Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 67

Chương 67. Xin lỗi

Một mình Vương Thiến Thiến thẫn thờ đi dọc những con đường của thành phố S, nhìn đèn neon ở trước mặt lan thành một mảnh mơ hồ. Nơi đây không có gì là cô quen thuộc, người duy nhất kia, cũng đã không cần cô. Vừa nghĩ đến đây, lại nhịn không được mà rơi nước mắt, lau lại lau, làm sao cũng không sạch được. Đi đi ngừng ngừng, khóc rồi lại khóc. Vừa dịu được một lúc, thấy một đôi tình nhân ở đầu phố lại không nhịn được mà khóc lên; vừa dịu được một lúc, thấy quán cà phê bên đường lại khóc lên. Cứ lặp lại như thế.

Trong mơ mơ hồ hồ lại phát hiện đang đi trên một con phố đầy quán bar, cô đành phải bước nhanh hơn để rời khỏi chỗ này.

Gặp phải một đám người, ba nam bốn nữ, kề vai sát cánh, dáng vẻ không phải uống say thì chính là phê thuốc. Vương Thiến Thiến hơi sợ hãi, bước nhanh hơn đi qua đám người kia. Khi đi ngang qua một người trong số đó, người kia sửng sốt một chút.

Vương Thiến Thiến không ngừng lại, tiếp tục đi tới, chỉ nghe thấy phía sau người kia nói với người bên cạnh: “Tớ gặp một người quen, đi trước đây, hôm nào sẽ tìm các cậu chơi.” Sau đó nghe thấy tiếng bước chân dần gần lại.

“Thiến Thiến?” Người phía sau kêu cô.

Lúc này Vương Thiến Thiến mới dừng chân lại, vừa quay đầu lại nhìn, lập tức kinh ngạc kêu lên: “Chị Tư Hàm?”

“Đã lâu không gặp.” Đôi mắt của Triệu Tư Hàm cong lại, lộ ra một nụ cười ấm áp, giơ tay vuốt lại mái tóc dài rơi trên vai, ngọn đèn sáng bên đường rọi lại đây, ánh lên khuôn mặt xinh đẹp của chị ấy.

“Sao chị lại ở đây? Không phải đã đi Bắc Kinh rồi sao?” Vương Thiến Thiến rõ ràng kinh ngạc, ở trên một con đường xa lạ, thấy được một người bạn đã ba năm không gặp, nhất là cô vẫn luôn nghĩ Triệu Tư Hàm còn đang bôn ba ở Bắc Kinh, bởi vì khoảng một năm trước, cô còn thấy Triệu Tư Hàm là diễn viên khách mời trong một bộ phim điện ảnh.

Triệu Tư Hàm cười gượng một tiếng, “Ha ha, Bắc Kinh cũng không hợp, tháng trước lại đến đây.” Chị ấy nhìn bộ dáng sa sút của Vương Thiến Thiến, hỏi tiếp: “Sao em lại ở đây? Lại còn đi một mình đến con phố này?”

“Em…….” Vương Thiến Thiến muốn nói lại thôi.

“Đợi một chút………” Đột nhiên Triệu Tư Hàm ngắt lời của cô, sau đó bịt miệng quay đầu chạy về phía một con hẻm nhỏ.

Vương Thiến Thiến lập tức hiểu được Triệu Tư Hàm đã uống say muốn nôn, vội vàng lấy khăn tay ra chạy theo qua đó. May mà vừa rồi cô khóc, chỉ lấy tay lau nước mắt, khăn tay vẫn còn giữ lại.

Cô vỗ vỗ lưng giúp Triệu Tư Hàm, hỏi: “Uống nhiều như vậy làm gì?”

“Không có cách nào, kiếm ăn thôi. May mắn gặp em, bằng không……….”

Vương Thiến Thiến do dự một chút vẫn hỏi: “Em thấy bạn của chị giống như là…….. Ừm…. tinh thần có chút không tỉnh táo…..”

“Cho nên mới nói, may mà gặp em, bằng không……. chị cũng sẽ giống như bọn họ……” Triệu Tư Hàm lấy khăn tay lau khô khóe miệng.

“Làm gì phải thành ra bộ dáng như vậy chứ?” Vương Thiến Thiến nghĩ Triệu Tư Hàm tuy không phải là minh tinh gì, nhưng tốt xấu cũng đã từng là người mẫu nổi tiếng, tuy rằng bây giờ đã không trẻ trung gì nữa, nhưng cũng không nên như vậy?

“Kiếm ăn thôi……. Bọn chị đây, không vinh quang như trong suy nghĩ của em đâu.” Triệu Tư Hàm nói xong lấy từ túi ra một bao thuốc lá, rút một điếu ra châm, sau đó dựa lưng vào tường, hồi lâu không nói gì.

Vương Thiến Thiến cũng học theo dáng vẻ của chị ấy tựa lưng vào tường, nhìn thấy khói chậm rãi bay lên, che khuất ánh trăng. Trước đây nếu có người hút thuốc trước mặt cô, cô chắc chắn sẽ phát hỏa, ít nhất là làm cho người kia cách mình ba thước mới đúng. Nhưng mà lúc này đây, cô lại đứng nghệch ra nhìn Triệu Tư Hàm, thậm chí, cô bắt đầu hâm mộ Triệu Tư Hàm, khi tâm trạng không tốt ít nhất còn có đám khói này làm bạn chị ấy.

Triệu Tư Hàm vẫn không nói chuyện, chỉ đưa thuốc đến trước mặt Vương Thiến Thiến. Vương Thiến Thiến không chút suy nghĩ đã nhận lấy, châm lửa, hít sâu một hơi, lại bị sặc đến ho không ngừng.

Triệu Tư Hàm khẽ cười, “Vì sao phải miễn cưỡng như vậy chứ? Em đã khóc?” Chị ấy đã tỉnh táo hơn trước kia một chút, mới phát hiện ánh mắt sưng tấy của Vương Thiến Thiến.

“Em? Không có……..” Vương Thiến Thiến cố nhịn ho, lẳng lặng nhìn điếu thuốc cháy. Một sợi khói màu trắng nhẹ, biến mất giữa những ngón tay. Cô muốn học bộ dáng nuốt khói phun sương của Triệu Tư Hàm, nghĩ đến mọi người thích hút thuốc, thật là bởi vì thuốc lá có thể giải ưu phiền sao? Nhưng cô vừa mới đưa đến bên miệng, lại bị Triệu Tư Hàm giật lấy.

“Không biết hút thì đừng có lãng phí nha. Hơn nữa……. cho dù em nói em không khóc, nhưng mắt của em còn sưng to hơn quả hạch nữa.”

Vương Thiến Thiến cúi đầu im lặng không lên tiếng. Thời gian lẳng lặng trôi qua, các loại âm nhạc xung quanh trộn lẫn lại với nhau, thỉnh thoảng còn có pha thêm tiếng người của đám người bước qua.”

Triệu Tư Hàm dập thuốc, kêu cô: “Đi thôi, đi đến chỗ chị ngồi một chút.”

Nơi Triệu Tư Hàm ở, là một gian phòng đơn sơ. Vừa vào cửa Triệu Tư Hàm đã nhanh chóng đi dọn dẹp lại quần áo vứt lung tung trên giường, làm cho Vương Thiến Thiến ngồi xuống. Sau đó mới hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Vương Thiến Thiến kể với Triệu Tư Hàm về chuyện của Hướng Nghiên, vừa nói vừa khóc, làm cho Triệu Tư Hàm cũng đau lòng theo.

“Tuy Hướng Nghiên có điều giấu em là không đúng, nhưng em cũng quá xúc động rồi, hơn nữa những lời đó….. nếu chị là Hướng Nghiên chắc chắn đã cho em một cái tát rồi ấy!” Không biết bắt đầu từ khi nào, Triệu Tư Hàm lại hút thuốc. Không gian nhỏ hẹp, nhất thời tràn ngập khói.

Vương Thiến Thiến vẫn khóc như cũ, không phục mà lấy sự im lặng để phản đối những lời vừa rồi của Triệu Tư Hàm.

“Chuyện tình cảm, người ngoài khuyên như thế nào cũng không có tác dụng, cho nên chị cũng không muốn nói những lời vô nghĩa này, hôm nay dù sao chắc chắn em cũng không ngủ được, chị ở đây cùng em suy nghĩ, tự bản thân em suy nghĩ cẩn thận những chỗ mình sai, đừng việc gì xảy ra cũng phóng đại sai lầm của đối phương, ngẫm lại chính em xem có phải cũng làm sai gì hay không, em cũng đừng nói với chị, em chỉ cần tự mình suy nghĩ, nghĩ xong rồi thì nói chuyện tiếp với chị.” Triệu Tư Hàm thở mạnh ra một luồn khói đậm, khói nháy mắt ở khắp nơi, làm cho Vương Thiến Thiến lại bắt đầu ho khan. “Bây giờ cách trời sáng còn có ba tiếng, trời sáng rồi em chỉ cần nói cho chị biết đưa em đi đâu là được rồi.” Nói xong những lời này, Triệu Tư Hàm không nói chuyện, cũng không hút thuốc nữa, chỉ ngồi đối diện Vương Thiến Thiến, cùng cô mắt to trừng mắt nhỏ.

.
.
.

Ánh mặt trời ửng đỏ chui vào từ khe hở của bức màn, Triệu Tư Hàm ngáp to một cái, đưa tay lắc lắc trước mặt Vương Thiến Thiến, để xác định có phải là cô đang ngủ hay không.

