Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 57

Chương 57. Người ta còn nhỏ

Warning: 18+

Hôm Trương Thiên Nhất và Lục Khải xuất phát, Vương Thiến Thiến nói với cha mẹ đi du lịch cùng Trương Thiên Nhất, sau đó mang theo mấy bộ quần áo đến ở nhà Nguyệt Lượng vài ngày. Mấy hôm này……….có thể xả láng ở đây rồi. Tóm lại chính là Vương Thiến Thiến vừa đi, Nguyệt Lượng ngồi trên sàn bắt đầu khóc. Cái tên này, phá hoại xong rồi không biết thu dọn!

Rốt cuộc chờ mong được đến ngày cha mẹ Hướng Nghiên rời thành phố H, Vương Thiến Thiến cầm theo túi lớn túi nhỏ chạy vội tới nhà Hướng Nghiên. Đi dạo phố, ăn cơm, mọi thứ đều giống như bình thường.

Nhưng mà sau khi trở về nhà………..

Vừa vào nhà, Hướng Nghiên giày cũng không cởi, trực tiếp ấn Vương Thiến Thiến vào cửa, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng nói: “Nghe nói sau khi tốt nghiệp em phải kết hôn?”

Vương Thiến Thiến lắc đầu, “Không kết…………”

Hướng Nghiên lại tiến về phía trước một bước, “Vậy trong tương lai cũng muốn phải kết hôn?”

“Không kết……… Không kết……..” Vương Thiến Thiến có chút sợ hãi, đây là chuyện gì tới? Ban ngày còn vui vẻ lắm mà…………

Hướng Nghiên lui về phía sau từng bước, “Chị nói cho em biết Vương Thiến Thiến! Nếu em muốn kết hôn, em cút sớm cho chị!”

“Ấy, đó không phải chỉ là em thuận miệng nói thôi sao, chị đừng giận…………”

Kéo tay, túm váy, ôm đùi……….. còn thiếu quỳ xuống đất dập đầu với Hướng Nghiên một cái.

“Sau này thuận miệng cũng không cho nói!”

“Biết rồi biết rồi………….” Người hầu Vương Thiến Thiến hầu hạ học tỷ đại nhân đổi giày, lại khúm na khúm núm theo sát ở phía sau, một câu cũng không dám nói.

Bỗng nhiên Hướng Nghiên xoay người, đối mặt với cô mỉm cười một cái, “Vậy em nói xem, chị nên trừng phạt thế nào đây?”

Vương Thiến Thiến khẽ nhíu mày, biểu hiện ra một dáng vẻ vô cùng đau đớn nói: “Phạt em yêu chị cả đêm đi, cái này không có lương tâm mệt chết em luôn, mệt đến mức ngày mai em không rời giường được, thế nào? Đủ độc ác rồi chứ?”

“Sao chị lại cảm thấy cái này ngược lại có lợi cho em nhỉ?”

“Sao lại có thể…………” Vương Thiến Thiến cười vô hại.

Hướng Nghiên tiếp tục đi về phía phòng ngủ, mới vừa đi được hai bước, quay đầu lại nói: “Chị có một ý rất hay.”

“Cái………… gì………..” Vương Thiến Thiến không tự chủ được mà nói lắp. Bởi vì thấy ánh mắt Hướng Nghiên nhìn mình quá mức gian xảo, nụ cười kia quá mức nguy hiểm, dự cảm bất hảo lại nổi lên trong lòng.

Ánh mắt của Hướng Nghiên, nhìn Vương Thiến Thiến từ trên xuống dưới đánh giá lại một lần, cuối cùng nói với cô: “Cởi quần áo ra.”

“Sao?” Vương Thiến Thiến bỗng chốc run sợ cả người, do dự không muốn động tay, Hướng Nghiên lại ho một tiếng, cô mới chậm rãi cúi đầu, “Vâng” một tiếng, chiếc áo thun cổ tròn đã bị cởi. Cô cầm áo thun che trước ngực, cẩn thận hỏi: “Học tỷ, quần không cần cởi chứ……….”

Hướng Nghiên giật lấy áo thun của cô, thuận tay ném sang một bên, “Cởi, toàn bộ đều cởi, một cái cũng không được để lại.”

