Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 63

Chương 63. Mỗi người mỗi ngã

Chẳng mấy chốc đã đến tháng 6 của học kỳ hai, sắp đến mùa chia ly, tâm trạng cũng bắt đầu luyến tiếc, những chuyện và những người trước đây không thèm để ý giờ lại trở thành một ngòi lửa tức cảnh sinh tình.

Vương Thiến Thiến đăng ký vào doanh nghiệp bất động sản nhà nước của Vương trưởng khoa, Hướng Nghiên phỏng vấn vào công ty luật lớn nhất của thành phố H, Tống Nhiên được tiến cử tiếp tục ở lại đại học N học nghiên cứu sinh, Lí Nam do quan hệ của cha quyết định đi thi công chức. Về phần Nguyệt Lượng, cậu ấy không muốn làm kế toán, không muốn ở lại công ty của cha cậu ấy, cậu ấy muốn cho Thái Dương một tương lai tốt đẹp, cho nên công khai mọi chuyện với gia đình, sau đó quyết định một mình lưu lạc ở Bắc Kinh. Lúc này đây, cậu ấy đã nghiêm túc hạ quyết tâm cùng Thái Dương chung sống cả đời.

Mọi người đều có chỗ thuộc về, chỉ có Trương Thiên Nhất rơi vào kết quả cô độc lẻ loi. Lục Khải chia tay với Trương Thiên Nhất, bởi vì Lục Khải phải kết hôn. Cho đến nay Lục Khải đều nghe sự sắp đặt trong nhà, những chuyện thế này lại càng không dám làm trái ngược với ý muốn của gia đình. Cho nên Trương Thiên Nhất bị đả kích, khi nhìn thấy dòng băng rôn “Hiến thân quân đội, báo ân tổ quốc” trong trường, dứt khoát lựa chọn đi tham gia quân ngũ.

Giờ chia tay sắp đến, cẩn thận hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp của bốn năm qua, phát hiện dù cho nói đến mấy ngày mấy đêm cũng không nói hết, bởi vì những kỷ niệm này, cũng đủ dùng cả đời để hoài niệm.

Nguyệt Lượng rời đi đầu tiên, vì cuộc sống tươi đẹp trong lòng hướng tới mà nỗ lực. Sau khi thu xếp xong mọi thứ, cậu ấy gửi cho mỗi người một tin nhắn: “Đây là số điện thoại mới ở Bắc Kinh của tớ, số trước không dùng nữa, sau này tìm tớ thì gọi số này.”

Lúc nhận được tin nhắn này, những người khác đang tụ tập cùng một chỗ để tiễn Trương Thiên Nhất.

Tống nhiên trả lời: “Chăm sóc bản thân cho tốt.”

Lí Nam trả lời: “Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho bọn tớ.”

Trương Thiên Nhất trả lời: “Chú ý thân thể.”

Vương Thiến Thiến trả lời: “Được rồi ~ Darling ~”

Vài phút sau, ba tiếng chuông tin nhắn vang lên liên tiếp, Nguyệt Lượng gửi: “He he ~ Đã nhận ~”

Vương Thiến Thiến nhìn chằm chằm di động nửa ngày, sao cô lại không nhận được? Ấm ức gửi tin nhắn kia lại một lần nữa, cuối cùng Nguyệt Lượng cũng đáp, cậu ấy trả lời: Cút!

Vương Thiến Thiến tủi thân nhìn về phía Hướng Nghiên, Hướng Nghiên an ủi cô nói: “Tình cảm của hai em thật tốt, thật làm cho người ta hâm mộ.”

Sau đó mấy người kia cùng cười ầm lên. Từ nay về sau là mỗi người mỗi ngã, không biết khi nào mới có thể gặp lại, thế nhưng không ai rơi nước mắt, bởi vì trước sau luôn tin tưởng, tình bạn này sẽ không do sự thay đổi của thời gian hay không gian mà nảy sinh biến cố gì.

.
.
.

Trên sân ga, Trương Thiên Nhất mặc quân phục màu xanh biếc, đưa lưng về phía mặt trời, cười đến sáng lạn.