Vương Thiến Thiến phối hợp giật mình, sau khi tỉnh táo trở lại cô phát hiện mình quả thật nhất thời xúc động, nói những lời không thích hợp. Cô làm cho Hướng Nghiên đau lòng, quả thật là chỗ không đúng của cô rất nhiều, cho nên cô muốn trở về tìm Hướng Nghiên, cầu cũng được xin cũng được, nhất định phải làm cho Hướng Nghiên tha thứ mình.

Cô vuốt tóc lại, nhìn Triệu Tư Hàm đang ngáp nói: “Chị Tư Hàm, đưa em trở về chỗ của Hướng Nghiên đi.”

Tới dưới lầu của Hướng Nghiên, Triệu Tư Hàm nói: “Chị không đưa em lên được, em tính tình nóng nảy, lúc nói chuyện nhớ chú ý một chút, sau khi làm lành…. gọi điện thoại cho chị, bây giờ chị về nhà ngủ. ” Nói xong, lại ngáp một cái.

“Cảm ơn chị, chị Tư Hàm.” Vương Thiến Thiến khẽ mỉm cười. Nếu không phải ở đây gặp được Triệu Tư Hàm, chắc là cô vẫn còn để tâm những chuyện vụn vặt rồi. Cô đứng ở cổng trước lấy điện thoại ra, vừa khởi động máy, lập tức nhảy ra mấy chục cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều đến từ Hướng Nghiên. Chuyện này lại làm cho cô lại áy náy, hiện tại, chuyện cô muốn làm nhất, chính là lập tức chạy đến trước mặt Hướng Nghiên nhận lỗi.

Cô vừa giơ tay định ấn chuông cửa, lại thấy Liêu Kiệt từ bên trong đi ra, hai mắt Liêu Kiệt đầy tơ máu, rõ ràng là dáng vẻ cả đêm không ngủ. Anh ta vốn là một người rất đúng mực, vô cùng bình tĩnh, nhưng tại đây khi nhìn thấy Vương Thiến Thiến lại nổi giận, xông lên gào với Vương Thiến Thiến: “Tối hôm qua em đi đâu vậy? Có biết Hướng Nghiên đã tìm em cả đêm hay không? Cô ấy gọi điện thoại khắp nơi cho người ta hỏi thăm tin tức của em, cuối cùng lại cuống đến mức gọi điện thoại cho anh, cô ấy khóc suốt cả một buổi tối, anh thấy em thật thong thả, sao? Đi ra ngoài chơi cả đêm, vui không? Biết trở lại rồi?”

Vương Thiến Thiến sững người nghe Liêu Kiệt nói, vẫn không nhúc nhích. Hướng Nghiên tìm cô một đêm? Cô sớm nên nghĩ đến chứ. Hướng Nghiên khóc? Cô cũng nên nghĩ đến. Trong lòng cô thầm mắng mình một câu: Thật sự là quá sai rồi.

Liêu Kiệt thấy cô đứng giống như đứa ngốc, vội lấy điện thoại ra, gọi cho Hướng Nghiên: “Cô bé nhà cậu đã về rồi, đừng sốt ruột, ở ngay dưới lầu……….” Còn chưa nói xong, điện thoại đã bị cắt đứt.

Anh ta cất điện thoại vào, vẫn tức giận nhìn chằm chằm Vương Thiến Thiến, nhưng cũng không nói gì, bởi vì anh ta biết anh ta nói gì Vương Thiến Thiến cũng sẽ không để vào tai.

Lúc Hướng Nghiên xuống lầu, nhìn thấy Vương Thiến Thiến đứng đực ra ở cửa, sắc mặt tái nhợt, không có chút máu, không tốt hơn mình bao nhiêu. Chị ấy bình tĩnh nhìn Vương Thiến Thiến, mở miệng định nói gì, nhưng cuối cùng cũng bỏ qua. Hít sâu một hơi, quay đầu nói với Liêu Kiệt: “Liêu Kiệt, cám ơn cậu, phiền cậu cả đêm, cậu về nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Liêu Kiệt nhìn nhìn Hướng Nghiên, lại nhìn nhìn Vương Thiến Thiến, mới nói với Hướng Nghiên: “Được rồi, mình đi trước, cậu chú ý thân thể.”

Liêu Kiệt đi rồi, Hướng Nghiên quay người đi lên lầu, Vương Thiến Thiến im lặng cũng theo đi lên. Trở lại trong phòng, đóng cửa lại, Hướng Nghiên đứng ở đó không nói một lời, cơ thể lại không ngăn được bắt đầu run rẩy, nước mắt liền rơi xuống, Vương Thiến Thiến đau lòng, đưa tay định lau nước mắt Hướng Nghiên, Hướng Nghiên lại đột nhiên giơ tay lên tát cô một cái, chát một tiếng, mạnh mẽ rơi xuống mặt cô, nháy mắt hiện lên dấu tay màu hồng. Hướng Nghiên khẽ cắn môi quát cô: “Cả đêm qua rốt cuộc em đi đâu? Điện thoại cũng không mở, em có biết chị lo lắng thế nào không?”

Vương Thiến Thiến chịu đau trên mặt, bước về phía trước ôm lấy Hướng Nghiên, không ngừng nói “Xin lỗi” một lần lại một lần. Quả nhiên đúng như Triệu Tư Hàm nói, Hướng Nghiên nên tát cô một cái như vậy. Ngay cả bản thân Vương Thiến Thiến cũng hiểu được mình làm chuyện khốn kiếp, cái tát này của Hướng Nghiên rất đúng. Cô hít hít mũi, muốn nói: Hướng Nghiên, em sai rồi, em thu lại lời nói khốn kiếp đó, chị muốn thế nào mới tha thứ cho em?

Vẫn chưa nói ra, có người đến gõ cửa, cô đành phải để cho Hướng Nghiên đi mở cửa.

Advertisements

Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 66

Chương 66. Anh ta còn thích chị
Khuôn mặt của Liêu Kiệt vẫn mang theo nụ cười như trước, anh ta cầm lấy điện thoại trên bàn, nói: “Cậu nghe thấy hết rồi chứ?”

Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Hướng Nghiên: “Cậu nói với cô ấy những thứ đó làm gì?”

Liêu Kiệt nhìn thấy bóng dáng của Vương Thiến Thiến biến mất ở cửa, mặt không chút thay đổi nói: “Nếu chỉ như vậy mà cô ấy lùi bước, thế thì cô ấy cũng không xứng đáng để cậu yêu.”

Hướng Nghiên ngập ngừng một chút, nói: “Mình biết cậu tốt với mình, nhưng mà, có xứng đáng hay không không phải do cậu nói là được!”

“Vậy……….. Mình đành phải xin lỗi rồi, là mình xen vào chuyện của người khác.”

“Quên đi, cậu cũng chỉ là muốn tốt cho mình……..” Hướng Nghiên không trách Liêu Kiệt nữa, nhưng chị ấy không biết mình nên giải thích thế nào với Vương Thiến Thiến, chị ấy luôn luôn không giỏi biểu đạt, chị ấy không biết phải làm như thế nào mới có thể làm cho Vương Thiến Thiến hiểu cho mình.

Lúc sau Hướng Nghiên về đến nhà, Vương Thiến Thiến đã sớm làm cơm xong, chị ấy thấy vẻ mặt bình tĩnh thong dong của Vương Thiến Thiến nên cũng không nhắc tới chuyện Liêu Kiệt.

Có một số việc, Vương Thiến Thiến tức giận, sẽ kéo Hướng Nghiên nói không ngừng, nói xong cũng không tức giận nữa, cho nên chuyện này cô ấy không đề cập tới, càng chứng minh cô ấy thực sự tức giận. Vì thế Hướng Nghiên lại càng không dám nhắc tới, chị ấy muốn tìm một cơ hội thích hợp, bởi vì chuyện công tác đó, chính chị ấy cũng chưa đưa ra được quyết định cuối cùng, Vương Thiến Thiến đồng ý chờ chị ấy hai năm, nhưng nếu hai năm biến thành không biết là bao nhiêu năm, Vương Thiến Thiến còn có thể chờ sao?

Một đêm ấy, hai người đều cất giấu tâm sự, ôm nhau mà ngủ, nhưng đều cảm thấy cái ôm kia không chân thật, tuy rằng ngực kề ngực, nhưng mà khoảng cách của trái tim, giống như cách xa một vạn văn ánh sáng.

Vương Thiến Thiến nghĩ tới những lời của Liêu Kiệt, tức giận Liêu Kiệt dựa vào cái gì mà xen vào chuyện giữa cô và Hướng Nghiên.

Hướng Nghiên nghĩ đến phải trấn an Vương Thiến Thiến thế nào, nghĩ đến nên mở miệng làm sao mới có thể làm cho Vương Thiến Thiến không để tâm những lời của Liêu Kiệt.

Đêm, dài như thế. Một người xoay người, một người khác liền lập tức kề sát ôm phía sau lưng.

.
.
.

Ngày hôm nay, Vương Thiến Thiến ở nhà chờ Hướng Nghiên, Hướng Nghiên có nói hôm nay phải ăn cơm với khách hàng, trễ một chút mới về được, cho nên cô ở nhà chờ chị ấy, không có bất luận một lời oán thán nào, dù sao cô cũng cảm giác được, công việc đối với Hướng Nghiên mà nói quả thật rất quan trọng.

Lúc 7 giờ, Hướng Nghiên có gọi điện thoại cho cô, nói muốn cố hết sức để trở về sớm, còn căn dặn cô phải ăn cơm, đừng vì chị ấy không ở đó mà tùy hứng không ăn.

Vương Thiến Thiến đáp ứng, sau khi xuống lầu tùy tiện ăn gì đó, liền ngồi ở vườn hoa nhỏ dưới lầu chờ Hướng Nghiên. Chỗ cô ngồi vừa khéo có thể thấy được vị trí đỗ xe ngay cổng tiểu khu, cho nên nếu Hướng Nghiên ngồi taxi trở về, vừa xuống xe thì cô có thể gặp được ngay.

