” Cô nhìn thấy trên chỗ ngồi đó xếp một chồng sách.

“Ấy, sao lại quên mất đã dắt theo cậu……. Không có ai, sách này đều là của tớ……..”

Tống Nhiên mới nhớ ra là mình đi cùng với Vương Thiến Thiến, vừa rồi lo tập trung vào học tập, hoàn toàn không nhớ tới một người sống sờ sờ như vậy.

Vương Thiến Thiến mang chồng sách đó đặt lên bàn, mới ngồi xuống ghế, vừa ngồi xuống lại muốn đứng lên, sao chiếc ghế này lại cứng thế? “Cậu chiếm nhiều chỗ như vậy để làm gì?” Cô hỏi Tống Nhiên.

“Sợ ngày nào đó mấy tên các cậu đột nhiên dở chứng muốn tới lại không có chỗ ngồi đó.” Giống như mấy hôm trước Lí Nam thỉnh thoảng cũng bất ngờ muốn đến đây đọc sách, có một lần không có chỗ làm cho cậu ấy tức giận muốn chết. Cho nên từ đó Tống Nhiên bắt đầu phòng ngừa chu đáo.

Lúc này Hướng Nghiên mới ngẩng đầu nhìn cô một cái, nở nụ cười nói: “Ồ, em đến rồi à.”

Vương Thiến Thiến cũng cong môi mỉm cười, thuận tay lấy một quyển sách trong đống sách của Tống Nhiên để ở trước mặt, “Đến đọc sách một chút.” Nói xong cúi đầu xem sách, vừa mới nhìn lại trợn tròn mắt, đây là thứ còn làm cho cô nhức đầu hơn toán vi tích – luật kinh tế………..Toàn bộ đều là những thứ bắt học thuộc lòng, sao cô có thể chuyên tâm gì được nữa đây? Nhưng mà vừa mới nói mình đến là để đọc sách, lại không thể đang ở trước mặt Hướng Nghiên mà đã đổi quyển sách khác nhanh như vậy, đành phải kiên nhẫn đọc lời mở đầu một chút.

Vương Thiến Thiến ngồi không yên, không chỉ do đọc sách không vô, không chỉ tại ghế rất cứng, mà còn bởi vì không có người nói chuyện. Ngẩng đầu nhìn Hướng Nghiên, Hướng Nghiên đang ghi ghi chép chép; xoay đầu nhìn Tống Nhiên, Tống Nhiên đang học bài; cúi đầu nhìn lại cuốn sách ngập tràn chi chít là chữ, cô choáng váng đầu.

Len lén khều cánh tay của Tống Nhiên, Tống Nhiên quay đầu dùng ánh mắt hỏi cô có chuyện gì? Vương Thiến Thiến chỉ chỉ tấm đệm dưới mông của Tống Nhiên, Tống Nhiên liếc nhìn cô một cái, tiếp tục học bài.

Cô lại dùng ngón tay chọt chọt vào eo của Tống Nhiên, lại chỉ chỉ vào tấm đệm kia, Tống Nhiên cắn răng một cái, rút đệm ra đưa cho cô, nếu lúc này còn không đưa, không biết cô lại dùng tiếp chiêu gì.

Vương Thiến Thiến cười nhận lấy tấm đệm kia, nhìn vẻ mặt không tình nguyện của Tống Nhiên, nghĩ thầm, dù sao thịt cậu cũng nhiều không sợ bị cấn đâu.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Vương Thiến Thiến một tay chống cằm không ngừng gục gặc đầu, có một lần gục đầu quá mạnh, thiếu chút nữa đã đập thẳng vào sách. Tỉnh táo lại một chút, cô bắt đầu nhìn lén Hướng Nghiên, Hướng Nghiên hé môi, Hướng Nghiên nhíu mày, Hướng Nghiên nghiêm túc………

Thỉnh thoảng Hướng Nghiên cũng liếc nhìn cô một cái, cô vội chống lại ánh mắt của chị ấy cười đến vô tội.