Vương Thiến Thiến đưa tay khẽ sờ mái tóc húi cua cậu vừa mới cắt, cậu cắt tóc ngắn tinh thần có vẻ đầy sức sống hơn nhiều. Trước đây khi cậu muốn vào quân ngũ, tất cả mọi người đều không ít lời khuyên giải, nhưng mà chuyện cậu quyết định rất khó thay đổi. Cùng với Lục Khải đi đến ngày hôm nay như vậy, cậu cũng đã từng dự tính, nhưng cậu không nghĩ tới thật sự đến ngày này lại làm cho người ta khó có thể buông tay. Vì thế cậu tham gia quân ngũ, không cần ở lại thành phố này nữa, không phải nhìn thấy cảnh vật cậu và Lục Khải cùng nhau xem, không cần nhớ mọi thứ lúc trước………..

Mặc dù có nhiều thứ không nỡ như vậy, mặc dù cậu cũng không hề muốn trốn tránh, nhưng mà tình yêu tổn thương đau đớn như vậy, cả đời này, thật sự chỉ cần một lần là đủ rồi.

“Tới bên đó rồi nhớ gọi điện thoại cho bọn tớ.” Lời nói của Vương Thiến Thiến cắt ngang suy nghĩ của cậu, cậu khẽ gật đầu, cười phất tay tạm biệt mọi người.

Đoàn tàu từ từ lăn bánh, xuyên thấu qua cửa kính xe, các cô còn có thể nhìn thấy được nụ cười của cậu, giống như buổi trưa rất nhiều năm trước, một nụ cười rạng ngời, ấm áp.

.
.
.

Tấm ảnh chụp ban kiểm tra kỷ luật trước kia lại được Vương Thiến Thiến và Hướng Nghiên lấy ra xem. Hướng Nghiên nói: “Bây giờ nghĩ lại, thì ra khi đó em đỏ mặt cũng là có nguyên nhân.”

“Chị nghĩ nhiều rồi, đó là do em uống rượu.”

“Hừ, ngụy biện, em nhìn em xem, ánh mắt nhìn chị đó, ai nhìn không ra chứ?”

Vương Thiến Thiến khẽ cười, “Vậy nên mới nói khi đó toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết.”

“Cho nên, chị phải bồi thường cho em thế nào đây?” Hướng Nghiên đau lòng vuốt mặt cô, bạn bè tốt trước đây đều không còn ở bên cạnh, trong lòng cô ấy chắc chắn rất khó chịu, tuy rằng ngoài miệng cô ấy không nói, nhưng Hướng Nghiên biết vẻ cô đơn thỉnh thoảng hiện lên ở khóe mắt là bởi vì sao. Rất nhiều người, rất nhiều chuyện, không thể làm bạn với bạn cả đời, đạo lý này tất cả mọi người đều hiểu, chỉ là không muốn đi đối mặt mà thôi.

Vương Thiến Thiến nắm tay Hướng Nghiên, chỉ kéo nhẹ, đã kéo chị ấy vào trong ngực của mình, “Sau này chị cũng phải luôn bị em nắm tay như vậy, bị em chọc cười, coi như đã bồi thường cho em rồi.”

Hướng Nghiên cong khóe miệng lên, dùng sức ôm lại thắt lưng cô nói: “Ở bên cạnh em, chị luôn rất vui vẻ.”

“Đương nhiên rồi, bởi vì em thích nhìn chị cười mà.” Nói xong cúi đầu hôn xuống, mà Hướng Nghiên cứ như thế ngã vào sô pha…….

.
.
.

Cuộc đời của Vương Thiến Thiến, cho tới bây giờ đều luôn thuận buồm xuôi gió, sau khi cô tốt nghiệp tiến thẳng vào làm việc ở xí nghiệp bất động sản nhà nước, ngay cả thời gian thực tập cũng không có, trực tiếp làm việc chính thức. Tuy Hướng Nghiên có bằng cấp cao, lại có đủ loại chứng chỉ trong tay, nhưng bởi vì là công ty lớn, cũng chỉ có thể làm làm một kế toán giá thành nho nhỏ.

