Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 67

Chương 67. Xin lỗi

Một mình Vương Thiến Thiến thẫn thờ đi dọc những con đường của thành phố S, nhìn đèn neon ở trước mặt lan thành một mảnh mơ hồ. Nơi đây không có gì là cô quen thuộc, người duy nhất kia, cũng đã không cần cô. Vừa nghĩ đến đây, lại nhịn không được mà rơi nước mắt, lau lại lau, làm sao cũng không sạch được. Đi đi ngừng ngừng, khóc rồi lại khóc. Vừa dịu được một lúc, thấy một đôi tình nhân ở đầu phố lại không nhịn được mà khóc lên; vừa dịu được một lúc, thấy quán cà phê bên đường lại khóc lên. Cứ lặp lại như thế.

Trong mơ mơ hồ hồ lại phát hiện đang đi trên một con phố đầy quán bar, cô đành phải bước nhanh hơn để rời khỏi chỗ này.

Gặp phải một đám người, ba nam bốn nữ, kề vai sát cánh, dáng vẻ không phải uống say thì chính là phê thuốc. Vương Thiến Thiến hơi sợ hãi, bước nhanh hơn đi qua đám người kia. Khi đi ngang qua một người trong số đó, người kia sửng sốt một chút.

Vương Thiến Thiến không ngừng lại, tiếp tục đi tới, chỉ nghe thấy phía sau người kia nói với người bên cạnh: “Tớ gặp một người quen, đi trước đây, hôm nào sẽ tìm các cậu chơi.” Sau đó nghe thấy tiếng bước chân dần gần lại.

“Thiến Thiến?” Người phía sau kêu cô.

Lúc này Vương Thiến Thiến mới dừng chân lại, vừa quay đầu lại nhìn, lập tức kinh ngạc kêu lên: “Chị Tư Hàm?”

“Đã lâu không gặp.” Đôi mắt của Triệu Tư Hàm cong lại, lộ ra một nụ cười ấm áp, giơ tay vuốt lại mái tóc dài rơi trên vai, ngọn đèn sáng bên đường rọi lại đây, ánh lên khuôn mặt xinh đẹp của chị ấy.

“Sao chị lại ở đây? Không phải đã đi Bắc Kinh rồi sao?” Vương Thiến Thiến rõ ràng kinh ngạc, ở trên một con đường xa lạ, thấy được một người bạn đã ba năm không gặp, nhất là cô vẫn luôn nghĩ Triệu Tư Hàm còn đang bôn ba ở Bắc Kinh, bởi vì khoảng một năm trước, cô còn thấy Triệu Tư Hàm là diễn viên khách mời trong một bộ phim điện ảnh.

Triệu Tư Hàm cười gượng một tiếng, “Ha ha, Bắc Kinh cũng không hợp, tháng trước lại đến đây.” Chị ấy nhìn bộ dáng sa sút của Vương Thiến Thiến, hỏi tiếp: “Sao em lại ở đây? Lại còn đi một mình đến con phố này?”

“Em…….” Vương Thiến Thiến muốn nói lại thôi.

“Đợi một chút………” Đột nhiên Triệu Tư Hàm ngắt lời của cô, sau đó bịt miệng quay đầu chạy về phía một con hẻm nhỏ.

Vương Thiến Thiến lập tức hiểu được Triệu Tư Hàm đã uống say muốn nôn, vội vàng lấy khăn tay ra chạy theo qua đó. May mà vừa rồi cô khóc, chỉ lấy tay lau nước mắt, khăn tay vẫn còn giữ lại.

Cô vỗ vỗ lưng giúp Triệu Tư Hàm, hỏi: “Uống nhiều như vậy làm gì?”

“Không có cách nào, kiếm ăn thôi. May mắn gặp em, bằng không……….”

Vương Thiến Thiến do dự một chút vẫn hỏi: “Em thấy bạn của chị giống như là…….. Ừm…. tinh thần có chút không tỉnh táo…..”