Có những lúc, sự việc thường thường chính là trùng hợp như thế, vốn không suy nghĩ nhiều, rồi lại làm cho người ta không thể không nghĩ nhiều. Nhưng không, lúc Vương Thiến Thiến thấy Hướng Nghiên bước xuống từ một chiếc xe hơi màu đen, vừa định kêu chị ấy, lại thấy người ngồi ở ghế tài xế đi ra, thế mà lại là Liêu Kiệt. Liêu Kiệt đi đến trước mặt Hướng Nghiên, hai người vừa nói gì, cười rất vui vẻ, sau đó Liêu Kiệt còn đắp áo khoác của mình lên người Hướng Nghiên. Mà Hướng Nghiên vẫn đứng đợi cho xe chạy đi, mới quay đầu, nhìn thấy Vương Thiến Thiến đứng đó không xa, nụ cười cứng lại một chút.

“Sao lại ra đây chờ chị? Đã ăn cơm chưa?” Hướng Nghiên mở miệng trước.

Vương Thiến Thiến liếc chiếc áo khoác đang đắp trên người Hướng Nghiên, nói: “Không phải chị nói là đi ăn cơm với khách hàng sao? Vì sao lại là anh ta đưa chị trở về?”

Hướng Nghiên cởi áo khóa của Liêu Kiệt xuống, cầm nó trong tay, nói: “Anh ấy là một trong những đối tác quan trọng của bọn chị, lúc trước chị không nói vì sợ em nghĩ nhiều, không nghĩ tới em vẫn là nghĩ nhiều.”

“Vốn em cũng không muốn nghĩ nhiều, nhưng chị nói như vậy, em không thể không nghĩ nhiều.”

Hướng Nghiên nhìn thoáng qua xung quanh, lại nhìn về phía Vương Thiến Thiến, nói: “Chị không muốn cãi nhau với em ở bên ngoài, về nhà trước rồi nói.”

Vương Thiến Thiến cũng không nói nữa, hai người im lặng trở lại nhà trọ của Hướng Nghiên.

Hướng Nghiên nghĩ đến trở về nhà, hai người đều sẽ hết giận, không đề cập đến việc này là được, cho nên sau khi về nhà, chị ấy không biểu hiện ra có gì khác thường, giống như lúc trước thay quần áo, thu dọn lại đồ đạc………

Thấy Vương Thiến Thiến ngay cả giày cũng không cởi, còn thở hồng hộc đứng ở cửa, Hướng Nghiên đành phải tiến lên muốn ôm cô ấy một cái, dỗ dành cô ấy.

Kết quả Vương Thiến Thiến lại tránh ra, cô hỏi: “Vì sao lại là Liêu Kiệt?”

Hướng Nghiên ngẩn ra, “Cái gì?”

“Vì sao khách hàng của chị lại là Liêu Kiệt? Vì sao lại ăn cơm với khách hàng trễ như vậy? Vì sao anh ta lại phải đưa chị trở về?”

Hướng Nghiên kiềm chế lửa giận, bình tĩnh trả lời: “Bởi vì công ty bọn chị và công ty của Liêu Kiệt đã có quan hệ hợp tác từ lâu, cho nên anh ấy xuất hiện ở đây, sau đó, hôm nay nói chuyện công việc quên thời gian cho nên trở về muộn, về phần anh ấy đưa chị trở về, chuyện này chắc cũng không có gì quái lạ chứ? Dù sao anh ấy cũng là bạn đại học bốn năm của chị. Anh ấy chỉ đứng từ góc độ bạn bè quan tâm chị mà thôi, giống như lần trước Liêu Kiệt nói……….. ”

Vương Thiến Thiến quay đầu sang một bên, khẽ cười một tiếng, khó hiểu ngắt lời chị ấy, nói: “Anh ta còn thích chị phải không?”

“Nói đùa chuyện gì, đều đã qua nhiều năm như vậy, Thiến Thiến, thật vất vả mới có thể gặp mặt, đừng nói những chuyện này nữa được không?” Hướng Nghiên vừa định đưa tay ra ôm cô, lại bị đè tay xuống.

Vương Thiến Thiến rất muốn nói với Hướng Nghiên, Liêu Kiệt từng đến tìm em, anh ta nói hai chúng ta không thích hợp ở bên nhau, nói em không nên cản trở chị, nói em không xứng với chị……….. Chị có thể hiểu được cảm nhận của em không?

“Chị không thích anh ta, không phải cho đến bây giờ cũng chưa từng cự tuyệt anh ta sao?” Vương Thiến Thiến cố gắng làm cho mình mỉm cười, giống như đang nói một chuyện không liên quan đến mình, trời biết lúc cô nói những lời này, trong lòng có khó chịu và đau thế nào.

“Vương Thiến Thiến, em đừng cố tình gây sự!”

“Cái gì? Chị lặp lại lần nữa!”

“Em có thể đừng ấu trĩ như vậy được hay không?”

Ấu trĩ…… Lại là từ này……. Liêu Kiệt nói cô ấu trĩ, bây giờ, ngay cả Hướng Nghiên cũng cảm thấy cô ấu trĩ…… Vương Thiến Thiến cười lạnh một tiếng, “Đúng, em ấu trĩ, em không xứng với chị, vậy chị đi tìm anh ta đi! Chia tay đi!” Cô nói rất nhẹ, thậm chí còn ngẩng đầu làm ra một dáng vẻ ấu trĩ không để tâm.

“Vương Thiến Thiến! Em!” Hướng Nghiên kích động đến mức nói không ra lời, hai chữ kia, sao có thể dễ dàng nói ra như vậy? Dù cho em tức giận, khó chịu bao nhiêu, cũng không nên nói ra những lời như vậy mới đúng, vì sao lại muốn nói ra?

Vương Thiến Thiến xoay người mở cửa, muốn tông cửa xông ra, nhưng mà cầm lấy tay nắm cửa lại chần chừ. Cô nhìn thấy Hướng Nghiên tức giận, đột nhiên lại cảm thấy đau lòng, muốn rút lại những lời nói vừa rồi, qua đó an ủi chị ấy, đừng tiếp tục cãi nhau nữa, nhưng mà tức giận trong lòng cô cũng không nuốt xuống được, suy nghĩ của trẻ con, chính là muốn chọc tức người lớn, làm cho người lớn tức giận, mới cảm thấy được là người lớn quan tâm mình, yêu mình. Cuối cùng, cô vẫn đẩy cửa ra.

“Thiến Thiến……..” Hướng Nghiên gọi theo bóng dáng đang dần mất hút kia, đáp lại chị ấy, chỉ có tiếng khóa cửa thật khẽ.

Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 65

Chương 65. Ngài tình địch
Hướng Nghiên đi rồi, Vương Thiến Thiến vẫn sống tại ngôi nhà chung của hai người, đột nhiên chỉ còn lại một mình cô, đương nhiên sẽ không quen. Mỗi đêm hai người đều gọi điện thoại nói chuyện rất lâu, báo cáo cho nhau hôm nay đã làm gì, ăn gì……..

Vương Thiến Thiến nghĩ, ngày tháng sẽ nhanh như vậy mà vọt đến hai năm sau. Nhưng mà một ngày lại một ngày, cuộc sống cô đơn một mình lại dài đằng đẵng như thế. Thì ra cô đã quên mất, lúc hai người ở bên nhau, thời gian mới trôi qua nhanh, mà lúc một người tràn đầy nhung nhớ, thời gian lại dài như vậy.

Cũng may nhà của Hướng Nghiên gần đại học N, lúc Vương Thiến Thiến rảnh rỗi thường trở về đại học N tìm Tống Nhiên ăn cơm, tới cuối tuần còn có thể kêu Lí Nam đi ra họp mặt nho nhỏ một chút, thỉnh thoảng khi nhàm chán cũng có thể kêu Triệu Đình đi uống rượu này nọ.

Khoảng thời gian đầu tiên, hai người mỗi tháng gói cước 500 tin nhắn cũng không đủ dùng, sau đó từ từ tin nhắn trả lời chậm, gọi điện thoại có đôi khi không nghe, sau đó rất lâu mới trả lời lại. Vương Thiến Thiến dần dần bắt đầu cảm thấy, khoảng cách giữa cô và Hướng Nghiên không phải chỉ là khoảng cách về địa lý, cho dù cô biết cô đã suy nghĩ nhiều, cô tin Hướng Nghiên chắc chắn là bận quá, có rất nhiều nghiệp vụ phải học, bổ sung, nhưng một khi rảnh rỗi sẽ nhịn không được mà miên man suy nghĩ. Cảm giác bất lực không thể diễn tả được cứ yên lặng mà sinh ra, cô mơ hồ cảm thấy có chút cảm giác không thể bắt được Hướng Nghiên.

Sau nửa năm yêu xa như vậy, Vương Thiến Thiến cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ đông, nói cách khác cô có tất cả thời gian mười ngày đi đến bên cạnh Hướng Nghiên, tuy rằng chỉ là mười ngày, nhưng cũng làm cho cô cảm động không thôi. Tất cả lo lắng và bất an, chắc là sẽ biến mất sau khi nhìn thấy Hướng Nghiên?

Qua bốn giờ ngồi máy bay, Vương Thiến Thiến hạ xuống thành phố có Hướng Nghiên. Vừa xuống máy bay, tâm trạng đột nhiên tốt lên, cô nghĩ chắc là cô thích thành phố này, vì thành phố này có Hướng Nghiên.

