Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 71

Chương 71. Cô quạnh thành tranh

Đồng hồ báo thức reo lên mấy lần, Hướng Nghiên không nhớ nổi, đầu đau muốn nứt ra, không mở mắt được.

“Thiến Thiến, mấy giờ rồi?” Lời vừa ra khỏi miệng, chị ấy mới ý thức được Vương Thiến Thiến vốn không ở bên cạnh chị ấy. Không chỉ là hôm nay không ở bên cạnh chị ấy, mà là sau này, cũng vẫn sẽ không ở.

Dạ dày quặn lên, chị ấy rời giường vào toilet nôn, nhưng chỉ là nôn khan. Thì ra thứ chặn chị ấy lại, không phải là rượu của hôm qua, mà mà người và chuyện còn nghẹn ở trong lòng.

Chẳng lẽ thật sự từ bỏ như vậy sao? Từ sau khi trở về từ thành phố H, chị ấy đã tự hỏi bản thân vấn đề này không dưới vạn lần. Nhưng mà……..

Chị ấy liên tục gọi điện thoại cho Vương Thiến Thiến, trong ống nghe truyền đến một giọng nữ máy móc – Điện thoại quý khách gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.

Hướng Nghiên hít sâu một hơi, lại trở về phòng ngủ, nhìn thời gian đi làm đã bị muộn rồi, bèn không gọi nữa.

Hôm nay chị ấy có rất nhiều chuyện phải làm, cho đến trước cuộc họp buổi chiều phải tắt chuông điện thoại, chị ấy mới nhớ tới, qua nhiều ngày như vậy, Vương Thiến Thiến vậy mà cả một cuộc điện thoại cũng chưa từng gọi qua, thậm chí một tin nhắn cũng không có. Lại gọi cho dãy số kia, vẫn không thể kết nối được như trước. Chẳng lẽ thật sự ngay cả nói chuyện cũng không muốn nói với mình sao? Chị ấy nghĩ một lúc lại suýt rơi nước mắt, nhưng mà lý trí nhắc nhở chị ấy, không thể tùy hứng.

Họp xong, lại bận rộn đến khuya, về đến nhà, Hướng Nghiên nằm ở trên giường, chưa từ bỏ ý định lại cầm lấy di động. “Đây là lần cuối cùng.” Chị ấy tự nói với chính mình. Nếu Vương Thiến Thiến không nghe, vậy chị ấy cũng không làm phiền nữa.

Sau đó….. vẫn là không thể gọi được.

Hướng Nghiên tức giận đến mức ném điện thoại lên giường, căm hận nói: “Vương Thiến Thiến, đây là do chính em chọn!” Lựa tên trong danh bạ, ngón tay chần chừ ở nút C, cuối cũng vẫn là không nhẫn tâm.

Một ngày của tháng sau, Vương Thiến Thiến chịu không nổi nhung nhớ gọi điện thoại cho Hướng Nghiên, muốn giống như bạn bè ân cần hỏi thăm một chút, nhưng lúc này Hướng Nghiên đang họp để chế độ im lặng, không nghe thấy. Chờ sau khi chị ấy họp xong lập tức gọi lại cho Vương Thiến Thiến, mà Vương Thiến Thiến đang rửa mặt, nghe thấy điện thoại vang lên chạy ra tiếp, vừa tiếp lại đã ngắt kết nối.

Sau đó thỉnh thoảng sẽ liên lạc bằng tin nhắn, không gọi điện thoại nữa.

Tình cảm, có lúc chính là do như vậy mà trở nên nhạt dần.

Sau đó, Vương Thiến Thiến hỏi Nguyệt Lượng: “Có phải chỉ cần không nhớ đến nữa, thì sẽ không đau khổ? Vậy cậu chỉ cho tớ, làm thế nào để không nhớ tới?”

Sau đó, tinh thần của Vương Thiến Thiến sa sút một khoảng thời gian.

.
.
.

Mùa xuân năm sau, Trương Thiên Nhất về nhà thăm người thân, ngày hôm đó Vương Thiến Thiến đến nhà ga đón cậu, đã hơn một năm không gặp, phong thái của Trương Thiên Nhất đã khác hơn rất nhiều so với trước kia. Vương Thiến Thiến cảm thấy được, cậu trở nên chững chạc, cũng dần dần trưởng thành.

Trong tiệm KFC, Vương Thiến Thiến lần đầu tiên bình tĩnh từ tốn thuật lại đầu đuôi chuyện chia tay với Hướng Nghiên, cô không có giấu diếm Trương Thiên Nhất, bởi vì cô biết mặc kệ cô làm gì, Trương Thiên Nhất chắc chắn cũng sẽ ủng hộ.