“Cho nên mới nói, may mà gặp em, bằng không……. chị cũng sẽ giống như bọn họ……” Triệu Tư Hàm lấy khăn tay lau khô khóe miệng.

“Làm gì phải thành ra bộ dáng như vậy chứ?” Vương Thiến Thiến nghĩ Triệu Tư Hàm tuy không phải là minh tinh gì, nhưng tốt xấu cũng đã từng là người mẫu nổi tiếng, tuy rằng bây giờ đã không trẻ trung gì nữa, nhưng cũng không nên như vậy?

“Kiếm ăn thôi……. Bọn chị đây, không vinh quang như trong suy nghĩ của em đâu.” Triệu Tư Hàm nói xong lấy từ túi ra một bao thuốc lá, rút một điếu ra châm, sau đó dựa lưng vào tường, hồi lâu không nói gì.

Vương Thiến Thiến cũng học theo dáng vẻ của chị ấy tựa lưng vào tường, nhìn thấy khói chậm rãi bay lên, che khuất ánh trăng. Trước đây nếu có người hút thuốc trước mặt cô, cô chắc chắn sẽ phát hỏa, ít nhất là làm cho người kia cách mình ba thước mới đúng. Nhưng mà lúc này đây, cô lại đứng nghệch ra nhìn Triệu Tư Hàm, thậm chí, cô bắt đầu hâm mộ Triệu Tư Hàm, khi tâm trạng không tốt ít nhất còn có đám khói này làm bạn chị ấy.

Triệu Tư Hàm vẫn không nói chuyện, chỉ đưa thuốc đến trước mặt Vương Thiến Thiến. Vương Thiến Thiến không chút suy nghĩ đã nhận lấy, châm lửa, hít sâu một hơi, lại bị sặc đến ho không ngừng.

Triệu Tư Hàm khẽ cười, “Vì sao phải miễn cưỡng như vậy chứ? Em đã khóc?” Chị ấy đã tỉnh táo hơn trước kia một chút, mới phát hiện ánh mắt sưng tấy của Vương Thiến Thiến.

“Em? Không có……..” Vương Thiến Thiến cố nhịn ho, lẳng lặng nhìn điếu thuốc cháy. Một sợi khói màu trắng nhẹ, biến mất giữa những ngón tay. Cô muốn học bộ dáng nuốt khói phun sương của Triệu Tư Hàm, nghĩ đến mọi người thích hút thuốc, thật là bởi vì thuốc lá có thể giải ưu phiền sao? Nhưng cô vừa mới đưa đến bên miệng, lại bị Triệu Tư Hàm giật lấy.

“Không biết hút thì đừng có lãng phí nha. Hơn nữa……. cho dù em nói em không khóc, nhưng mắt của em còn sưng to hơn quả hạch nữa.”

Vương Thiến Thiến cúi đầu im lặng không lên tiếng. Thời gian lẳng lặng trôi qua, các loại âm nhạc xung quanh trộn lẫn lại với nhau, thỉnh thoảng còn có pha thêm tiếng người của đám người bước qua.”

Triệu Tư Hàm dập thuốc, kêu cô: “Đi thôi, đi đến chỗ chị ngồi một chút.”

Nơi Triệu Tư Hàm ở, là một gian phòng đơn sơ. Vừa vào cửa Triệu Tư Hàm đã nhanh chóng đi dọn dẹp lại quần áo vứt lung tung trên giường, làm cho Vương Thiến Thiến ngồi xuống. Sau đó mới hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Vương Thiến Thiến kể với Triệu Tư Hàm về chuyện của Hướng Nghiên, vừa nói vừa khóc, làm cho Triệu Tư Hàm cũng đau lòng theo.