Hai người vẫn đang sống tại căn hộ của Hướng Nghiên, nhưng mà sau khi tốt nghiệp cái gì cũng phải dựa vào chính mình, không còn lý do xòe tay xin tiền gia đình. Lúc đầu Vương Thiến Thiến còn chưa thể thích ứng, nhất là mới vừa đi làm tháng đầu tiên, trừ tới trừ lui cuối cùng trong tay cô chỉ còn hơn một ngàn. Hướng Nghiên cũng không tốt hơn bao nhiêu, vốn thời gian thực tập tiền lương ít đến đáng thương, sau còn phải tự mình gánh thêm khoản điện nước và các loại chi phí, cho nên, có một thời gian hai người kia trải qua khá vất vả. Nhưng chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu, mặc kệ khó khăn gì đều có thể vượt qua, Vương Thiến Thiến vẫn luôn cho rằng như vậy.

Thời gian cứ thế không mặn không nhạt trôi qua, mỗi buổi sáng cùng nhau thức dậy, ăn điểm tâm, ra ngoài, lúc nghỉ trưa gửi tin nhắn hoặc gọi điện thoại, buổi tối tan ca cùng nhau đi mua đồ nấu cơm. Không sóng không gió, nhưng cũng thật vui vẻ an nhàn.

Có một buổi tối, Nguyệt Lượng thấy Vương Thiến Thiến đang trên QQ, liền nói chuyện với cô: “Chán chết được, gửi tớ một vài trang web phim xxx xem đi.”

QQ của Vương Thiến Thiến trả lời: “Phim xxx cái gì?”

“Thì chính là phim xxx đó, cậu biết mà, nhanh lên, mấy trang web này của tớ đều không xem được.”

“Ừm. Trang web chị không biết, em chờ một chút, chị đi hỏi Thiến Thiến.”

Nguyệt Lượng kinh ngạc một lúc, “Á? Chị là………. Hướng Nghiên?”

“Đúng vậy.”

“Cái đó, không cần hỏi, em không có gì, em không gấp.”

Sau đó bên kia không có động tĩnh gì, Nguyệt Lượng nghĩ thầm, xong rồi, chắc chắn Khiếm Nhi bị nghiêm hình tra khảo, nửa ngày rồi cũng không có tin tức gì?

Hướng Nghiên quay đầu nhìn Vương Thiến Thiến đang xem tivi không ngừng cười toe toét, kêu cô ấy một tiếng lại không có phản ứng, đành phải tăng cao âm lượng: “Em còn xem phim xxx?”

Vương Thiến Thiến vẫn chưa thoát khỏi tiết mục trong tivi, ngơ ngác hỏi: “Phim xxx cái gì?”

Hướng Nghiên liếc mắt nhìn cô, “Còn giả bộ! Nguyệt Lượng tìm em đòi phim xxx, em nhanh đi đưa cậu ấy, người ta còn đang chờ em kìa.”

“Em đâu có phim xxx gì chứ…….” Lúc này Vương Thiến Thiến mới nhận thức được Hướng Nghiên đang nói gì, vì thế cô chột dạ càng nói giọng càng nhỏ. Cuối cùng cô dứt khoát ngồi vào máy tính, mở khung đối thoại với Nguyệt Lượng lên, cấp tốc đánh một hàng chữ: “Phim xxx gì nha? Không có, tớ trong sáng như vậy, làm sao lại có mấy thứ đó?”

Nguyệt Lượng vẫn đang lo lắng thấy Vương Thiến Thiến trả lời, cũng vội vàng đánh một hàng chữ: “Ừ ừ, biết rồi.”

Vương Thiến Thiến đắc ý quay đầu lại nói với Hướng Nghiên: “Chị xem, cậu ấy chỉ thuận miệng hỏi. Em thật sự không có.”

“Thật không có?” Hướng Nghiên không tin, nhất định là bị Vương Thiến Thiến giấu rồi, những thứ như phim xxx, làm sao có thể tùy tiện cẩu thả được, xem một mình à? Sau đó ở ổ đĩa F phát hiện một thư mục ẩn, trong đó rất nhiều phim xxx.