Cô lặng lẽ đến, trước đó cũng không nói cho Hướng Nghiên, bởi vì muốn cho chị ấy một sự bất ngờ. Cô cũng không mang theo hành lý gì, cho nên gọi xe đi thẳng đến phía dưới tòa nhà của công ty Hướng Nghiên.

Tính toán thời gian Hướng Nghiên cũng có lẽ tan tầm, vì thế Vương Thiến Thiến gọi điện thoại cho Hướng Nghiên: “Tan sở rồi chưa?”

“Ừ, đang đi ra ngoài đây.” Hướng Nghiên vừa ấn thang máy vừa nói.

“Ồ, thế sau khi tan sở thì làm gì?”

Vừa lúc thang máy đến, Hướng Nghiên nói: “Đợi lát nói tiếp với em, vào thang máy, tín hiệu không tốt.” Im lặng trôi qua hơn mười giây, Hướng Nghiên từ trong thang máy đi ra, “Vừa rồi em nói gì?” Lời còn chưa dứt, đã thấy Vương Thiến Thiến đứng ở đại sảnh giống như pho tượng.

Hướng Nghiên hơi kinh ngạc, Vương Thiến Thiến cũng không tiến lên, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt chứa tình.

Có đồng nghiệp thấy Hướng Nghiên sững sờ đứng một chỗ, liền hỏi: “Sao vậy? Gặp người quen à?”
Hướng Nghiên cười cười: “À, đây là em gái em, em không biết hôm nay cô ấy lại đến………” Nói xong đi qua kéo tay Vương Thiến Thiến giới thiệu với các đồng nghiệp.

Có một đồng nghiệp nam hay nói đùa, nói: “Ôi, em gái nhỏ thật dễ thương nha.”

Bên cạnh lại có một đồng nghiệp nữ thúc giục mọi người nói: “Tổng giám đốc Trương đã đặt chỗ xong rồi, chúng ta nhanh lên một chút.”

Hướng Nghiên nhìn Vương Thiến Thiến, vừa định nói chuyện, có người giành nói trước: “Hướng Nghiên, đem theo em gái em cùng đi đi.”

Vương Thiến Thiến biết đây có thể là buổi tụ họp của bộ phận bọn họ, vì thế nói: “Không được, em chỉ tới tìm chị em lấy chìa khóa mà thôi.” Sau đó, quay đầu lại nói với Hướng Nghiên: “Đưa chìa khóa cho em, em về nhà ngủ trước, hơi mệt.”

Hướng Nghiên lấy chìa khóa ra đưa cho cô, thuận miệng dặn dò một câu: “Nhớ ăn cơm.”

Đợi Vương Thiến Thiến đi rồi, Hướng Nghiên mới lên xe của đồng nghiệp, còn không quên gửi tin nhắn cho Vương Thiến Thiến, dặn dò cô ấy trong tủ lạnh có nguyên liệu nấu ăn, có thể tự mình làm đồ ăn, hoặc là trên bàn trà có số điện thoại của nhà hàng gần đó, có thể gọi điện gọi cơm. Không biết bắt đầu từ khi nào, lúc cô ấy đợi mình thì có thói quen không ăn cơm.

Vốn là một bữa cơm gia tăng tình cảm đồng nghiệp, lại làm cho Hướng Nghiên ăn đến tâm trí không yên. Chị ấy vẫn cầm điện thoại không buông, sợ Vương Thiến Thiến gửi tin nhắn đến mình không nghe được, nhưng mà lúc này đây Vương Thiến Thiến thật ngoan, không có giống như mọi khi quấn quít lấy chị ấy gửi tin nhắn, chỉ tùy tiện hỏi vài câu linh tinh ăn cơm ở đâu thì không có động tĩnh gì nữa.

Trong lòng Hướng Nghiên mơ hồ cảm thấy một chút bất an, nói không rõ là vì sao, là lâu lắm không gặp rồi sao? Cho nên phải dè dặt như vậy?

Ăn cơm xong, Hướng Nghiên vội vàng nói lời tạm biệt đồng nghiệp, lòng như lửa đốt mà trở về nhà, vừa mở cửa, đã thấy Vương Thiến Thiến quả nhiên giống như oán phụ rút vào một góc sô pha, đèn cũng không bật.

“Ăn cơm chưa?” Hướng Nghiên ngồi vào bên cạnh cô, nhẹ giọng hỏi.

Vương Thiến Thiến khẽ gật đầu, chỉ chỉ phòng bếp nói: “Ăn rồi, nhưng mà, bát chưa rửa.”

“Ăn gì là tốt rồi, bát để chị rửa.” Hướng Nghiên hôn mặt cô, “Sao lại có vẻ không vui?”

Vương Thiến Thiến ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hướng Nghiên, đôi mắt to, sáng rực hơi hơi nheo lại, giống như chỉ cần mạnh thêm một chút sẽ trào ra nước.

“Sao vậy?” Hướng Nghiên nhịn lại cảm xúc, tiếp tục hỏi.

Vương Thiến Thiến thở mạnh một hơi, “Sao lúc nãy trước mặt đồng nghiệp lại nói em là em gái chị?”

“Vậy chị nên nói thế nào?” Hướng Nghiên giúp cô vén vén mái tóc che khuất đôi mắt.

“Chị cũng có thể nói là bạn học này, bạn này.”

“Thế còn không phải sẽ phí lời giải thích với bọn họ?”

“Dù sao đối với xưng hô em gái này em có bóng ma.” Vương Thiến Thiến khẽ nghiêng đầu, tay của Hướng Nghiên cứ như vậy mà tạm dừng giữa không trung.

Sau đó, Hướng Nghiên thu tay về, ánh mắt nhìn về chỗ khác nói: “Không phải em cũng sợ người khác biết sao?”

Vương Thiến Thiến vừa định phản bác, nhìn thấy vẻ mặt của Hướng Nghiên trầm xuống, vội đứng dậy ngồi xổm trước mặt chị ấy, cầm tay chị ấy nói: “Hướng Nghiên……… Chúng ta thật vất vả mới gặp mặt, đừng nói những lời tổn thương tình cảm như vậy nữa được không?”

Hướng Nghiên thở dài, rõ ràng là Vương Thiến Thiến khơi mào trước, sao nói một hồi lại giống như biến thành chị ấy không đúng? “Là ai khơi mào trước đây?”

“Đúng, là em không đúng. Ừm……… Em nhớ chị……” Vương Thiến Thiến đùa cợt cọ cọ lên vai Hướng Nghiên.

“Đừng lộn xộn……. Chị rất mệt.” Hướng Nghiên bận làm việc một ngày, tan sở lại đi liên hoan, thật sự là rất mệt. Vội vã quay trở về, cũng vì nhìn cô ấy sớm một chút, nhưng lại không nghĩ tới cô ấy lại có lời oán trách như thế.

“Một lát thôi sẽ hết……..” Vương Thiến Thiến còn dựa vào người Hướng Nghiên bất động.

“Thật mà, đừng náo loạn.” Hướng Nghiên bất đắc dĩ, đành phải sờ sờ đầu cô.

“Hướng Nghiên……” Vương Thiến Thiến tiếp tục đánh chết cũng không buông.

“Thế nếu chị ngủ em cũng đừng trách chị.” Chị ấy cũng không muốn ngày hôm sau phải ôm eo đi làm.

Vương Thiến Thiến gật mạnh đầu, “Nếu vậy, em sẽ dùng cách của em để gọi chị thức.”

“A…… đồ vô lại nhà em……..”

Hai tay sớm đã dự mưu trước, không để cho Hướng Nghiên có cơ hội đổi ý, sớm hành động theo bản năng.

.
.
.

Vương Thiến Thiến chưa từng nghĩ đến cũng có thể gặp Liêu Kiệt ở thành phố S, đây đã từng là ngài tình địch của cô, cũng e có thể là hiện tại.

Hướng Nghiên đi làm, buổi chiều Vương Thiến Thiến đi dạo ở siêu thị lân cận mà thôi, không nghĩ đến sẽ gặp được Liêu Kiệt.

Thái độ của Vương Thiến Thiến đối với Liêu Kiệt tự nhiên cũng ác liệt như trước đây, tuy rằng đã không gặp hai năm, nhưng Vương Thiến Thiến xem ra, mặt mũi của Liêu Kiệt vẫn là làm người ta chán ghét như trước. Một tên đàn ông con trai, cũng không phải là gay, không có việc gì ngoại hình trắng như vậy làm gì? Làn da đẹp như vậy làm gì? Đáng chết nhất chính là lúc cười lên còn có lúm đồng tiền như ẩn như hiện.

Cô vừa nhìn thấy anh ta, liếc mắt một cái đã nhận ra, anh ta cũng như vậy, nhưng cô không định sẽ nói chuyện với anh ta, cho nên cố ý nghiêng đầu đi một bên. Kết quả anh ta lại gọi cô, “Thật trùng hợp, vậy mà gặp em ở đây.”

“Ha ha.” Vương Thiến Thiến miễn cưỡng nhếch miệng.

Liêu Kiệt cũng không đặt sự không lễ phép của cô trong lòng, chỉ nói: “Cho dù hôm nay không gặp em, sắp tới đây anh cũng định tìm em nói chuyện.”

Vương Thiến Thiến liếc anh ta một cái, thờ ơ nói: “Giữa chúng ta có cái gì để nói sao? Em nhớ lúc còn trong trường cũng không phải quá thân với anh.”

“Về Hướng Nghiên, anh cảm thấy em sẽ có hứng thú biết một chút chuyện về bên này của chị ấy.”