“Hả?” Vương Thiến Thiến một tay che áo lót màu hồng nhạt của mình, tay kia thì túm chiếc quần đùi của mình, “Mấy thứ đồ lót, sẽ không cởi chứ……..”

“Muốn chị tự mình ra tay à?”

“Không……… Không cần……….” Vương Thiến Thiến cắn răng giẫm chân một cái, bất cứ giá nào, không phải là cởi hết đứng trước mặt học tỷ sao, có cái gì ngại ngùng chứ, có chuyện gì ghê gớm đâu! Thân là một công ưu việt hơn người, có thể cởi quần áo người khác, đương nhiên cũng phải định bụng bị người khác cởi rồi. Ừ, không có chuyện gì đáng ngại! Nhưng luôn bị người ta nhìn chằm chằm mà cởi, có chút…….. không được tự nhiên.

Cuối cùng, trên người Vương Thiến Thiến chỉ còn lại chiếc quần lót in hình hoạt hình của cô. “Học tỷ……….”

“Ừ?”

Đối mặt với ánh mắt sắc bén của Hướng Nghiên, Vương Thiến Thiến định nói mấy câu tốt xấu gì cũng để lại cái quần lót gì đó, lại nuốt trở về trong bụng. Nơm nớp lo sợ nói: “Không có gì……..” Nhanh chóng cởi, nhanh chóng lấy tay che bộ phận quan trọng, “Xong rồi, cởi xong rồi……….. Sau đó thế nào?”

“Sau đó………………” Ánh mắt của Hướng Nghiên tiếp tục lưu luyến trên người Vương Thiến Thiến, nhìn đến Vương Thiến Thiến vô cùng sợ hãi, “Sau đó đi tắm đi.”

“A.” Vương Thiến Thiến nóng lòng rời khỏi phạm vi tầm mắt của Hướng Nghiên, chạy vào phòng tắm. Ở chung lâu mới phát hiện, học tỷ hoàn toàn là sói đội lốt cừu, dịu dàng gì gì đó, toàn bộ bị ngụy trang dưới bề ngoài thiên sứ, thật ra trong lòng chị ấy chính là một con ác quỷ nhỏ mới đúng………. 55555……….. Cũng không biết bây giờ chị ấy muốn làm gì………..

Nhưng mà, nếu kêu cô vào phòng tắm, vậy hẳn là muốn đi tắm, cái này không thể sai được. Vương Thiến Thiến xoay đầu thấy Hướng Nghiên không đi theo lại, vội đi tắm, tắm xong rồi có lẽ học tỷ sẽ cho mình áo ngủ mặc? Điều chỉnh xong vòi nước nóng, Vương Thiến Thiến đứng dưới vòi sen chăm chú tắm rửa, xoay người đi lấy xà phòng, chưa kịp cầm chắc, liếc mắt một cái thấy Hướng Nghiên dựa ở cửa khóe miệng mỉm cười nhìn mình. Tay Vương Thiến Thiến run lên, xà phòng rơi xuống đất, nổi lên một ít bong bóng.

Cuống quít tùy tiện che lấy cơ thể, Vương Thiến Thiến nói: “Học tỷ…… chị đứng ở đó nhìn em làm chi? Chị như vậy………. giống như một tên biến thái…….”

“Thế như vậy sẽ không biến thái chứ?” Hướng Nghiên nói xong cởi quần áo của mình, từ từ đi về phía Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến nhất thời cảm thấy khí huyết dâng lên, định bước tới ôm lấy Hướng Nghiên, lại thấy chị ấy xoay người nhặt cục xà phòng rơi ở trên mặt đất.

“Sàn nhà không cần xà phòng, xà phòng đương nhiên phải dùng như thế này mới đúng.” Nói xong, Hướng Nghiên nắm chặt xà phòng cẩn thận thoa lên người Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến sửng sốt trong chốc lát, cũng học theo Hướng Nghiên, thoa bọt lên người chị ấy. “Học tỷ………….”

Bốn mắt tiếp xúc, trong mắt lóe lên ánh sáng. Dòng nước ấm áp phủ lên người, Vương Thiến Thiến không nghĩ nhiều nữa, thân thể đã sớm hành động theo bản năng.