“Tuy Hướng Nghiên có điều giấu em là không đúng, nhưng em cũng quá xúc động rồi, hơn nữa những lời đó….. nếu chị là Hướng Nghiên chắc chắn đã cho em một cái tát rồi ấy!” Không biết bắt đầu từ khi nào, Triệu Tư Hàm lại hút thuốc. Không gian nhỏ hẹp, nhất thời tràn ngập khói.

Vương Thiến Thiến vẫn khóc như cũ, không phục mà lấy sự im lặng để phản đối những lời vừa rồi của Triệu Tư Hàm.

“Chuyện tình cảm, người ngoài khuyên như thế nào cũng không có tác dụng, cho nên chị cũng không muốn nói những lời vô nghĩa này, hôm nay dù sao chắc chắn em cũng không ngủ được, chị ở đây cùng em suy nghĩ, tự bản thân em suy nghĩ cẩn thận những chỗ mình sai, đừng việc gì xảy ra cũng phóng đại sai lầm của đối phương, ngẫm lại chính em xem có phải cũng làm sai gì hay không, em cũng đừng nói với chị, em chỉ cần tự mình suy nghĩ, nghĩ xong rồi thì nói chuyện tiếp với chị.” Triệu Tư Hàm thở mạnh ra một luồn khói đậm, khói nháy mắt ở khắp nơi, làm cho Vương Thiến Thiến lại bắt đầu ho khan. “Bây giờ cách trời sáng còn có ba tiếng, trời sáng rồi em chỉ cần nói cho chị biết đưa em đi đâu là được rồi.” Nói xong những lời này, Triệu Tư Hàm không nói chuyện, cũng không hút thuốc nữa, chỉ ngồi đối diện Vương Thiến Thiến, cùng cô mắt to trừng mắt nhỏ.

.
.
.

Ánh mặt trời ửng đỏ chui vào từ khe hở của bức màn, Triệu Tư Hàm ngáp to một cái, đưa tay lắc lắc trước mặt Vương Thiến Thiến, để xác định có phải là cô đang ngủ hay không.

Vương Thiến Thiến phối hợp giật mình, sau khi tỉnh táo trở lại cô phát hiện mình quả thật nhất thời xúc động, nói những lời không thích hợp. Cô làm cho Hướng Nghiên đau lòng, quả thật là chỗ không đúng của cô rất nhiều, cho nên cô muốn trở về tìm Hướng Nghiên, cầu cũng được xin cũng được, nhất định phải làm cho Hướng Nghiên tha thứ mình.

Cô vuốt tóc lại, nhìn Triệu Tư Hàm đang ngáp nói: “Chị Tư Hàm, đưa em trở về chỗ của Hướng Nghiên đi.”

Tới dưới lầu của Hướng Nghiên, Triệu Tư Hàm nói: “Chị không đưa em lên được, em tính tình nóng nảy, lúc nói chuyện nhớ chú ý một chút, sau khi làm lành…. gọi điện thoại cho chị, bây giờ chị về nhà ngủ. ” Nói xong, lại ngáp một cái.

“Cảm ơn chị, chị Tư Hàm.” Vương Thiến Thiến khẽ mỉm cười. Nếu không phải ở đây gặp được Triệu Tư Hàm, chắc là cô vẫn còn để tâm những chuyện vụn vặt rồi. Cô đứng ở cổng trước lấy điện thoại ra, vừa khởi động máy, lập tức nhảy ra mấy chục cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều đến từ Hướng Nghiên. Chuyện này lại làm cho cô lại áy náy, hiện tại, chuyện cô muốn làm nhất, chính là lập tức chạy đến trước mặt Hướng Nghiên nhận lỗi.

