Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 51

Chương 51. Kiểm điểm

Cuối cùng Vương Thiến Thiến cũng nghênh đón được nửa học kỳ sau chờ đợi đã lâu của năm hai, cuối cùng ở trạm xe lửa cũng thấy được nụ cười thật tươi trên khuôn mặt của Hướng Nghiên.

“Chờ lâu rồi phải không?” Hướng Nghiên mở miệng trước.

Vương Thiến Thiến vừa nhận lấy hành lý trên tay chị ấy vừa nói: “Vào trước năm phút mà thôi.”

“Thật ra em không cần đến, có bao nhiêu đồ đạc đâu.”

“Như vậy sao được, em phải làm cho người đầu tiên chị nhìn thấy khi trở lại thành phố này chính là em.”

“Được rồi, nói không lại em.” Hướng Nghiên giúp cô chỉnh lại cổ áo, ánh mặt trời giữa trưa xuyên thấu qua tầng mây chiếu nghiêng xuống, tia nắng mỏng manh rơi trên gương mặt tuổi trẻ. Nhìn nhau cười, ngoài miệng không nói gì, trong lòng đã sớm có trăm ngàn lời xoay chuyển.

Kêu taxi trở về nhà của Hướng Nghiên, vừa mở cửa Hướng Nghiên đã hơi nhíu mày. Một tháng không ở đây, căn phòng đã bị phủ một lớp bụi mỏng. Vương Thiến Thiến thấy thế bỏ đồ xuống nói: “Giao cho em đi.” Sau đó không nói thêm gì, cởi giày và áo khoác đi quét dọn vệ sinh. Hướng Nghiên không kịp ngăn cô lại, cũng đi qua hỗ trợ, hai người bận rộn cả tiếng, cuối cùng căn phòng cũng bóng loáng trở lại.

“Mệt rồi phải không?” Hướng Nghiên lấy khăn giấy đưa cho Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến lắc đầu: “Không mệt, thật ra em cũng đâu giúp được gì………” Nói xong cũng không có ý đưa tay ra nhận lấy tờ khăn giấy kia, ngược lại tiến lên từng bước đi đến đứng trước mặt Hướng Nghiên.

Hướng Nghiên khẽ cười, rất nhanh đã hiểu được ý của cô, nhẹ đưa tay lên giúp cô lau mồ hôi, vừa nhẹ nhàng lau vừa nói: “Giống y như con nít………” Vương Thiến Thiến cười ngu ngốc.

“Uống gì?” Hướng Nghiên lại hỏi.

Vương Thiến Thiến đặt mông ngồi ở sô pha, đầu gối lên thành ghế nói: “Nước ngọt.”

“Chị đi xem coi có không.” Chốc lát sau, tiếng của Hướng Nghiên vọng lại từ phòng bếp, “Chỉ còn nước táo Tỉnh Mục.”

“Vậy thì nước táo Tỉnh Mục đi.” Vương Thiến Thiến trả lời.

Hai người cùng nhau tựa vào sô pha xem TV, uống nước táo Tỉnh Mục. Kênh thiếu nhi nào đó đang chiếu một bộ phim hoạt hình cũ, Vương Thiến Thiến thấy hứng thú nhưng lại sợ Hướng Nghiên không thích, vì thế dò hỏi: “Học tỷ, nếu chị không muốn xem có thể đổi kênh khác.”

“Không có, đã lâu rồi không xem, thật thú vị. Còn nhớ hồi đó lúc xem phim này vừa mới lên tiểu học, thoáng một cái đã mười mấy năm trôi qua rồi.”

“Em cũng xem khi còn nhỏ, lúc đó còn có bộ phim Saint Seiya em thích nhất, còn có phim công chúa She-ra gì đó……….” Vương Thiến Thiến lại lải nhải nói một đống lớn, mỗi một cái Hướng Nghiên đều biết, đều có thể bàn luận với cô.