Ngực kề sát lại, nụ hôn của Vương Thiến Thiến rơi trên môi Hướng Nghiên, một tay vòng lấy thắt lưng cửa chị ấy, nghiêng người dựa qua đó, Hướng Nghiên chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo cùng trước ngực cực nóng hình thành sự đối lập rõ ràng, kích thích các giác quan của chị ấy. Dường như, cứ tiếp tục như vậy……….

Ngay lúc Hướng Nghiên đang miên man suy nghĩ, một chân không tự giác đã cuốn lấy eo của Vương Thiến Thiến, mà tay của Vương Thiến Thiến, cũng không biết từ khi nào thì đi xuống phía dưới chị ấy. “Đợi đã………. Chúng ta trở về giường………” Hướng Nghiên yếu ớt nói.

Vương Thiến Thiến ngừng động tác trên tay lại, bế lấy Hướng Nghiên đi về phòng ngủ, vừa đi còn vừa nói, “Sao chị không tò mò em có sức mạnh như vậy có thể bế chị lên à?”

“Vì sao phải tò mò, trước đó không phải em cũng chưa từng bế.”

Vương Thiến Thiến nhất thời cười lên, “Ồ ~ Thì ra vốn lần đó chị biết………….”

“Còn nói nhiều lời vô nghĩa như thế làm gì…………” Hướng Nghiên tức giận trừng mắt nhìn cô một cái.

“He he……… đã biết.” Ôm lấy Hướng Nghiên bổ nhào lên giường, Vương Thiến Thiến liền áp sát qua đó một trận hôn cuồng nhiệt.

Lúc bàn tay của Vương Thiến Thiến hướng về phía dưới của Hướng Nghiên, tay Hướng Nghiên cũng đưa đến giữa hai chân của cô. Vì thế cô đành phải rút tay về bắt lấy tay Hướng Nghiên.

“Học tỷ………… Em còn nhỏ…………” Vương Thiến Thiến đương nhiên biết Hướng Nghiên định làm gì, tùy tiện nói một cái cớ.

“Ngoại trừ ngực nhỏ một chút, chỗ nào nhỏ?” Hướng Nghiên thuận thế xoay người lên trên Vương Thiến Thiến, tiếp tục tấn công.

Vương Thiến Thiến vừa ngăn lại vừa kêu: “Học tỷ……….. Đừng như vậy mà………….”

Sau đó quả nhiên Hướng Nghiên dừng lại, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt của Vương Thiến Thiến hỏi: “Em đây là giữ lại cho ai thế?”

“Không cho ai.” Vương Thiến Thiến cuống quít lắc đầu, suy nghĩ câu này có vấn đề, lại nói tiếp: “Không đúng không đúng, giữ cho chị, nhưng mà…….. em vẫn chưa có chuẩn bị………….”

“Nếu là giữ cho chị, em còn chuẩn bị gì nữa? Hay là, em đã sớm cho người khác?”

“Sao lại có thể!” Vương Thiến Thiến vừa kích động liền buông lỏng tay của Hướng Nghiên, hai tay chống lên giường định ngồi dậy.

Kết quả vừa buông tay, tay của Hướng Nghiên liền nhân cơ hội đi vào, “Như vậy, bây giờ cho chị đi.”

“Đau, đau đau đau đau………….” Nước mắt của Vương Thiến Thiến cũng đã chảy ra, đành phải nằm trở lại trên giường.

Ngón tay chạm vào lớp chướng ngại kia, trong lòng Hướng Nghiên rung động. Lại thấy Vương Thiến Thiến cả nước mắt cũng rớt xuống, cũng không dám động đậy nữa. “Đau lắm à?”

Vương Thiến Thiến cắn cắn môi, “Có một chút………..”

“Vậy chị lấy ra?”

Vương Thiến Thiến rưng rưng khẽ gật đầu.

Hướng Nghiên rút ngón tay ra, thấy đầu ngón tay dính một ít máu, bỗng nhiên cong khóe miệng hỏi: “Chị làm em bị trầy?”

“Chắc không có………”

“Ồ, vậy chắc chắn là em tới tháng rồi.”