“Đây là cái gì?” Hướng Nghiên cười hỏi Vương Thiến Thiến.

“Không biết nha.” Vương Thiến Thiến vẻ mặt nghiêm túc.

“À ~ Vậy chị mở một chút?” Hướng Nghiên nói xong, đã mở một cái trong đó. Trong màn hình là hai cô gái đang quấn lấy nhau, Hướng Nghiên lại hỏi: “Còn muốn nói không biết à?”

Vương Thiến Thiến làm ra vẻ như không chút để ý nhìn thoáng qua màn hình, lại lén nhìn sắc mặt của Hướng Nghiên một cái, sau đó rất bình tĩnh nói: “Đây là phim giáo dục khoa học.”

“Ồ, ra là vậy, thế chị cũng nên được giáo dục khoa học một chút mới đúng.”

“Vậy chị từ từ xem, em đi xem tivi tiếp đây……..” Vương Thiến Thiến tìm cơ hội chuồn đi. Kết quả Hướng Nghiên lại đè cô lại không cho cô đi, “Nếu là phim giáo dục, em sợ gì chứ, cùng nhau xem nha.”

Vương Thiến Thiến cũng không nhúc nhích nữa, nhìn thấy dáng vẻ tập trung tinh thần của Hướng Nghiên, nhìn thấy dáng vẻ mặt đỏ tai hồng của Hướng Nghiên, rốt cuộc kiềm chế không được nói: “Hướng Nghiên, chỉ xem thôi không đủ, chúng ta còn phải thực hành một chút mới có thể thật sự hiểu được.” Nói xong ôm chị ấy về phòng ngủ.

Hướng Nghiên vẫn không nói gì, sau khi vào phòng ngủ chỉ nghe Vương Thiến Thiến hô: “Không đúng! Em ở trên!”

.
.
.

Sinh nhật năm nay của Vương Thiến Thiến thiếu rất nhiều người chúc mừng cô, tới buổi tối, cũng chỉ còn lại hai người cô và Hướng Nghiên.

Vương Thiến Thiến cố gắng dành dụm tiền mua một chiếc nhẫn bạch kim, sau đó cô nhẹ nhàng ôm lấy Hướng Nghiên nói: “Sau này, để cho em chăm sóc chị nhé.” Hướng Nhiên đột nhiên rơi nước mắt. Vương Thiến Thiến có chút không biết làm thế nào, nói: “Bây giờ em mới bắt đầu đi làm, cho nên cũng không cho chị được cái gì tốt, sau này em nhất định sẽ đổi cho chị một chiếc nhẫn kim cương.”

Hướng Nghiên rơi nước mắt ngắt lời cô, “Không phải vì nguyên nhân đó…….. Chỉ là…….” Nói xong chị ấy nới rộng khoảng cách của mình và Vương Thiến Thiến ra, sau đó lấy một chiếc nhẫn giống y như đúc nói: “Chỉ là chị không nghĩ tới, hai chúng ta ngay cả chọn nhẫn cũng đều ăn ý như vậy.”

Đó là thật lâu trước đây lúc đi dạo phố, Hướng Nghiên nhìn chiếc nhẫn kia mấy lần.

Trao đổi nhẫn cho nhau, hai tay nắm chặt, thân thể kề sát, hô hấp gấp rút. Nước mắt của Hướng Nghiên lướt qua khóe môi Vương Thiến Thiến, Vương Thiến Thiến khẽ liếm một chút nói: “Là ngọt.”

Lúc này, di động của Vương Thiến Thiến vang lên, cô không muốn phá hỏng không khí tốt đẹp như vậy, vì thế không để ý tới, nhưng mà tiếng chuông kia lại không buông tha cô, Hướng Nghiên đành phải đẩy vai cô, ý bảo cô đi tiếp điện thoại trước.