Sau đó Hướng Nghiên hỏi cô: “Em có xem “Barbapapa” chưa?” Vương Thiến Thiến nhíu mày suy nghĩ một lát, cũng không nhớ ra nó là cái gì. Hướng Nghiên thấy vẻ mặt mù tịt của cô, thở dài nói: “Haiz, đây chính là sự khác biệt giữa hai thế hệ………”

“Chắc chắn em đã xem qua, chỉ là quên rồi, hay là, chúng ta xem lại một lần nữa đi.”

Hướng Nghiên khẽ cười, không để ý cô, tiếp tục xem phim hoạt hình trong TV.

Vương Thiến Thiến đợi tới khi thời gian quảng cáo trôi qua vẫn không thấy chiếu phim hoạt hình tiếp nữa, liền quấn quít lấy Hướng Nghiên đi mở máy tính lên xem “Barbapapa”, Hướng Nghiên không lay chuyển được cô, bèn lên baidu xem. Bạn Vương Thiến Thiến tập trung tinh thần xem xong một tập, không phục nói: “Nhất định khi đó em bận quá, cho nên mới bỏ sót bộ này.”

Hướng Nghiên lại bị cô chọc cười, xoa xoa đầu cô nói: “Trẻ con.”

Vương Thiến Thiến lại đột nhiên mở to cặp mắt tròn ra nhìn Hướng Nghiên, nghiêm trang nói: “Học tỷ, em đói bụng.”

“Đói rồi? Thế đốt tiểu vũ trụ (1)của em đi, vậy sẽ không đói nữa.”

Vương Thiến Thiến làm động tác lau mồ hôi nói: “Vậy không bằng em kêu công chúa She-ra ban sức mạnh cho em! (2)”

“Đúng đó, như vậy nhanh hơn.”

Vương Thiến Thiến không nghĩ tới Hướng Nghiên cũng sẽ có lúc đùa dai như vậy, uất ức nói: “Học tỷ, em thật sự đói bụng, muốn chết đói rồi.”

Hướng Nghiên cũng không giỡn với cô nữa, liền nói: “Chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi.”

“Ăn ở nhà đi, không phải chị biết nấu cơm sao?” Vương Thiến Thiến nhớ tới lúc trước nói điện thoại Hướng Nghiên từng nói chị ấy biết nấu cơm.

Hướng Nghiên nhìn thoáng qua phòng bếp nói: “Nhưng mà trong nhà chỉ còn mì tôm.”

“Vậy ăn mì tôm cũng được…..”

Vài phút sau, Hướng Nghiên bưng hai tô mì nóng hổi đi ra, Vương Thiến Thiến chưa kịp ăn đã kêu gào nói: “Thơm quá.”

Hướng Nghiên nhã nhặn ăn mì, Vương Thiến Thiến ngồi ở đối diện ăn như hổ đói. Trong chốc lát, Vương Thiến Thiến cả nước cũng uống hết, tựa lưng vào ghế thỏa mãn nói: “Đây là tô mì tôm ngon nhất em từng ăn.”

“Đừng xạo chị, không phải mì tôm nào cũng giống nhau sao?”

Vương Thiến Thiến giải thích nói: “Thật, không gạt chị. Cái này giống như canh rau cải hạt sen của KFC, tuy rằng các tiệm đều làm giống như nhau, đều dùng nước sôi trực tiếp đổ lên, nhưng mà còn liên quan đến tâm trạng người đổ cả nhiệt độ của nước và tốc độ………. Cho nên em thích nhất là canh của tiệm đối diện trường.”

“Thật hay giả? Có sâu xa như em nói vậy sao?”

“Thật ra em chủ yếu là muốn nói, bởi vì mì này do học tỷ làm, cho nên ăn vô cùng ngon, sau khi ăn xong cả người cảm giác thật hạnh phúc.”

Hướng Nghiên bất đắc dĩ khẽ cười, “Được rồi, thế chị chấp nhận lời khen của em, à, trong nồi vẫn còn, em ăn hết đi.”

“Được á được á.” Vẻ mặt của Vương Thiến Thiến quả nhiên hạnh phúc đáp ứng.

