Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 48

Chương 48. Người tuyết

Trên đường trở về thấy rất nhiều người đang cùng nhau chọi tuyết, Nguyệt Lượng lại đề nghị chơi trò chọi tuyết, thật ra là cậu ấy muốn tìm cơ hội trả thù.

“Tớ với học tỷ một đội, một mình Nguyệt Lượng một đội.” Vương Thiến Thiến sắp xếp như vậy.

“Như thế hình như không được hay? Mỗi người là một đội.” Hướng Nghiên lập tức chỉnh cô.

“Vậy cũng được.” Vương Thiến Thiến nghĩ đến chuyện Nguyệt Lượng mời kem mình mà đồng ý.

Nguyệt Lượng luôn dùng cầu tuyết tấn công Vương Thiến Thiến, Hướng Nghiên thỉnh thoảng giúp Vương Thiến Thiến đánh Nguyệt Lượng, nhưng phần lớn thời gian đều đứng xem trò vui, bởi vì đã nói như vậy, lại đi giúp đỡ Vương Thiến Thiến thì hơi khó xử.

Nguyệt Lượng vẫn không đánh được Vương Thiến Thiến, liền bất chấp, làm một quả cầu tuyết siêu lớn, sau khi ngắm đúng mục tiêu cấp tốc ném đi.

Hướng Nghiên tốt bụng nhắc nhở Vương Thiến Thiến, vội kêu cô: “Thiến Thiến cẩn thận kìa!”

Vương Thiến Thiến nghe Hướng Nghiên kêu mình, quay đầu say mê ngắm Hướng Nghiên, kết quả bị quả cầu tuyết đập trúng, sau đó không hề ngoài ý muốn ngã về phía sau.

Trong lòng Nguyệt Lượng thầm phấn khích. Nhưng mà – sao Vương Thiến Thiến ngã xuống lại không kêu chứ? Điều này không giống tác phong của cậu ấy……….

Lúc này Hướng Nghiên kêu cậu ấy, Nguyệt Lượng chầm chậm chạy qua đó, vừa nhìn thấy lập tức choáng váng. Cậu ấy vỗ vỗ mặt Vương Thiến Thiến, kêu lên: “Khiếm Nhi, Khiếm Nhi…….. Cậu đừng làm tớ sợ nha……”

Lúc sau, Vương Thiến Thiến tỉnh lại lần thứ hai, là đang nằm trên giường của bệnh viện trường. “Sao tớ lại ở đây?” Cô vừa mở mắt, nhìn thấy ngay trần nhà có vết nứt của bệnh viện trường, sau đó là gương mặt lo lắng của Hướng Nghiên, tiếp đến là dáng vẻ cúi đầu tự trách của Nguyệt Lượng.

“Em tỉnh rồi à, có đói bụng không? Chị đi mua chút gì cho em ăn nha.” Hướng Nghiên nói xong đứng lên mặc áo khoác.

“Không cần, để Nguyệt Lượng đi đi.” Vương Thiến Thiến cười khẽ với Hướng Nghiên.

“Đúng vậy, em đi cho.”

Hướng Nghiên ấn Nguyệt Lượng về chỗ ngồi nói: “Không cần, để chị đi.”

Đợi cho Hướng Nghiên vừa đi khỏi, nụ cười trên mặt Vương Thiến Thiến lập tức biến mất, nghiêm mặt hỏi Nguyệt Lượng: “Không phải chơi ném tuyết à? Sao tớ lại chạy đến chỗ này?”

Nguyệt Lượng không dám ngẩng đầu nhìn cô, nhỏ giọng lầm bầm: “Thì chính là ném tuyết, nên…….. mới chạy tới đây………”

“Cậu ở đó nói lẩm bẩm gì thế?” Vương Thiến Thiến muốn ngồi dậy, đột nhiên cảm thấy đầu choáng váng, đành phải nằm trở lại gối, nhưng mà vừa chạm vào gối nằm, cô lại hét ầm lên. Đưa tay sờ sờ sau đầu, một cục u to đùng. Cô trừng mắt nhìn Nguyệt Lượng, “Sao đầu tớ lại bị quấn thành một cục lớn như vậy?”

“À……. Bị ngã………”

“A!” Vương Thiến Thiến đột nhiên nhớ lại chuyện đã xảy ra: “Tớ nhớ ra rồi……….”