Ngay lúc Vương Thiến Thiến lại đổi hai quyển sách, sau khi mỗi quyển không xem quá nửa tiếng, cuối cùng cô vẫn quyết định rời khỏi thư viện. Ở đây không chỉ ảnh hưởng Hướng Nghiên và Tống Nhiên, ngay cả chính cô cũng ngồi khó chịu. Đang suy nghĩ xem lấy cớ nào để rời đi, Hướng Nghiên viết tờ giấy qua đây nói: Ra ngoài ăn cơm đi.

Vương Thiến Thiến thì thầm với Tống Nhiên vài câu, liền theo Hướng Nghiên rời đi. Thì ra Hướng Nghiên đã có kết quả kỳ thi Chú Hội, hai môn năm nay đều qua, chỉ chờ lấy bằng, cho nên đương nhiên hai người phải đi ăn mừng một chút.

Lúc ăn cơm Vương Thiến Thiến nghe được tin mừng đó, cũng vui vẻ thay Hướng Nghiên, đồng thời càng thêm khâm phục Hướng Nghiên, bởi vì cô từng nghe mẹ nói, cuộc thi Chú Hội này, chưa từng đi làm chưa làm qua nghiệp vụ sẽ thi rất khó. Chứng tỏ Hướng Nghiên nhà cô vô cùng thông minh.

Hệ thống lò sưởi ở quán ăn này rất mạnh, ngay cả cửa sổ thủy tinh cũng “đổ mồ hôi”, Vương Thiến Thiến vừa vào cửa đã cởi áo khoác, muốn cởi luôn áo len, nhưng bên trong cũng chỉ còn lại một lớp áo, lúc này cô lại hâm mộ Hướng Nghiên có thể cởi hết, chỉ còn chừa một chiếc áo sơ mi mỏng nhẹ nhàng thoải mái như vậy.

Vì thế cô hay liếc mắt nhìn cổ áo đang mở rộng của Hướng Nghiên, trên cùng là hai chiếc cúc áo không cài, có thể nhìn thấy xương quai xanh hai bên đang thấp thoáng nhô ra, nếu như, cởi thêm một chiếc nữa……. Vương Thiến Thiến cầm ly nước đặt trên bàn lên uống, để làm dịu sự khô nóng trong người.

Hướng Nghiên ngồi đối diện cô, giống như biết cô đang nghĩ gì, ra vẻ vô ý đưa tay phủ lên ngực, vừa xê dịch, cúc áo lại mở một cái, lộ ra một mảng da thịt lớn.

Vương Thiến Thiến lập tức bị sặc.

Hướng Nghiên khẽ cười, cài lại cúc áo, làm bộ giống như không có chuyện gì tiếp tục ăn.

Vương Thiến Thiến vừa ho vừa nhìn xung quanh, may mà đang ở phòng cách gian trong tiệm, may mà lúc ấy không có ai đi ngang qua. Vừa rồi cô còn nhìn thấy được cả áo lót bằng ren của học tỷ! Cha mẹ ơi, muốn làm gì đây?

Đợi cho đến khi ho cũng ho xong sặc cũng sặc xong, trong đầu Vương Thiến Thiến đột nhiên lóe sáng, chẳng lẽ học tỷ đang ám chỉ gì đó với cô? Vì thế cố lấy can cảm nhắc tới chuyện hôm sinh nhật ấy, “Học tỷ……… hôm ấy………”

“Sao?”

Vương Thiến Thiến cho rằng Hướng Nghiên đã hiểu ý, nói tiếp: “Thế hôm nay chúng ta……….”

“À, chờ chị thi cao học xong rồi nói sau.” Hướng Nghiên nói rồi tiếp tục cúi đầu ăn.

“Ờm………” Vương Thiến Thiến buồn bực cúi đầu, nhất định là học tỷ cố ý! Cố ý! Cố ý mà!!……… Trên đời này có bán thuốc hối hận không? Hay là, có thể làm cho cô quay trở về đêm sinh nhật hôm đó được không?

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s