Chờ hai người cùng nhau rửa tô xong, thấm thoát trời đã tối đen, Hướng Nghiên thuận miệng nói một câu “Đã trễ thế này rồi.”

Vương Thiến Thiến liếc mắt ra ngoài cửa sổ cũng nói: “Ôi trời, trễ thế rồi, một mình em làm sao về đây…….”

“Gọi taxi về đi.” Hướng Nghiên đương nhiên biết Vương Thiến Thiến có ý gì.

Vương Thiến Thiến khẽ nhăn mày, “Đi taxi rất nguy hiểm đó, lỡ như gặp phải một ông chú biến thái gì đó, uầy, nghĩ lại cũng cảm thấy đáng sợ……”

Hướng Nghiên liếc nhìn cô một cái, thản nhiên nói; “Cùng lắm thì chị cũng giúp em nhớ kỹ biển số xe thì được rồi, giống như em lúc trước.”

“Học tỷ………” Vương Thiến Thiến đi qua kéo tay Hướng Nghiên lắc qua lắc lại làm nũng, “Trước đó chị nói chờ chị thi cao học xong là có thể………..”

“Cho em hai lựa chọn, hoặc là, mau gọi taxi về nhà; hoặc là, ngoan ngoãn mà ở lại đây.”

“Đương nhiên em chọn cái thứ hai!”

Vương Thiến Thiến chưa kịp vui mừng, Hướng Nghiên nói tiếp: “Ở đây cũng được, em ngủ phòng khách.”

Tuy rằng sô pha ở phòng khách rất mềm, Vương Thiến Thiến rất thích, nhưng dù thế nào thì cũng không thoải mái như giường của học tỷ…………. “Không muốn……… học tỷ, em muốn ngủ giường………..”

“Thế hay là em đi ngủ ở phòng của khách, nhưng mà ga giường đã lâu không đổi, em phải tự đi đổi.”

“Em muốn ngủ ở phòng chị……….” Vương Thiến Thiến tiếp tục mặt dày.

Bỗng nhiên Hướng Nghiên lộ ra một nụ cười, Vương Thiến Thiến vội ngẩng đầu đón nhận khuôn mặt tươi cười của Hướng Nghiên, kết quả Hướng Nghiên lại nói: “Không có cửa đâu.”

“Tại sao chứ?” Vương Thiến Thiến rất không phục, cũng đã trải qua biết bao lâu rồi, vì sao còn không được chứ?

Hướng Nghiên không để ý tới cô, xoay người đi ra khỏi phòng bếp, Vương Thiến Thiến vội vàng theo ở phía sau. Hướng Nghiên ngồi trên sô pha xem TV, Vương Thiến Thiến liền nghiêng đầu nhìn chằm chằm chị ấy. Hướng Nghiên đứng lên đi toilet, Vương Thiến Thiến cũng đi theo, Hướng Nghiên quay đầu lại nói: “Chị phải đi tắm.”

“Em giúp chị nha.” Vương Thiến Thiến tiếp tục phát huy sở trường mặt dày của mình.

Hướng Nghiên cười cười, lùi về sau từng bước, cạch một tiếng đóng cửa lại. May mà Vương Thiến Thiến tránh kịp thời, bằng không chắc chắn đã tiếp xúc thân mật với cánh cửa rồi. “Rốt cuộc là tại sao?” Vương Thiến Thiến ồn ào với cánh cửa gỗ đã đóng chặt.

“Tự mình kiểm điểm lại đi.” Âm thanh của Hướng Nghiên truyền ra từ bên trong.

Vương Thiến Thiến từ từ cụp mắt xuống, còn không phải là tại lần đó ngủ quên sao……. Có cần không khoan dung như vậy không chứ!

Lúc Hướng Nghiên sắp đi ngủ, dựa vào cửa phòng ngủ nói ngủ ngon với Vương Thiến Thiến. Vương Thiến Thiến tội nghiệp đi qua nói: “Thật sự không cho em ngủ cùng sao?”