Nguyệt Lượng ôm lấy tay cô, gắng gượng nhỏ vài giọt nước mắt nói: “Khiếm Nhi, tớ có lỗi với cậu……….”

Vương Thiến Thiến hất tay cậu ấy ra nói: “Cậu tên hung thủ giết quả này, giết quả táo của tớ không nói, còn muốn ám sát tớ à! Cậu…….. Ây da, đau chết được……..”

“Được rồi được rồi, cậu chẳng phải là trong họa có phúc sao? Cậu thấy Hướng Nghiên lo lắng cho cậu như vậy, ngay cả tự học cũng không đi, luôn ở đây với cậu.”

Vương Thiến Thiến suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy có lý. Nhưng mà……….. có cần thiết phải vì vậy mà ngất xỉu nhập viện không?

“Ồ, tỉnh rồi à?” Đột nhiên xuất hiện một âm thanh làm cho cả hai người cùng nhìn về phía cửa, thì ra là bác sĩ. Ông ta lại kiểm tra chỗ bị thương của Vương Thiến Thiến, mới nói: “Trở về nghỉ ngơi vài hôm thì được rồi, đám nhóc các em…….. nghe nói là chơi ném tuyết? Haiz, chơi cũng không biết phân nặng nhẹ……”

“Biết rồi, thầy, chúng em biết sai rồi…….” Nguyệt Lượng vội gật đầu không ngừng, bác sĩ mới không nói gì nữa đi ra ngoài.

Sau đó……. Sau đó, Vương Thiến Thiến cũng không lên lớp, dù sao tới cuối kỳ giáo trình cũng chỉ là mấy câu giải đáp thắc mắc, mỗi ngày nằm trong phòng ngủ, đói bụng thì kêu Nguyệt Lượng đi mua cơm, khát thì kêu Nguyệt Lượng đi múc nước, chỉ thiếu mỗi tắm rửa cũng kêu Nguyệt Lượng giúp thôi.

Nguyệt Lượng nói: “Chẳng qua đầu cậu bị đập trúng một cái, cũng không phải bị liệt nửa người, vì sao tớ phải chăm sóc cho cậu như vậy chứ?”

“Tớ biến thành như vậy không phải đều do cậu? Chẳng lẽ ngay cả một chút trách nhiệm cậu cũng không có sao? Một chút?”

Nguyệt Lượng thở dài, “Tớ hối hận, thật đó, tớ vô cùng hối hận………. Cậu nói xem vì sao tớ lại học theo cái tật khiếm của cậu chứ?”

“Cậu lặp lại………”

“Tớ chưa nói gì hết……….” Nguyệt Lượng tức giận đi múc nước.

.
.
.

Vừa qua tết dương lịch, lại phải chuẩn bị thi cuối kỳ. Mặc dù vết thương trên đầu Vương Thiến Thiến đã lành rồi, nhưng không biết có phải đã để lại di chứng gì hay không, khiến cho cô vừa thấy sách lập tức đau đầu.

Hôm nay, Vương Thiến Thiến cùng với Tống Nhiên, Lí Nam đi tự học, mới đọc sách không đến mười phút, đã ồn ào nói nhức đầu. Lí Nam liếc nhìn một cái không để ý đến cô nữa, ngược lại Tống Nhiên nói: “Tớ thấy cậu như vậy, tớ cũng nhức đầu……….”

Vương Thiến Thiến vẫn giống như học kỳ trước hỏi mấy câu căn bản. Lúc này không chỉ có Tống Nhiên xui xẻo bị hỏi, ngay cả Lí Nam cũng không may mắn thoát khỏi.

“Thật sự là không có thiên lý.” Lí Nam vừa giảng bài vừa tức giận. “Cậu nói xem bình thường lên lớp cậu chả khi nào học hành nghiêm túc, tới lúc thi đợi nước tới chân mới nhảy, mỗi lần sau đó cậu đều thi rất tốt, cậu nói thật với tớ, trước khi thi cậu đi ăn trộm đề thi phải không?”

Lúc này Vương Thiến Thiến cười lên, “Tớ đi trộm đề thi ở đâu chứ, mà nói, nếu tớ thật sự trộm đề thi, sao có thể không cho các cậu xem được.”

“Thế sao mỗi lần cậu đều thi được điểm cao vậy.” Trong lòng Lí Nam vô cùng không phục.