Quả nhiên, sau khi Trương Thiên Nhất nghe xong, cũng không phát biểu quan điểm gì đối với chuyện này, lại nói với Vương Thiến Thiến: “Hay là……. hai chúng ta kết hôn đi?”

Vương Thiến Thiến ngay lập tức bị Trương Thiên Nhất chọc cười như vậy. Nếu như thế này, gả cho Trương Thiên Nhất, có lẽ cũng là một lựa chọn không tồi. Hai người hiểu biết nhau như vậy, không có mâu thuẫn gì, cũng vẫn có thể tự yêu đương, vẫn có cuộc sống riêng, cũng coi như có một lời giao phó với gia đình. Nhưng mà, trong đáy lòng cô vẫn nhớ tới Hướng Nghiên, nhớ tới Hướng Nghiên từng nói qua, “Nếu em kết hôn thì cút đi”. Tuy rằng trở lại với Hướng Nghiên là không thể nào, nhưng cô cũng vẫn không muốn kết hôn.

Vương Thiến Thiến cẩn thận để sốt cà chua lên trên nắp hộp hamburger, đưa tới trước mặt Trương Thiên Nhất nói, “Mẹ cậu thúc giục kết hôn à?”

“Mẹ tớ chỉ là sợ cậu bị người khác theo đuổi mất, sợ cậu không chờ được tớ, trên thực tế tớ biết cậu có thể chờ, chỉ là người cậu chờ không phải tớ, đúng không?”

“Hiện tại cũng không có ai cho tớ chờ, ha ha.” Cô cười đến chua xót, lại hỏi cậu: “Thế, sau này cậu phải làm thế nào bây giờ?”

Cậu lấy khoai chấm chấm vào nước sốt, “Dù sao tớ cũng đã không thể yêu nổi nữa rồi.”

“Thật sự buông tay sao?”

“Con đường này quá khó khăn, Thiến Thiến, thật sự….. là đàn ông, tớ cũng thừa nhận không nổi, cậu còn muốn tiếp tục kiên trì sao? Cho dù không phải tớ, cậu vẫn có thể tìm một người đàn ông yêu cậu để kết hôn mà, vì sao nhất định phải tiếp tục như vậy chứ?”

“Con đường này, từ ngày hôm đó bắt đầu đi, tớ chưa từng nghĩ đến sẽ từ bỏ.”

Trương Thiên Nhất không tiếp tục khuyên nữa, chỉ nói, “Thiến Thiến, mặc kệ thế nào, hy vọng cậu nhớ rõ, nếu cậu cảm thấy mệt mỏi, tớ nơi đây mãi mãi mở rộng vòng tay với cậu, dù sao cậu cũng là cô gái mà tớ thích nhất.”

“Đã biết.” Cô giúp cậu lau sạch vệt nước sốt dính ở khóe miệng.

Không có tình yêu, cô còn có tình bạn, không phải sao?

Lí Nam sắp kết hôn, cho nên đây là khoảng thời gian gần hai sau khi năm tốt nghiệp, bốn người của phòng ngủ 407 lần đầu tiên họp mặt đầy đủ. Cộng thêm Trương Thiên Nhất, năm người cùng nhau quay về trường đại học N, trở lại chốn xưa.

Từng cành cây cọng cỏ trong khuôn viên trường, nhìn vừa quen thuộc lại xa lạ, con đường cùng nhau đi qua, quà vặt cùng nhau ăn chung, vẫn đều ở đây, thứ gì cũng không mất đi, chỉ là không có chị……

.
.
.

Đêm trước khi Lí Nam kết hôn, vẫn còn cùng bạn trai nấu cháo điện thoại, Vương Thiến Thiến nhìn không chịu được, bèn chen đến bên cạnh quát to: “Có cái gì ngày mai nói sau, Ultraman, hôm nay Lí Nam là của bọn tôi!”

Cô vừa quát xong, đầu bên kia điện thoại hỏi: “Ultraman là ai?”

Sau đó những người vây xung quanh nghe lén cùng cười ầm lên, còn nhớ Nguyệt Lượng từng hỏi Vương Thiến Thiến, ai dám cưới Lí Nam? Vương Thiến Thiến trả lời là Ultraman.

Không hề ngoài dự định, Vương Thiến Thiến được Lí Nam tặng cho một ánh mắt xem thường, Lí Nam đành phải giải thích với bạn trai nói: “Thiến Thiến đang phá thôi, anh đi ngủ sớm một chút đi, ngày mai đến đón em sớm một chút………”

Thấy Lí Nam bỗng dưng làm ra dáng vẻ cô dâu nhỏ thẹn thùng, Nguyệt Lượng và Vương Thiến Thiến có loại cảm giác muốn thắt cổ, lúc Lí Nam sắp ngắt điện thoại, Vương Thiến Thiến lại khiếm miệng hô to: “Ultraman ngày mai gặp!”