Cô vừa giơ tay định ấn chuông cửa, lại thấy Liêu Kiệt từ bên trong đi ra, hai mắt Liêu Kiệt đầy tơ máu, rõ ràng là dáng vẻ cả đêm không ngủ. Anh ta vốn là một người rất đúng mực, vô cùng bình tĩnh, nhưng tại đây khi nhìn thấy Vương Thiến Thiến lại nổi giận, xông lên gào với Vương Thiến Thiến: “Tối hôm qua em đi đâu vậy? Có biết Hướng Nghiên đã tìm em cả đêm hay không? Cô ấy gọi điện thoại khắp nơi cho người ta hỏi thăm tin tức của em, cuối cùng lại cuống đến mức gọi điện thoại cho anh, cô ấy khóc suốt cả một buổi tối, anh thấy em thật thong thả, sao? Đi ra ngoài chơi cả đêm, vui không? Biết trở lại rồi?”

Vương Thiến Thiến sững người nghe Liêu Kiệt nói, vẫn không nhúc nhích. Hướng Nghiên tìm cô một đêm? Cô sớm nên nghĩ đến chứ. Hướng Nghiên khóc? Cô cũng nên nghĩ đến. Trong lòng cô thầm mắng mình một câu: Thật sự là quá sai rồi.

Liêu Kiệt thấy cô đứng giống như đứa ngốc, vội lấy điện thoại ra, gọi cho Hướng Nghiên: “Cô bé nhà cậu đã về rồi, đừng sốt ruột, ở ngay dưới lầu……….” Còn chưa nói xong, điện thoại đã bị cắt đứt.

Anh ta cất điện thoại vào, vẫn tức giận nhìn chằm chằm Vương Thiến Thiến, nhưng cũng không nói gì, bởi vì anh ta biết anh ta nói gì Vương Thiến Thiến cũng sẽ không để vào tai.

Lúc Hướng Nghiên xuống lầu, nhìn thấy Vương Thiến Thiến đứng đực ra ở cửa, sắc mặt tái nhợt, không có chút máu, không tốt hơn mình bao nhiêu. Chị ấy bình tĩnh nhìn Vương Thiến Thiến, mở miệng định nói gì, nhưng cuối cùng cũng bỏ qua. Hít sâu một hơi, quay đầu nói với Liêu Kiệt: “Liêu Kiệt, cám ơn cậu, phiền cậu cả đêm, cậu về nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Liêu Kiệt nhìn nhìn Hướng Nghiên, lại nhìn nhìn Vương Thiến Thiến, mới nói với Hướng Nghiên: “Được rồi, mình đi trước, cậu chú ý thân thể.”

Liêu Kiệt đi rồi, Hướng Nghiên quay người đi lên lầu, Vương Thiến Thiến im lặng cũng theo đi lên. Trở lại trong phòng, đóng cửa lại, Hướng Nghiên đứng ở đó không nói một lời, cơ thể lại không ngăn được bắt đầu run rẩy, nước mắt liền rơi xuống, Vương Thiến Thiến đau lòng, đưa tay định lau nước mắt Hướng Nghiên, Hướng Nghiên lại đột nhiên giơ tay lên tát cô một cái, chát một tiếng, mạnh mẽ rơi xuống mặt cô, nháy mắt hiện lên dấu tay màu hồng. Hướng Nghiên khẽ cắn môi quát cô: “Cả đêm qua rốt cuộc em đi đâu? Điện thoại cũng không mở, em có biết chị lo lắng thế nào không?”

Vương Thiến Thiến chịu đau trên mặt, bước về phía trước ôm lấy Hướng Nghiên, không ngừng nói “Xin lỗi” một lần lại một lần. Quả nhiên đúng như Triệu Tư Hàm nói, Hướng Nghiên nên tát cô một cái như vậy. Ngay cả bản thân Vương Thiến Thiến cũng hiểu được mình làm chuyện khốn kiếp, cái tát này của Hướng Nghiên rất đúng. Cô hít hít mũi, muốn nói: Hướng Nghiên, em sai rồi, em thu lại lời nói khốn kiếp đó, chị muốn thế nào mới tha thứ cho em?

Vẫn chưa nói ra, có người đến gõ cửa, cô đành phải để cho Hướng Nghiên đi mở cửa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s