“Chuyện này á, là tự nhiên trời sinh, cậu thèm muốn cũng không được đâu.” Vẻ mặt của bạn Vương Thiến Thiến vô cùng đắc ý.

“Xì.” Lí Nam cũng không để ý tới cô nữa, cậu ấy cảm thấy mình không có bản lĩnh đó như Vương Thiến Thiến, cho nên thường ngày cũng luôn cố gắng, về phần Tống Nhiên, là dạng người từ trước đến giờ cũng chưa từng lo chuyện thi rớt.

Vì thế thi cuối kỳ Vương Thiến Thiến lại vẫn không hề ngoài dự đoán tất cả đều qua, Nguyệt Lượng lại bất hạnh bị rớt một môn, nghe nói là số ngày lên lớp không đủ cho nên thầy cố ý không cho cậu ấy đậu. Nguyệt Lượng vì vậy mà buồn bực vài hôm, phải biết rằng mấy ngày thi cậu ấy học môn khoa học đó rất cực khổ. Cho nên vừa được nghỉ, cậu ấy lập tức hẹn Vương Thiến Thiến và Trương Thiên Nhất đi chơi một tuần, sau đó lại cùng cha đi du lịch miền nam, mục đích chính là để trước khi thi lại phải chơi cho đủ, sợ đến lúc vừa chơi vừa ôn tập lại bị rớt nữa.

Trương Thiên Nhất lại phải ở cùng Lục Khải, Lí Nam Tống Nhiên cũng đều có việc bận, vừa đến nghỉ đông, Vương Thiến Thiến cũng rất lẻ loi, mọi người không thể gặp mặt mỗi ngày, quan trọng nhất chính là không thể thường xuyên gặp được Hướng Nghiên.

Hai tuần trước tết âm lịch, Vương Thiến Thiến biết Hướng Nghiên phải tham gia thi cao học, cô muốn đi theo cùng chị ấy, vì thế gọi điện thoại cho chị ấy, hẹn ngày thi hôm ấy đến trường thi với chị ấy.

Hướng Nghiên được phân phòng thi ở đại học L, hai người gặp nhau ở cổng lớn, Vương Thiến Thiến bắt đầu ê a dài dòng nói với Hướng Nghiên: “Trả lời xong nhớ kiểm tra thêm mấy lần, tuyệt đối đừng qua loa nha……..”

Hướng Nghiên dừng chân lại, bất đắc dĩ khẽ cười lên: “Biết rồi, em còn dong dài hơn cả mẹ chị…..”

“………” Vương Thiến Thiến hắng hắng giọng, nói tiếp: “Vậy chứng minh em còn quan tâm chị hơn cả mẹ chị, mọi người đều hy vọng chị có thể thi đỗ, cho nên chị phải cố lên nha, đừng bao giờ phụ lòng……… mẹ chị và……. em.”

“Biết rồi, chị cố gắng ôn tập như vậy, nếu còn thi không đỗ nữa thì không còn gì để nói.” Đi đến cổng tòa giảng đường, Hướng Nghiên lại nói với Vương Thiến Thiến: “Được rồi, chị đi vào, em tìm một chỗ chờ chị, chị đi ra sẽ gọi điện thoại cho em.”

“Vâng vâng, đi đi.” Vương Thiến Thiến đứng tại chỗ vẫy vẫy tay với chị ấy.

Hướng Nghiên mới vừa đi vào, lại trở ra, lấy bao tay của mình nhét vào trong tay Vương Thiến Thiến nói: “Mang bao tay vào.”

Vương Thiến Thiến cười hì hì nhận lấy, “Mau đi đi, thời gian sắp đến rồi.”

“Thế chị đi đây, lát nữa gọi điện thoại cho em.” Nói xong lại lấy chiếc mũ áo lông của Vương Thiến Thiến trùm lên đầu cô.

Vương Thiến Thiến không chớp mắt, cũng không nói gì, để mặc Hướng Nghiên biến mình thành người tuyết. Đợi cho sau khi Hướng Nghiên đi vào, cô lại tháo chiếc mũ xuống, nhưng mang đôi găng tay bằng len vẫn còn giữ nguyên độ ấm của Hướng Nghiên vào.