Trong lòng Vương Thiến Thiến căng thẳng, có chuyện gì mà Hướng Nhiên không thể nói với mình, lại nói với Liêu Kiệt? Cô nghĩ đến sẽ nói một câu từ chối anh ta: Không quan trọng, Hướng Nghiên có chuyện gì đều sẽ nói cho em biết. Nhưng mà…… khi mở miệng ra lại nói – “Thế nói chuyện vài câu vậy, Hướng Nghiên sắp tan ca, em còn muốn trở về chuẩn bị cơm chiều.”

Hai người vào một quán cà phê ở góc đường, Vương Thiến Thiến gọi một ly latte Hướng Nghiên thích, sau đó nhìn Liêu Kiệt dùng vẻ mặt vô cùng hưởng thụ mà uống cà phê đen, một chút đường cũng không bỏ vào. Người này thật đáng ghét, giống như luôn muốn khác người. Vương Thiến Thiến nhớ tới lời Nguyệt Lượng dùng để hình dung Lí Nam — Tư duy khác với người thường.

“Có lời gì, cứ nói nhanh đi.” Vương Thiến Thiến lại lười nhìn anh ta, quay đầu nhìn người đi qua lại ngoài cửa sổ.

“Thế anh sẽ nói thẳng, nghe nói em làm việc ở công ty nhà nước?” Anh ta nhìn thoáng qua thời gian trên điện thoại, cũng theo ánh mắt của Vương Thiến Thiến mà nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ừ.” Vương Thiến Thiến cũng không thèm quay đầu lại.

“Hơn nữa tiền lương, một tháng có thể được ba nghìn?”

Lúc này Vương Thiến Thiến mới quay đầu lại, nhìn thấy nụ cười ngay khóe miệng Liêu Kiệt, giống như mang theo nét mặt chế giễu cộng thêm một chút khinh thường nói ra hai chữ “ba nghìn” này. Vương Thiến Thiến lạnh mặt xuống, nói: “Chuyện này liên quan gì đến anh?”

Liêu Kiệt khẽ cười một tiếng, “Em như thế này, có thể cho cô ấy cái gì?”

Vương Thiến Thiến vốn chướng mắt anh ta, nghe anh ta hỏi như vậy, không chút suy nghĩ đã nói: “Chị ấy và tôi ở bên nhau rất hạnh phúc, tôi có thể cho chị ấy được hạnh phúc.”

Liêu Kiệt nghe xong vẫn tiếp tục cười, tao nhã uống một hớp cà phê, “Em có thể cho cô ấy hạnh phúc gì? Hiện giờ, ngay cả em cũng không cho được bản thân mình một cuộc sống như mong muốn, sao em có thể cho cô ấy được hạnh phúc? Trước kia, cô ấy vì em mà bỏ qua đại học C, bây giờ em còn muốn cô ấy vì em bỏ qua cả công việc hiện tại sao?”

Vương Thiến Thiến không phục nói: “Chị ấy chỉ ở đây hai năm, chị ấy vẫn sẽ trở lại, vì sao anh lại nói chị ấy vì tôi mà bỏ công việc này?”

“Xem năng lực của chị ấy, em cảm thấy chị ấy vẫn cứ tiếp tục quay về tổng công ty làm một nhân viên quèn, thích hợp à? Hay là nói em có thể vì chị ấy vứt bỏ đi công việc ổn định ở công ty nhà nước sao?” Nói xong lại tiếp tục nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, có một bà mẹ đang chơi cùng con của mình, bà ấy cướp lấy quả bong bóng trong tay đứa nhóc, đứa nhóc kia lập tức khóc lên, lúc đưa quả bong bóng lại trong tay đứa nhóc, trong mắt còn lấp lánh nước mắt, nhưng bàn tay nhỏ bé rõ ràng đã nắm rất chặt.

Vương Thiến Thiến im lặng nửa ngày, cũng chưa nói một câu, cô đúng là nên nhảy dựng lên lớn tiếng bác bỏ quan điểm của Liêu Kiệt, thế nhưng, đột nhiên cô lại không có sức lực. Lời hứa hai năm sau…… Hướng Nghiên không thể trở về sao?

Liêu Kiệt vẫn luôn nhìn theo bóng dáng của hai mẹ con ấy đi xa, mới quay đầu nhìn Vương Thiến Thiến, “Đừng quá ngây thơ, không phải tất cả phụ nữ đều chỉ cần tình yêu là đủ. Ít nhất, Hướng Nghiên không phải.”

Vương Thiến Thiến sững sờ ngồi tại chỗ, cho dù đây là sự thật, cho dù thật là như vậy, những lời này, cô cũng không nên nghe được từ chỗ của Liêu Kiệt. Cô không nói gì, đứng lên nổi giận đùng đùng đi ra cửa.

Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 64

Chương 64. Yêu xa không thể tránh

Vội đến những ngày cuối năm, lại nghênh đón năm mới, sự chia lìa ngắn ngủi qua đi, Hướng Nghiên lại mang đến một tin tức làm cho Vương Thiến Thiến khổ sở.

Thì ra công ty của Hướng Nghiên cử chị ấy đi thành phố S làm quản lý, nếu chị ấy đi, sau này sẽ dễ lên chức. Nhưng nếu không đi, ở lại tổng công ty tuy rằng cũng lên, nhưng sẽ rất chậm. Đây là một cơ hội rất tốt, chị ấy không muốn bỏ qua.

Sau khi ăn cơm chiều, hai người giống như mọi khi cùng nhau nằm trên sô pha xem tivi, lúc Hướng Nghiên nói ra chuyện này, Vương Thiến Thiến vốn đang cười, sau khi nghe chị ấy nói xong, nụ cười kia lập tức cứng lại trên gương mặt.

Hướng Nghiên khẽ cúi đầu, “Thật ra…… Thật ra chị còn chưa nghĩ được là sẽ đi hay không……….”

Vương Thiến Thiến ý thức được mình lại đem tâm tình đặt trên mặt, vội vàng ra vẻ bình tĩnh mỉm cười một cái nói: “Phải đi bao lâu?”

Hướng Nghiên không ngẩng đầu, cho nên vốn không hề chú ý sự thay đổi trên gương mặt Vương Thiến Thiến, hoặc là nói, chị ấy không muốn nhìn nét mặt đau buồn của cô, “Chắc hai năm.” Chị ấy nhẹ nhàng chậm rãi phun ra mấy từ này.

“Không đi không được sao?” Vương Thiến Thiến lại tủi thân lộ ra biểu tình trẻ con tùy hứng, tưởng tượng đến chuyện phải cách biệt lâu như vậy, cô bắt đầu khổ sở, chỉ mới nghĩ đến một chút mà đã bắt đầu khổ sở, không biết nếu Hướng Nghiên thật sự đi rồi, mình phải làm sao bây giờ.

Hướng Nghiên nắm lấy tay cô, mười ngón đan vào nhau, “Chúng ta không thể giấu gia đình cả đời, rồi sẽ có lúc phải công khai, cho nên hiện tại chị rời đi là vì tương lai tốt đẹp hơn của chúng ta, tương lai chúng ta có khả năng kinh tế hoàn toàn độc lập, mới có thể công khai, không phải sao?”

Vương Thiến Thiến im lặng, không nói một câu, Hướng Nghiên nói tiếp: “Hay là, em đi cùng chị nhé?” Chị ấy đương nhiên không nỡ rời khỏi cô, nhưng mà Hướng Nghiên lớn hơn cô, tự nhiên sẽ suy tính nhiều hơn cô, Hướng Nghiên không nói cho cô trong nhà lại bắt đầu thúc giục kết hôn, không nói cho cô trong lúc ăn tết mẹ lại sắp xếp đi coi mắt. Mà cơ hội công việc này, cũng là chính là cơ hội có thể làm cho Hướng Nghiên chứng minh mình có thể mạnh mẽ hơn rất nhiều tên con trai, tóm lại, chị ấy đã có quyết định rồi.

Vương Thiến Thiến cũng hiểu được lúc này cô không nên không có tự chủ mà ngăn cản Hướng Nghiên nữa, cũng biết mình vốn không thể bỏ công việc hiện tại, thật ra về tương lai, cô quả thật chưa từng nghĩ đến, cũng có thể nói căn bản là không hề có kế hoạch gì đáng nói, cho đến bây giờ cô chính là loại người chỉ nhìn trước mắt là đủ rồi. Cho nên lúc Hướng Nghiên nói ra tương lai thế nào thế nào, cô im lặng, cho tới nay tất cả mọi chuyện đều là Hướng Nghiên tính toán, vì thế cô nói: “Em chờ chị. Hai năm mà thôi, sẽ trôi qua rất nhanh.” Sau đó lộ ra bảng hiệu tốt nhất của cô, nụ cười vô tâm vô tư.

Hướng Nghiên không nói gì nữa, chỉ ôm chặt lấy cô, trong mắt lấp lánh vô số ánh sao.
Hôm nay là sinh nhật Lí Nam, Vương Thiến Thiến và Tống Nhiên tranh thủ thời gian nghỉ trưa tụ họp cùng một chỗ chúc mừng cậu ấy. Lí Nam cũng nhờ quan hệ của cha tiến vào bộ tài vụ của ủy ban thành phố, nhìn thấy Vương Thiến Thiến lại khó tránh mà bắt đầu than thở vị trí của ủy ban thành phố rất hẻo lánh, than thở tòa nhà của ủy ban vô cùng cũ nát, sau đó lại hâm mộ công ty của Vương Thiến Thiến trang hoàng lộng lẫy tráng lệ gì đó.

Vương Thiến Thiến than nhẹ một hơi, “Nhưng mà chỗ tớ không có đãi ngộ tốt như chỗ cậu, sao cậu không nhắc tới?”

“Ôi trời, tốt chỗ nào chứ, không có tốt như cậu nghĩ đâu.” Thẳng thắn mà nói như thế, nhưng đối với Vương Thiến Thiến, công việc của Lí Nam nhàn hạ là tốt rồi.