Hướng Nghiên nhẹ nhàng gật đầu, “Để em kiểm điểm lại một lần.”

“Thế em có thể hôn chị một chút được không? Chỉ là hôn một chút.” Nói xong, Vương Thiến Thiến cố ý quay đầu nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ, dáng người cô đơn in lại một đường nét mơ hồ trên cửa sổ thủy tinh.

Hướng Nghiên luôn mềm lòng, vì thế đồng ý: “Có thể.”

Vương Thiến Thiến mới chậm rãi quay đầu lại, hướng về môi của Hướng Nghiên hôn lên. Mùi vị quen thuộc, độ ấm quen thuộc, cảm giác quen thuộc, không khí lập tức trở nên khô nóng.

Cảm giác bàn tay nhỏ của Vương Thiến Thiến bắt đầu không đứng đắn, Hướng Nghiên dứt ra khỏi nụ hôn này, sau đó rõ ràng nhìn thấy một chút sắc thái thất vọng trong mắt cô ấy. “Được rồi, đi ngủ.” Hướng Nghiên nói xong vừa định đóng cửa lại.

“Em còn chưa hôn xong mà……..” Vương Thiến Thiến bất mãn bĩu môi.

“Vậy rốt cuộc em muốn như thế nào đây?” Cô nhóc này….. thật sự làm cho cô hết cách.

“Để cho em hôn xong.”

“Đừng có động tay động chân.”

Vương Thiến Thiến lại không biết xấu hổ mà tiếp tục hôn. Cô nhẹ nhàng mút lấy môi của Hướng Nghiên, thỉnh thoảng lại vươn đầu lưỡi khẽ liếm, một chút một chút, làm hao mòn lý trí của Hướng Nghiên. Lúc này đây cô cũng chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Hướng Nghiên, bàn tay đặt trên lưng chị ấy, không có bất cứ hành động vượt giới hạn nào. Ngược lại ở trong nụ hôn dịu dàng lưu luyến này, Hướng Nghiên không kiềm lòng được dựa lại gần cô.

Cảm nhận được áp lực trước ngực, khóe miệng của Vương Thiến Thiến giương lên một nụ cười khó hiểu. Cô bỗng nhiên lui về phía sau một bước, đồng thời mở to mắt, nhìn thấy trong mắt Hướng Nghiên tràn ngập hai chữ thất vọng, đắc ý nói:

“Được rồi! Chúng ta huề nhau!”

Hướng Nghiên sượng sùng tức giận đóng sầm cửa lại, xem gối đầu là Vương Thiến Thiến, ở trên giường quẳng qua quẳng lại. Lúc này lại nghe thấy Vương Thiến Thiến gõ cửa ở bên ngoài, “Học tỷ! Em không có gối đầu!”

“Muốn ngủ hay không!”

“Học tỷ…………”

“Chị đang ngủ!” Nói xong Hướng Nghiên tắt đèn chui vào chăn. Sau đó quả nhiên Vương Thiến Thiến im lặng, sau đó tiếng của TV cũng biến mất, tiếp đến, Hướng Nghiên bực dọc một lát liền ngủ mất.

Sau đó………… Vương Thiến Thiến lén lút lẩn vào phòng ngủ, thật cẩn thận chui vào trong chăn, ôm chặt lấy Hướng Nghiên, ở sau lưng chị ấy in lại một nụ hôn. Nhẹ giọng nói: “Học tỷ, ngủ ngon.”

Cô gái mạnh miệng mềm lòng Hướng Nghiên này, mỗi lần đều chỉ lo đóng sập cửa, cũng không nhớ khóa cửa.

Chú thích:

(1) Tiểu vũ trụ: từ này xuất phát từ phim hoạt hình Saint Seiya. Mỗi một chiến binh đều có một tiểu vũ trụ trong cơ thể mình, khi những chiến binh đốt tiểu vũ trụ này thì sẽ phát huy được sức mạnh.

(2) Đây là câu nói nổi tiếng trong phim hoạt hình công chúa She-ra (Tên gốc là She-Ra: Princess of Power).

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s