Vương Thiến Thiến không đi đâu, chỉ đứng yên ở bên ngoài, lỗ tai nhỏ, cái mũi nhỏ nhanh chóng bị lạnh đỏ lên, nếu lúc này đổ một trận tuyết nhỏ, nhìn từ xa xa, bạn Vương Thiến Thiến mặc áo lông màu trắng y hệt một người tuyết. Đợi được một lúc, kỳ thi lần này xem cô còn căng thẳng hơn cả Hướng Nghiên, bởi vì nó là nhân tố quan trọng liên quan đến việc Hướng Nghiên có thể ở lại thành phố này hay không, thì tất nhiên cũng liên quan trực tiếp đến hạnh phúc của Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến bước đi thong thả tới lui trên lớp tuyết, nghĩ một hồi vẫn không an tâm, hay là đi đến bên ngoài phòng thi lén nhìn tình hình giải đề của học tỷ? Nghĩ như vậy, bèn cúi đầu vọt vào tòa giảng đường, thấy cầu thang đối diện cổng lớn, không chút suy nghĩ bước qua đó, chưa đợi cô đi lên bậc thang, giáo viên ở văn phòng đã kêu cô. “Em ở phòng thi nào? Giờ này là mấy giờ rồi mới đến? Đưa giấy báo danh cho tôi xem.”

Vương Thiến Thiến chậm rãi xoay người gãi gãi đầu, ú ú ớ ớ cũng nói không rõ, vị giáo viên kia càng thêm nghi ngờ, sau khi tra hỏi một phen biết được Vương Thiến Thiến là đến chờ người, vì thế nói: “Chờ người thì ra bên ngoài chờ, đừng ảnh hưởng thí sinh.”

Vương Thiến Thiến rầu rĩ đi ra cổng, đi về phía trước vài bước, vẫn chưa từ bỏ ý định. Thông thường những tòa giảng đường như thế này chắc là có ít nhất hai cái cổng mới đúng, có lẽ còn một cái cổng khác không có ai canh giữ?

Vương Thiến Thiến đi dọc theo bên phải của tòa giảng đường không được bao lâu đã nhìn thấy một cánh cửa nhỏ bên hông, lén lút đi vào cửa hông, quả nhiên bên trong cũng không có ai nhìn thấy. Nhưng mà vào trong tòa giảng đường cô mới nhớ ra, mình đã quên hỏi Hướng Nghiên ở phòng thi nào, nhiều phòng học như vậy cô phải tìm từng cái sao……. Dù sao nếu đã vào được, vậy thì cứ tìm đi.

Vừa trốn tầm mắt giám thị hành lang và giáo viên, vừa chú ý không để bị cô giáo trong văn phòng kia phát hiện ra cô, cũng may thân thể bạn Vương Thiến Thiến coi như khỏe mạnh, nhìn một vòng nguyên lầu một cũng không bị ai phát hiện, nhưng cô cũng không tìm được Hướng Nghiên. Sau đó đi tiếp lên lầu hai tìm, mới vừa đi lên đụng ngay giám thị hành lang. Sau khi hỏi vài câu, Vương Thiến Thiến lại bị đuổi ra ngoài, ngay cả cánh cửa nhỏ bên hông, cũng nhẫn tâm khóa lại.

Vương Thiến Thiến buồn bực đá lên lớp tuyết đọng trên mặt đất, kết quả một trận gió thổi tới, toàn bộ bị hất lên trên ống quần. Lại đá một cái, kết quả bị hất lên cao, toàn bộ bị dính lên mặt. Tính trẻ con trỗi dậy, lại không cam lòng đi qua bên trái tìm một cánh cửa mới. Quả nhiên lại được cô phát hiện, thuận lợi đi lên lầu hai, đã tìm qua năm phòng học, vẫn chưa thấy Hướng Nghiên, Vương Thiến Thiến lại bị giám khảo hành lang bắt được. Lại thê thảm bị đuổi ra từ cánh cửa trốn vào, tâm trạng nặng nề nhìn cánh cổng bị khóa lại.

Lần lượt, Vương Thiến Thiến bị đuổi từ cánh cửa này đến cánh cửa khác, cô bỗng nhiên cảm thấy tòa giảng đường của trường học này thật tốt, có nhiều cánh cửa như vậy. Lần cuối cùng, rốt cuộc cô cũng thấy được Hướng Nghiên, thấy Hướng Nghiên đáp đề rất nhanh, thấy Hướng Nghiên ngay cả mày cũng không nhíu lại một chút, mới an lòng. Sau đó lại bị đuổi ra cô cũng không có nửa câu oán thán.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s