Tống Nhiên thấy hai người kia gặp mặt lại bắt đầu tâm sự than van, không khỏi cười, “Xem ra tớ quyết định học nghiên cứu sinh là một lựa chọn vô cùng chính xác, hiện giờ tớ cũng không có nhiều phiền não như các cậu vậy.”

Nói đến việc này, Vương Thiến Thiến lại bắt đầu nói Tống Nhiên, “Lúc trước rõ ràng cậu có thể thi vào một trường rất tốt, kết quả bởi vì một cái lý do như vậy lại ở lại trường mình, mỗi lần nghĩ tới tớ lại cảm thấy dở khóc dở cười.”

“Lý do gì? Không phải là vì được đề cử đi học sao?” Lúc ấy Lí Nam còn tưởng Tống Nhiên chung sống với bọn cô lâu, cũng trở nên lười, cho nên trong khoa vừa nói cử đi học cậu ấy đã đồng ý ngay.

Tống Nhiên đỏ mặt, “Chuyện này, đừng nhắc lại nữa…………”

“Ha? Chẳng lẽ không phải do được cử đi học? Chẳng lẽ tớ đã hiểu sai rồi?” Lí Nam lại bắt đầu hứng thú, hỏi cho ra nhẽ.

Vương Thiến Thiến lại bắt đầu phê bình Lí Nam, “Cậu nhìn cậu đi, cái đồ không có nhân tính, vậy mà cũng không biết nguyên nhân Tống Nhiên ở lại trường mình, cậu nói xem cậu có nên đi mua một miếng đậu hũ đập đầu chết hay không?”

Lí Nam trừng mắt nhìn cô, “Khiếm như thế à? Tớ tự phạt một ly là được chứ gì?” Nói xong ngửa đầu uống cạn hết rượu trong ly, sau đó hỏi lại Tống Nhiên, “Rốt cuộc là vì chuyện gì?”

Tống Nhiên thấy Lí Nam uống rượu xong không có phản ứng gì khác thường, mới từ tốn nói: “Còn nhớ nguyện vọng chúng ta viết trong quán nước hay khi ấy không?”

Lí Nam suy nghĩ kỹ lại một chút, mình viết chắc chắn là không thể thực hiện được, cho nên đã sớm quên mất, mà của những người khác viết cô lại càng không thể nhớ được. Vì thế cô lắc lắc đầu.

Tống Nhiên nói tiếp: “Khi đó tớ viết, hy vọng trước khi tốt nghiệp có thể xem hết sách trong thư viện, nhưng tớ tốt nghiệp rồi vẫn chưa xem hết………..”

Lúc này Lí Nam mới hiểu ra, sau đó cô cũng vô cùng đồng ý cách nhìn của Vương Thiến Thiến đối với chuyện này, thật là dở khóc dở cười……. Cô lại rót rượu cho hai người kia, “Đừng nói gì nữa………… Cạn ly đi………”

Vương Thiến Thiến phát hiện sau khi Lí Nam vào cơ quan nhà nước, cân nặng và tửu tượng đều tăng lên theo tỉ lệ thuận, ngược lại Tống Nhiên càng ngày càng gầy, không biết là do học mệt hay như thế nào.

Sau đó lại trò chuyện đến Nguyệt Lượng, Tống Nhiên nói: “Tớ gặp được Thái Dương trong trường, nghe em ấy nói tết Nguyệt Lượng cũng không có về.”

“Ừ, Nguyệt Lượng đang ra sức dành dụm tiền mà.” Vương Thiến Thiến tiếp lời.

“Nghe nói cậu ấy làm môi giới nhà ở Bắc Kinh à? Thế bốn năm đại học không phải là đổ sông đổ bể rồi sao?” Lí Nam nói xong còn thở dài thương tiếc.

“Những lời này tớ cũng đã nói với cậu ấy, nhưng cậu ấy nói không có uổng phí, bởi vì cậu ấy quen được chúng ta.”………

Tiếp theo lại nói tới Trương Thiên Nhất, nói tới rất nhiều chuyện trước kia. Cuối cùng đề tài lại rơi trên người Vương Thiến Thiến và Hướng Nghiên, Vương Thiến Thiến cười nói ra chuyện Hướng Nghiên phải tạm thời rời thành phố H.

“Cậu đồng ý để cho chị ấy đi?” Lí Nam làm ra vẻ mặt khó tin, dựa vào tính cách của Vương Thiến Thiến, da mặt dày đeo bám người khác như vậy, chắc chắn là khóc lóc chết sống không cho Hướng Nghiên đi, sao lại có thể ngồi ở đây mỉm cười nói ra chuyện này?

“Đúng vậy.”

“Cậu cứ an tâm như vậy?”

“Có gì không thể an tâm chứ?”

Lí Nam há miệng, cuối cùng lại không nói gì, tình cảm của Hướng Nghiên và Vương Thiến Thiến vẫn luôn rất ổn định, rất vững chắc, nhưng cô nghĩ nguyên do là bởi vì hai người sớm chiều ở chung, yêu xa, tình cảm giữa nam và nữ cũng phải thay đổi, huống chi là tình cảm mỏng manh của hai người con gái chứ? Trải qua chuyện của Lục Khải và Trương Thiên Nhất, từ đáy lòng Lí Nam cũng không ôm hy vọng gì với Hướng Nghiên và Vương Thiến Thiến, tình cảm như vậy, có thể tiếp tục kiên trì tất nhiên là tốt, nhưng nếu không thể kiên trì, cũng chẳng trách được ai, chỉ là những lời này từ trước đến giờ vẫn chưa từng nói ra.

Lúc này Tống Nhiên đánh vỡ im lặng nói: “Lí Nam, khi nào thì cậu kết hôn?”

Lí Nam cũng theo đó nói tiếp: “Còn sớm mà, công ty của anh ấy vừa mới khởi bước, nhanh nhất cũng phải sang năm mới tính tới chuyện kết hôn. Trái lại cậu, Tống Nhiên, sao còn không tìm một người bạn trai đi?”

“Chờ sau khi tớ thi tốt nghiệp cao học rồi nói sau, tớ còn chưa xem hết sách trong thư viện mà, không có thời gian……..”

Khi đó, sau khi Vương Thiến Thiến nói với Hương Nghiên câu “Em chờ chị” này, cô cũng từng hối hận, vì thế gọi điện thoại kể khổ với Nguyệt Lượng, Nguyệt Lượng nghiêm khắc phê bình cô. Lúc trước Nguyệt Lượng rời đi, cũng ôm ý tưởng giống như Hướng Nghiên, Nguyệt Lượng nói: “Thái Dương nhỏ như vậy, cũng hiểu được đạo lý này, sao cậu lại không thể thông cảm cho Hướng Nghiên một chút chứ? Cậu mở miệng ra lại nói mình là công, nhưng cậu xem những chuyện này của cậu, không phải là cậu bị Hướng Nghiên đè lâu rồi, ngay cả tính tình cũng thụ theo luôn đi?”

Vương Thiến Thiến không tiếp tục tranh luận chuyện công thụ của mình, cũng không có sức lực phản bác cậu ấy, bởi vì những điều cậu ấy nói đều đúng. Mà những chuyện hiện tại mình có thể làm, cũng chỉ là tin tưởng Hướng Nghiên, tin tưởng hai năm sau sẽ có một cuộc sống tốt đẹp.

Ngày Hướng Nghiên đi, chỉ có Triệu Đình và Vương Thiến Thiến đến sân bay tiễn chị ấy. Vương Thiến Thiến lại nói liên miên dặn dò một đống lớn: “Sau khi đến bên ấy, gọi điện thoại cho em.”

“Nhớ ăn cơm đúng giờ.”

“Em vừa có ngày nghỉ sẽ lập tức đi thăm chị.”………..

Triệu Đình cười cô: “Thiến Thiến, em xem nói nhiều như vậy, Hướng Nghiên có thể nhớ hết sao? Có cần chị lấy sổ giúp hai người viết lại không?”

Vương Thiến Thiến liếc chị ấy, “Được đó, nếu chị có thể theo kịp tốc độ của em, em cũng không ngại chị viết lại đâu, hiện giờ em bắt đầu nói, chị chuẩn bị tốt.”

Sau đó lại thâm tình nhìn Hướng Nghiên nói: “Sau khi đến bên ấy xuống máy bay đầu tiên là gọi điện thoại cho em nếu em ở ngoài không thể nghe được thì gửi tin nhắn cho em sau khi em thấy tin nhắn nhất định sẽ gọi lại cho chị tiếp đó chị tới chỗ ở rồi cũng phải nói cho em biết một tiếng…………” Một đoạn rất dài, không có một dấu chấm câu, Vương Thiến Thiến rất nhanh đã nói xong, hỏi Triệu Đình: “Nhớ được chưa?”

Triệu Đình tức giận gầm lên một tiếng, “Vương Thiến Thiến, em cố ý à? Muốn bị nhéo có phải không?”

Hướng Nghiên cười che trước người Vương Thiến Thiến nói: “Chị nhớ hết rồi, hai người đừng cãi nhau nữa.”

Vương Thiến Thiến đứng phía sau Hướng Nghiên lè lưỡi nói với Triệu Đình: “Chị thấy Nghiên Nghiên nhà bọn em thông minh chưa. Cho nên nói nha, trẻ con mà ngốc, thật sự là chuyện cả đời, không cứu được chị.”

Hướng Nghiên nghe được một tiếng “Nghiên Nghiên” kia nhịn không run khóe miệng, quay đầu mỉm cười nhìn Vương Thiến Thiến nói: “Em còn dám kêu biệt danh của chị, có tin chị tới rồi cũng không gọi điện thoại cho em không?”