Vương Thiến Thiến há miệng á khẩu, thiếu chút nữa ngất xỉu. Đây là trả thù trắng trợn mà! Cô lại không thể đá Hướng Nghiên xuống giường…………. “Học tỷ………” Vương Thiến Thiến lau nước mắt, “Chị đừng ức hiếp người khác như vậy………”

“Vậy làm sao bây giờ?” Hướng Nghiên do dự lại đưa tay về phía trước. Vương Thiến Thiến lùi về phía sau, mới động đậy một chút đã bị Hướng Nghiên đè lại.

“Như vậy, có dễ chịu hơn một chút không?” Nói xong, cúi đầu hôn vào nơi đó.

Trong đầu Vương Thiến Thiến lập tức trống rỗng. Hơi thở mật thiết bao trùm lên mảnh đất mềm mại kia, nhiệt độ đó giống như có thể hòa tan người ta, cảm giác khác thường dọc theo bụng đi lên, lan ra khắp cơ thể. Không giống với cảm giác muốn ôm Hướng Nghiên lúc trước, lúc này đây………..là cảm giác làm cho mình vừa xa lạ lại mãnh liệt, càng muốn Hướng Nghiên hơn.

“Học tỷ………..” Cảm giác được tay của Hướng Nghiên lại đi vào lần nữa, Vương Thiến Thiến kêu khẽ một tiếng.

“Ừm? Như vậy có dễ chịu chút nào không? Còn đau không?”

“Tốt hơn nhiều………” Vương Thiến Thiến đỏ mặt, “Học tỷ……. sao chị giống như rất có kinh nghiệm………… Không phải là trước kia chị đã làm với người khác rồi đó chứ?”

Hướng Nghiên đột nhiên tăng thêm lực, “Đương nhiên không phải! Em cũng đừng quên, ngay cả Chú Hội chị cũng có thể đậu, đủ để chứng minh năng lực học tập của chị cao thế nào, những chuyện này, còn không phải rất đơn giản sao?”

“Vậy sao?” Vương Thiến Thiến còn định nói cái gì nữa, nhưng động tác của Hướng Nghiên ảnh hưởng suy nghĩ của cô.

“Như vậy? Đúng không? Hay là như vậy? Chắc là thế này?” Hướng Nghiên vừa chuyển động, vừa hỏi cảm giác của Vương Thiến Thiến.

Đương nhiên Vương Thiến Thiến sẽ không nói cho chị ấy, nếu nói cho Hướng Nghiên biết, vậy mình sau này còn có ngày xoay người sao? “Không đúng……….. Lát nữa em sẽ dạy……. dạy……. chị…….A………” Nói xong cô vội ngậm miệng lại, sợ không cẩn thận lại kêu ra tiếng.

“Xem ra là như vậy.” Hướng Nghiên cười mờ ám, dừng lại ở chỗ đó.

Vương Thiến Thiến đành phải cắn chặt răng, nắm chặt lấy ga giường, gắt gao nhắm mắt lại, không phát ra một âm tiết nào nữa.

Hướng Nghiên có chút ủ rũ, “Em cho một ít phản ứng được không?”

“A?” Thừa lúc khoảng trống chị ấy ngừng lại, Vương Thiến Thiến cuối cùng lên tiếng.

“Em lại kêu “a”.”

“Kêu cái gì?”

“Nói nhảm, kêu.”

“À……………. Kêu~~~~~”

Hướng Nghiên nhịn xúc động muốn đá Vương Thiến Thiến xuống giường, khuôn mặt vẫn mỉm cười như trước hỏi: “Không nghe lời phải không?”

“Không có, học tỷ…….. Chị mệt không? Hay là chúng ta đổi chỗ đi?”

Hướng Nghiên không để ý tới cô, đột nhiên gia tăng tốc độ của tay, “Cho em không nghe lời! Cho em học người khác kết hôn!……..”

“A……….. Học tỷ……… Em………….. sai…………. ưm…………..”

Vương Thiến Thiến vừa khóc vừa không nhịn được kêu ra tiếng. Đây là cưỡng gian không thành ngược lại bị x trong truyền thuyết sao!

Tác giả: Rất không trong sáng……….. Cái này không phải là tôi viết đâu…….. Cái này không phải là tôi viết đâu……..

Cũng không phải là mình edit đâu -_-

Advertisements

2 thoughts on “Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 57

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s