Lí Nam đứng lên cầm lấy cổ áo Vương Thiến Thiến nói: “Vương Thiến Thiến, ngày mai nếu cậu dám phá tớ, có tin tớ bóp chết cậu hay không?”

“Ây da, tức giận gì chứ, chỉ đùa một chút cũng không được sao.”

“Cũng đã hai mươi mấy rồi, sao còn khiếm như vậy chứ?” Lí Nam buông Vương Thiến Thiến ra, lại túm lấy Nguyệt Lượng đang nằm trên giường, “Đừng đè lên lễ phục của tớ!”

Nguyệt Lượng vừa mới đứng lên, lại nằm xuống, “Tớ nhỏ gầy như vậy, cách xa lễ phục của cậu như vậy, sao lại có thể đè lên được? Không phải chỉ là kết hôn sao? Có cần phải khẩn trương như vậy không nha?”

Một câu nói đột nhiên làm hai hai gò má Lí Nam ửng đỏ, cậu ấy ho nhẹ vài tiếng để che giấu tâm trạng khẩn trương của mình, “Đây không phải……… lần đầu tiên đó thôi………”

“Lí Nam, sao mặt cậu lên đỏ lên vậy?” Tống Nhiên vẫn là trước sau như một luôn thích nói lời thật.

Trương Thiên Nhất bỗng dưng rùng mình một cái nói: “Tớ thấy tớ nên về nhà trước đây, sáng mai lại đến, vẻ mặt thẹn thùng này của Lí Nam, tớ rất không quen.”

Vương Thiến Thiến nghĩ một chút cũng đúng, đêm trước khi Lí Nam lấy chồng, nên là lúc đám chị em phụ nữ cùng nhau thảo luận một ít chuyện kín đáo, mặc dù nghiêm túc mà nói Trương Thiên Nhất cũng coi như chị em, nhưng mà phải chú ý cảm nhận của người nhà Lí Nam một chút mới đúng. “Vậy mai cậu đến sớm một chút, 5 giờ phải trang điểm rồi.”

Trương Thiên Nhất liếc mắt nhìn đồng hồ, cậu còn có 7 tiếng, bao gồm cả thời gian đi đường. Lập tức vẫy vẫy tay, để lại mấy người phụ nữ tiếp tục vui vẻ.

Nhớ lại lúc ban đầu, toàn là đám trẻ con mười mấy tuổi đầu, hiện giờ đều đã 25 rồi, thiếu đi ngây thơ của năm đó, thêm vài phần u sầu của người lớn. Chỉ là có chút chuyện, không thể thay đổi theo thời gian. Chẳng hạn như, tuy rằng Tống Nhiên đang rất cố gắng đọc sách, nhưng vẫn không thể xem hết toàn bộ sách trong thư viện, vì thế cậu ấy quyết định sau khi tốt nghiệp cao học sẽ ở lại trường; lại chẳng hạn như đã qua hai mùa, Vương Thiến Thiến vẫn không thể buông được Hướng Nghiên, điều cô luôn không rõ chính là, vì sao người nói chia tay trước ấy, ngược lại lại không thể bỏ xuống được? Thỉnh thoảng cô cũng nghe được tin tức của Hướng Nghiên ở chỗ Triệu Đình, Hướng Nghiên tình trường thất ý, sự nghiệp đắc ý, thuận buồm xuôi gió, Hướng Nghiên đi du lịch nước ngoài, gặp Liêu Kiệt………

Đề tài của mọi người luôn dừng ở hiện tại và tương lai, chỉ có một mình Vương Thiến Thiến nghĩ đến quá khứ xa xôi, cô nghĩ, có phải tâm hồn mình đã bắt đầu già đi rồi không, cho nên mới bắt đầu thích nghĩ về quá khứ?

Lí Nam sắp trở thành cô dâu hạnh phúc nhất, Nguyệt Lượng và Thái Dương cũng hoàn thành ước nguyện cùng chung sống ở Bắc Kinh. Trên mặt của mỗi người đều lộ vẻ hạnh phúc. Vương Thiến Thiến cũng thật tâm chúc phúc bọn họ, chỉ là vô tình nhìn thấy ánh trăng chiếu lên tường, khóe mắt lộ ra vẻ cô đơn, nhìn thấy kí ức cô quạnh hiện ra trong đầu, từ từ phủ thành một bức tranh.

Advertisements

2 thoughts on “Nghe xem! Là thời gian đang hát – Chương 71

  1. Rất mong chương tiếp theo…
    Tuy vẫn theo 1khuôn cốt truyện bình thường nhưng vẫn đánh động sâu vào trong lòng. Có xa thì mới có trưởng thành. Có mất thì mới có trân trọng…
    tks Vạn đã edit ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s