Vương Thiến Thiến vội che miệng lại, cười lắc đầu.

Hướng Nghiên lại nói với Triệu Đình: “Sau khi tớ đi, lúc cậu rảnh rỗi giúp tớ chăm sóc bạn nhỏ nhà tớ, cậu cũng biết tính cách của tớ có chút………. Ừm, không giỏi biểu đạt, tóm lại, tớ giao cô ấy cho cậu.”

Triệu Đình khẽ gật đầu, “Yên tâm đi, quen cậu sáu năm, tớ còn không biết cậu như thế nào sao? Tớ giúp cậu trông cô ấy cho tốt, nếu cô ấy dám trêu hoa ghẹo nguyệt, tớ chặt đứt chân cô ấy.”

Tuy Vương Thiến Thiến không đồng ý lời nói của Triệu Đình, nhưng vẫn ôm chặt bả vai của Triệu Đình nói với Hướng Nghiên: “An tâm đi, em sẽ ngoan ngoãn chờ chị trở về.”

“Thế chị đi đây.”

“Ừm.”

Đợi cho bóng dáng của Hướng Nghiên biến mất ở cổng soát vé, gương mặt tươi cười của Vương Thiến Thiến cũng lập tức biến mất, bàn tay nắm lấy vai của Triệu Đình cũng vô lực buông xuống.

Triệu Đình quay đầu nhìn cô, túm túm lấy tay của cô nói: “Đi thôi, em nhỏ, chị gái đi uống rượu với em.”

Vương Thiến Thiến gắng sức khẽ gật đầu, đi theo Triệu Đình ra ngoài, đi đến nửa đường quay đầu lại nhìn.

Lời hẹn hai năm, đã hứa rồi, không xa không rời………….

Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 63

Chương 63. Mỗi người mỗi ngã

Chẳng mấy chốc đã đến tháng 6 của học kỳ hai, sắp đến mùa chia ly, tâm trạng cũng bắt đầu luyến tiếc, những chuyện và những người trước đây không thèm để ý giờ lại trở thành một ngòi lửa tức cảnh sinh tình.

Vương Thiến Thiến đăng ký vào doanh nghiệp bất động sản nhà nước của Vương trưởng khoa, Hướng Nghiên phỏng vấn vào công ty luật lớn nhất của thành phố H, Tống Nhiên được tiến cử tiếp tục ở lại đại học N học nghiên cứu sinh, Lí Nam do quan hệ của cha quyết định đi thi công chức. Về phần Nguyệt Lượng, cậu ấy không muốn làm kế toán, không muốn ở lại công ty của cha cậu ấy, cậu ấy muốn cho Thái Dương một tương lai tốt đẹp, cho nên công khai mọi chuyện với gia đình, sau đó quyết định một mình lưu lạc ở Bắc Kinh. Lúc này đây, cậu ấy đã nghiêm túc hạ quyết tâm cùng Thái Dương chung sống cả đời.

Mọi người đều có chỗ thuộc về, chỉ có Trương Thiên Nhất rơi vào kết quả cô độc lẻ loi. Lục Khải chia tay với Trương Thiên Nhất, bởi vì Lục Khải phải kết hôn. Cho đến nay Lục Khải đều nghe sự sắp đặt trong nhà, những chuyện thế này lại càng không dám làm trái ngược với ý muốn của gia đình. Cho nên Trương Thiên Nhất bị đả kích, khi nhìn thấy dòng băng rôn “Hiến thân quân đội, báo ân tổ quốc” trong trường, dứt khoát lựa chọn đi tham gia quân ngũ.

Giờ chia tay sắp đến, cẩn thận hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp của bốn năm qua, phát hiện dù cho nói đến mấy ngày mấy đêm cũng không nói hết, bởi vì những kỷ niệm này, cũng đủ dùng cả đời để hoài niệm.

Nguyệt Lượng rời đi đầu tiên, vì cuộc sống tươi đẹp trong lòng hướng tới mà nỗ lực. Sau khi thu xếp xong mọi thứ, cậu ấy gửi cho mỗi người một tin nhắn: “Đây là số điện thoại mới ở Bắc Kinh của tớ, số trước không dùng nữa, sau này tìm tớ thì gọi số này.”

Lúc nhận được tin nhắn này, những người khác đang tụ tập cùng một chỗ để tiễn Trương Thiên Nhất.

Tống nhiên trả lời: “Chăm sóc bản thân cho tốt.”

Lí Nam trả lời: “Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho bọn tớ.”

Trương Thiên Nhất trả lời: “Chú ý thân thể.”

Vương Thiến Thiến trả lời: “Được rồi ~ Darling ~”

Vài phút sau, ba tiếng chuông tin nhắn vang lên liên tiếp, Nguyệt Lượng gửi: “He he ~ Đã nhận ~”

Vương Thiến Thiến nhìn chằm chằm di động nửa ngày, sao cô lại không nhận được? Ấm ức gửi tin nhắn kia lại một lần nữa, cuối cùng Nguyệt Lượng cũng đáp, cậu ấy trả lời: Cút!

Vương Thiến Thiến tủi thân nhìn về phía Hướng Nghiên, Hướng Nghiên an ủi cô nói: “Tình cảm của hai em thật tốt, thật làm cho người ta hâm mộ.”

Sau đó mấy người kia cùng cười ầm lên. Từ nay về sau là mỗi người mỗi ngã, không biết khi nào mới có thể gặp lại, thế nhưng không ai rơi nước mắt, bởi vì trước sau luôn tin tưởng, tình bạn này sẽ không do sự thay đổi của thời gian hay không gian mà nảy sinh biến cố gì.

.
.
.

Trên sân ga, Trương Thiên Nhất mặc quân phục màu xanh biếc, đưa lưng về phía mặt trời, cười đến sáng lạn.

Vương Thiến Thiến đưa tay khẽ sờ mái tóc húi cua cậu vừa mới cắt, cậu cắt tóc ngắn tinh thần có vẻ đầy sức sống hơn nhiều. Trước đây khi cậu muốn vào quân ngũ, tất cả mọi người đều không ít lời khuyên giải, nhưng mà chuyện cậu quyết định rất khó thay đổi. Cùng với Lục Khải đi đến ngày hôm nay như vậy, cậu cũng đã từng dự tính, nhưng cậu không nghĩ tới thật sự đến ngày này lại làm cho người ta khó có thể buông tay. Vì thế cậu tham gia quân ngũ, không cần ở lại thành phố này nữa, không phải nhìn thấy cảnh vật cậu và Lục Khải cùng nhau xem, không cần nhớ mọi thứ lúc trước………..

Mặc dù có nhiều thứ không nỡ như vậy, mặc dù cậu cũng không hề muốn trốn tránh, nhưng mà tình yêu tổn thương đau đớn như vậy, cả đời này, thật sự chỉ cần một lần là đủ rồi.

“Tới bên đó rồi nhớ gọi điện thoại cho bọn tớ.” Lời nói của Vương Thiến Thiến cắt ngang suy nghĩ của cậu, cậu khẽ gật đầu, cười phất tay tạm biệt mọi người.

Đoàn tàu từ từ lăn bánh, xuyên thấu qua cửa kính xe, các cô còn có thể nhìn thấy được nụ cười của cậu, giống như buổi trưa rất nhiều năm trước, một nụ cười rạng ngời, ấm áp.

.
.
.

Tấm ảnh chụp ban kiểm tra kỷ luật trước kia lại được Vương Thiến Thiến và Hướng Nghiên lấy ra xem. Hướng Nghiên nói: “Bây giờ nghĩ lại, thì ra khi đó em đỏ mặt cũng là có nguyên nhân.”

“Chị nghĩ nhiều rồi, đó là do em uống rượu.”

“Hừ, ngụy biện, em nhìn em xem, ánh mắt nhìn chị đó, ai nhìn không ra chứ?”

Vương Thiến Thiến khẽ cười, “Vậy nên mới nói khi đó toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết.”

“Cho nên, chị phải bồi thường cho em thế nào đây?” Hướng Nghiên đau lòng vuốt mặt cô, bạn bè tốt trước đây đều không còn ở bên cạnh, trong lòng cô ấy chắc chắn rất khó chịu, tuy rằng ngoài miệng cô ấy không nói, nhưng Hướng Nghiên biết vẻ cô đơn thỉnh thoảng hiện lên ở khóe mắt là bởi vì sao. Rất nhiều người, rất nhiều chuyện, không thể làm bạn với bạn cả đời, đạo lý này tất cả mọi người đều hiểu, chỉ là không muốn đi đối mặt mà thôi.

Vương Thiến Thiến nắm tay Hướng Nghiên, chỉ kéo nhẹ, đã kéo chị ấy vào trong ngực của mình, “Sau này chị cũng phải luôn bị em nắm tay như vậy, bị em chọc cười, coi như đã bồi thường cho em rồi.”

Hướng Nghiên cong khóe miệng lên, dùng sức ôm lại thắt lưng cô nói: “Ở bên cạnh em, chị luôn rất vui vẻ.”

“Đương nhiên rồi, bởi vì em thích nhìn chị cười mà.” Nói xong cúi đầu hôn xuống, mà Hướng Nghiên cứ như thế ngã vào sô pha…….

.
.
.

Cuộc đời của Vương Thiến Thiến, cho tới bây giờ đều luôn thuận buồm xuôi gió, sau khi cô tốt nghiệp tiến thẳng vào làm việc ở xí nghiệp bất động sản nhà nước, ngay cả thời gian thực tập cũng không có, trực tiếp làm việc chính thức. Tuy Hướng Nghiên có bằng cấp cao, lại có đủ loại chứng chỉ trong tay, nhưng bởi vì là công ty lớn, cũng chỉ có thể làm làm một kế toán giá thành nho nhỏ.