Nhấc máy, nghe được giọng nói đã lâu không gặp, Vương Thiến Thiến cũng khó tránh được một phen kích động, “Tiểu Nhất, Tiểu Nhất, thật sự là Tiểu Nhất? Xem như cậu có lương tâm còn nhớ được sinh nhật của tớ, trước đó không phải đã nói qua tới bên đó trước hết phải gọi điện thoại trở về sao? Lâu như vậy rồi cũng không có tin tức……….”

Thì ra đơn vị của Trương Thiên Nhất đóng quân ở trong núi, di động không có sóng, mà lần này cũng là cậu xin lâu lắm mới được phép gọi điện thoại.

Đơn giản hỏi thăm tình hình cuộc sống của mỗi người, vội vàng ngắt máy, tuy rằng không được tận mắt nhìn thấy cậu, nhưng từ giọng nói của cậu ấy Vương Thiến Thiến nghe ra được, cuộc sống quân lính của cậu vui vẻ hơn rất nhiều so với trong suy nghĩ của cô.

“Hướng Nghiên………..” Vương Thiến Thiến ôm chặt lấy Hướng Nghiên, gọi tên chị ấy ở bên tai.

“Ừ?”

“Hứa với em, đừng bao giờ nói chia tay với em.”

“Được. Trừ khi em nói với chị, chị nhất định sẽ không nói ra hai chữ này.”

Vạn: Chương mình rất thích đây mà, chương này không có gì đặc biệt nhưng lại cảm thấy buồn phảng phất; có cảm giác như những nhân vật trong truyện rất thật, rất thật và họ cũng chia tay nhau sau bốn năm như vậy. Thật ra mình edit truyện này là vì tình bạn trong đây, chứ không phải tình yêu. Mà nói, mình cảm thấy truyện dừng ở đây là đủ đẹp, đủ trọn vẹn rồi….

Ps: Chương này dành tặng cậu. ^_^

Advertisements

7 thoughts on “Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 63

  1. nhưng mà lại không chỉ có thế. Đời còn nhiều thứ chuyển dời. Đây chỉ là bước khởi đầu chính thức ra đời. Hay nói cách khác, chuẩn bị sập hố sầu từ chương này rồi….

  2. Không biết sao đọc truyện này từ đầu mình cứ có cảm giác man mác buồn, đến chương này lại càng rõ hơn… Bạn ơi, truyện có thật là HE không hay là OE vậy? Để mình biết đường rút sớm không lại ủ ê luôn thì khổ =.=

  3. Mình thích truyện này cũng bởi cuộc sống đại học gần gũi và cả tình bạn của nó 🙂 Nhưng những chuyện xảy ra tiếp theo cũng rất đáng được trân trọng, nó là hiện thực cuộc sống giúp nv trưởng thành hơn.
    Truyện này là truyện mình thích nhất trong những truyện bh đã đọc. Thực tế, nhẹ nhàng, đủ cảm xúc, đủ mơ mộng và đủ để mỉm cười cho những kỉ niệm.

    Cám ơn bạn Vạn đã edit, mình mong là bạn vẫn tiếp tục edit hoàn bộ này 🙂

    1. Cám ơn cái comt của cậu ^^. Đương nhiên là mình vẫn tiếp tục edit cho đến hết rồi, chỉ là không biết tốc độ thế nào thôi ^^

  4. Nếu truyện dừng ở đây thì mình cảm thấy tiếc tiếc sao ấy. Chắc là những phần sao sóng gió sẽ bắt đầu, nhưng đúng như bạn Nhi nói, càng thử thách thì hạnh phúc mới càng đáng được trân trọng. Mình rất thích giọng văn của Vạn, mượt mà & ấm áp. Vạn edit tiếp nha. Rất rất rất mong chờ đó!

  5. mình thích truyện này khi đọc tên truyện..k biết sao tên truyện mang cho mình 1 cảm giác xao xuyến..như gió vờn qua tai..lướt qua tóc..xao xuyến..lâng lâng..làm khóe mắt chợt ướt..đọc rồi mới thấy..bộ này..dường như là viết riêng cho mình ^^~

    Tks Vạn đã edit nha..đây sẽ bộ mình thích nhất..là bộ làm mình khóc nhiều nhất ^^~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s