Hai người vẫn đang sống tại căn hộ của Hướng Nghiên, nhưng mà sau khi tốt nghiệp cái gì cũng phải dựa vào chính mình, không còn lý do xòe tay xin tiền gia đình. Lúc đầu Vương Thiến Thiến còn chưa thể thích ứng, nhất là mới vừa đi làm tháng đầu tiên, trừ tới trừ lui cuối cùng trong tay cô chỉ còn hơn một ngàn. Hướng Nghiên cũng không tốt hơn bao nhiêu, vốn thời gian thực tập tiền lương ít đến đáng thương, sau còn phải tự mình gánh thêm khoản điện nước và các loại chi phí, cho nên, có một thời gian hai người kia trải qua khá vất vả. Nhưng chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu, mặc kệ khó khăn gì đều có thể vượt qua, Vương Thiến Thiến vẫn luôn cho rằng như vậy.

Thời gian cứ thế không mặn không nhạt trôi qua, mỗi buổi sáng cùng nhau thức dậy, ăn điểm tâm, ra ngoài, lúc nghỉ trưa gửi tin nhắn hoặc gọi điện thoại, buổi tối tan ca cùng nhau đi mua đồ nấu cơm. Không sóng không gió, nhưng cũng thật vui vẻ an nhàn.

Có một buổi tối, Nguyệt Lượng thấy Vương Thiến Thiến đang trên QQ, liền nói chuyện với cô: “Chán chết được, gửi tớ một vài trang web phim xxx xem đi.”

QQ của Vương Thiến Thiến trả lời: “Phim xxx cái gì?”

“Thì chính là phim xxx đó, cậu biết mà, nhanh lên, mấy trang web này của tớ đều không xem được.”

“Ừm. Trang web chị không biết, em chờ một chút, chị đi hỏi Thiến Thiến.”

Nguyệt Lượng kinh ngạc một lúc, “Á? Chị là………. Hướng Nghiên?”

“Đúng vậy.”

“Cái đó, không cần hỏi, em không có gì, em không gấp.”

Sau đó bên kia không có động tĩnh gì, Nguyệt Lượng nghĩ thầm, xong rồi, chắc chắn Khiếm Nhi bị nghiêm hình tra khảo, nửa ngày rồi cũng không có tin tức gì?

Hướng Nghiên quay đầu nhìn Vương Thiến Thiến đang xem tivi không ngừng cười toe toét, kêu cô ấy một tiếng lại không có phản ứng, đành phải tăng cao âm lượng: “Em còn xem phim xxx?”

Vương Thiến Thiến vẫn chưa thoát khỏi tiết mục trong tivi, ngơ ngác hỏi: “Phim xxx cái gì?”

Hướng Nghiên liếc mắt nhìn cô, “Còn giả bộ! Nguyệt Lượng tìm em đòi phim xxx, em nhanh đi đưa cậu ấy, người ta còn đang chờ em kìa.”

“Em đâu có phim xxx gì chứ…….” Lúc này Vương Thiến Thiến mới nhận thức được Hướng Nghiên đang nói gì, vì thế cô chột dạ càng nói giọng càng nhỏ. Cuối cùng cô dứt khoát ngồi vào máy tính, mở khung đối thoại với Nguyệt Lượng lên, cấp tốc đánh một hàng chữ: “Phim xxx gì nha? Không có, tớ trong sáng như vậy, làm sao lại có mấy thứ đó?”

Nguyệt Lượng vẫn đang lo lắng thấy Vương Thiến Thiến trả lời, cũng vội vàng đánh một hàng chữ: “Ừ ừ, biết rồi.”

Vương Thiến Thiến đắc ý quay đầu lại nói với Hướng Nghiên: “Chị xem, cậu ấy chỉ thuận miệng hỏi. Em thật sự không có.”

“Thật không có?” Hướng Nghiên không tin, nhất định là bị Vương Thiến Thiến giấu rồi, những thứ như phim xxx, làm sao có thể tùy tiện cẩu thả được, xem một mình à? Sau đó ở ổ đĩa F phát hiện một thư mục ẩn, trong đó rất nhiều phim xxx.

“Đây là cái gì?” Hướng Nghiên cười hỏi Vương Thiến Thiến.

“Không biết nha.” Vương Thiến Thiến vẻ mặt nghiêm túc.

“À ~ Vậy chị mở một chút?” Hướng Nghiên nói xong, đã mở một cái trong đó. Trong màn hình là hai cô gái đang quấn lấy nhau, Hướng Nghiên lại hỏi: “Còn muốn nói không biết à?”

Vương Thiến Thiến làm ra vẻ như không chút để ý nhìn thoáng qua màn hình, lại lén nhìn sắc mặt của Hướng Nghiên một cái, sau đó rất bình tĩnh nói: “Đây là phim giáo dục khoa học.”

“Ồ, ra là vậy, thế chị cũng nên được giáo dục khoa học một chút mới đúng.”

“Vậy chị từ từ xem, em đi xem tivi tiếp đây……..” Vương Thiến Thiến tìm cơ hội chuồn đi. Kết quả Hướng Nghiên lại đè cô lại không cho cô đi, “Nếu là phim giáo dục, em sợ gì chứ, cùng nhau xem nha.”

Vương Thiến Thiến cũng không nhúc nhích nữa, nhìn thấy dáng vẻ tập trung tinh thần của Hướng Nghiên, nhìn thấy dáng vẻ mặt đỏ tai hồng của Hướng Nghiên, rốt cuộc kiềm chế không được nói: “Hướng Nghiên, chỉ xem thôi không đủ, chúng ta còn phải thực hành một chút mới có thể thật sự hiểu được.” Nói xong ôm chị ấy về phòng ngủ.

Hướng Nghiên vẫn không nói gì, sau khi vào phòng ngủ chỉ nghe Vương Thiến Thiến hô: “Không đúng! Em ở trên!”

.
.
.

Sinh nhật năm nay của Vương Thiến Thiến thiếu rất nhiều người chúc mừng cô, tới buổi tối, cũng chỉ còn lại hai người cô và Hướng Nghiên.

Vương Thiến Thiến cố gắng dành dụm tiền mua một chiếc nhẫn bạch kim, sau đó cô nhẹ nhàng ôm lấy Hướng Nghiên nói: “Sau này, để cho em chăm sóc chị nhé.” Hướng Nhiên đột nhiên rơi nước mắt. Vương Thiến Thiến có chút không biết làm thế nào, nói: “Bây giờ em mới bắt đầu đi làm, cho nên cũng không cho chị được cái gì tốt, sau này em nhất định sẽ đổi cho chị một chiếc nhẫn kim cương.”

Hướng Nghiên rơi nước mắt ngắt lời cô, “Không phải vì nguyên nhân đó…….. Chỉ là…….” Nói xong chị ấy nới rộng khoảng cách của mình và Vương Thiến Thiến ra, sau đó lấy một chiếc nhẫn giống y như đúc nói: “Chỉ là chị không nghĩ tới, hai chúng ta ngay cả chọn nhẫn cũng đều ăn ý như vậy.”

Đó là thật lâu trước đây lúc đi dạo phố, Hướng Nghiên nhìn chiếc nhẫn kia mấy lần.

Trao đổi nhẫn cho nhau, hai tay nắm chặt, thân thể kề sát, hô hấp gấp rút. Nước mắt của Hướng Nghiên lướt qua khóe môi Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến khẽ liếm một chút nói: “Là ngọt.”

Lúc này, di động của Vương Thiến Thiến vang lên, cô không muốn phá hỏng không khí tốt đẹp như vậy, vì thế không để ý tới, nhưng mà tiếng chuông kia lại không buông tha cô, Hướng Nghiên đành phải đẩy vai cô, ý bảo cô đi tiếp điện thoại trước.

Nhấc máy, nghe được giọng nói đã lâu không gặp, Vương Thiến Thiến cũng khó tránh được một phen kích động, “Tiểu Nhất, Tiểu Nhất, thật sự là Tiểu Nhất? Xem như cậu có lương tâm còn nhớ được sinh nhật của tớ, trước đó không phải đã nói qua tới bên đó trước hết phải gọi điện thoại trở về sao? Lâu như vậy rồi cũng không có tin tức……….”

Thì ra đơn vị của Trương Thiên Nhất đóng quân ở trong núi, di động không có sóng, mà lần này cũng là cậu xin lâu lắm mới được phép gọi điện thoại.

Đơn giản hỏi thăm tình hình cuộc sống của mỗi người, vội vàng ngắt máy, tuy rằng không được tận mắt nhìn thấy cậu, nhưng từ giọng nói của cậu ấy Vương Thiến Thiến nghe ra được, cuộc sống quân lính của cậu vui vẻ hơn rất nhiều so với trong suy nghĩ của cô.

“Hướng Nghiên………..” Vương Thiến Thiến ôm chặt lấy Hướng Nghiên, gọi tên chị ấy ở bên tai.

“Ừ?”

“Hứa với em, đừng bao giờ nói chia tay với em.”

“Được. Trừ khi em nói với chị, chị nhất định sẽ không nói ra hai chữ này.”

Vạn: Chương mình rất thích đây mà, chương này không có gì đặc biệt nhưng lại cảm thấy buồn phảng phất; có cảm giác như những nhân vật trong truyện rất thật, rất thật và họ cũng chia tay nhau sau bốn năm như vậy. Thật ra mình edit truyện này là vì tình bạn trong đây, chứ không phải tình yêu. Mà nói, mình cảm thấy truyện dừng ở đây là đủ đẹp, đủ trọn vẹn rồi….

Ps: Chương này dành tặng cậu. ^_^